“Người đàn ông đang ghen tuông thì thể trêu , Tần Vũ như thể sắp bùng nổ đ-ánh đến nơi, họ cũng dám ngăn cản!”
Quan trọng là họ cũng chẳng ngăn nổi...
Khi buổi tập sáng kết thúc, Hạ Lan mấy giáo quan mời sang một bên.
“Mọi thế ?"
Hạ Lan vẻ mặt khổ sở của họ, khó hiểu hỏi.
“Chị dâu, đại ca tỏa khí lạnh cả buổi sáng , chị thể quản lý một chút ?"
Rõ ràng nắng gắt như , chiếu thấy ấm áp mới đúng, nhưng họ càng phơi nắng thì lưng càng lạnh.
Họ cảm thấy như sắp gặp đại nạn đến nơi, nếu cầu cứu Hạ Lan, họ sợ thấy mặt trời ngày mai mất.
Hạ Lan lời họ mà dở dở .
Khi tìm thấy Tần Vũ, đang với vẻ mặt âm trầm tựa cái cây bên ngoài nhà ăn, tỏa khí lạnh khiến khác dám đến gần.
“Anh Vũ của em ơi, thế ~?"
Hạ Lan ngọt ngào gọi một tiếng.
Tần Vũ khựng , tuy đầu nhưng khí lạnh lập tức tan biến.
Phần 209:
Hai cháy nắng
“Không gì!"
Tần Vũ đầu Hạ Lan, thấy nụ ngọt ngào của cô, mím môi.
“Được !
Nếu giận thì em ăn cơm đây nhé?"
Hạ Lan xong với Tần Vũ định ăn cơm.
Ánh mắt Tần Vũ lóe lên tia sáng u tối, kéo Hạ Lan trở .
Hạ Lan tựa lòng Tần Vũ, khẽ .
“Đừng giận nữa mà, em ở phía là để thể thấy đấy!"
“Em là vì thấy ?"
Câu rõ ràng ngoài dự kiến của Tần Vũ.
“Chắc chắn là ý đó !"
Hạ Lan với Tần Vũ.
“Em là vợ của mà, thể để họ coi thường ?"
Khóe miệng Tần Vũ nhếch lên, dù Hạ Lan đang dỗ dành nữa thì câu cũng khiến thấy vui lòng.
“Anh đấy, bây giờ em là kẻ thù tưởng tượng của tất cả các bạn nữ, họ đều để ý đến , ai cũng chằm chằm em, so bì với em."
Hạ Lan , họ đều Tần Vũ là chồng cô, ít từ bỏ .
vẫn vài bạn nữ cô bằng ánh mắt như thể cô cướp đàn ông yêu quý của họ, cứ như cô phá hoại tương lai của họ .
Đối với những kẻ đầu óc tỉnh táo , Hạ Lan luôn giữ nguyên tắc gặp đứa nào xử đứa đó.
Để xem họ lấy tư cách gì mà bảo cô nhường Tần Vũ .
Cái đám đầu óc nước , bộ tưởng Hạ Lan cô dễ bắt nạt lắm ?
“Họ tổn thương em ?"
Ánh mắt Tần Vũ trở nên sắc lạnh.
Trước đây cũng từng phiền, những phụ nữ đó cứ như hiểu lời từ chối , thật khiến phiền lòng.
“Chuyện của phụ nữ cần quản, cứ giao cho em là ."
Khóe miệng Hạ Lan khẽ nhếch lên, chút chuyện nhỏ đến lượt Tần Vũ tay, cô là đủ .
Đối phó với xanh, cô kinh nghiệm, cô từng xử lý vô xanh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-254.html.]
“Còn về phía đàn ông thì giao cho đấy."
Hạ Lan vỗ vỗ Tần Vũ, giao nhiệm vụ cho .
Thực cô thấy trông cũng , coi như là thanh tú, so với vẻ nhiệt tình bốc lửa của Tô Đan thì cô phần thanh đạm hơn.
Hạ Lan , nhưng Tần Vũ hiểu suy nghĩ của những đàn ông .
Hạ Lan tự thấy gì khác biệt so với những phụ nữ khác, nhưng chỉ cần là đàn ông tâm thì đều thể nhận sự khác biệt của Hạ Lan.
Thấy vẻ mặt vui của Tần Vũ, Hạ Lan tiến lên móc lấy ngón tay , Tần Vũ chuyển ánh mắt sang Hạ Lan.
Ngón trỏ Hạ Lan nhẹ nhàng mơn trớn lòng bàn tay Tần Vũ, trêu chọc trái tim .
“Em ăn cơm đây!
Anh đừng giận nữa nhé."
Hạ Lan Tần Vũ một cái, Tần Vũ khựng , ánh mắt của Hạ Lan rốt cuộc vẫn gật đầu.
Hạ Lan lúc mới nhà ăn, khi cửa quên đầu nháy mắt với Tần Vũ một cái.
Tần Vũ ngẩn , mặt khỏi lộ nụ cưng chiều.
Thấy Hạ Lan trở , mấy giáo quan thò đầu Tần Vũ, chỉ thấy còn sa sầm mặt mũi ai cũng thuận mắt, giờ đây như tắm gió xuân, mặt còn mang theo nụ .
“Quả nhiên sức mạnh của chị dâu thật đáng kinh ngạc."
Một giáo quan khi thấy Tần Vũ nghiêm túc .
Mấy khác đều nhịn mà gật đầu.
Thật quá hiệu nghiệm.
Ngày nào cũng tập luyện, các nam sinh từ những “tiểu sinh mặt trắng" ban đầu biến thành những gã đàn ông đen nhẻm.
Chưa kể các bạn nữ, làn da vốn dĩ trắng trẻo của họ do phơi nắng lâu ngày mà dần sạm .
Các nữ sinh đều cháy nắng cả .
Duy chỉ Hạ Lan và Tô Đan, hai vẫn trắng trẻo như lúc ban đầu.
“Hạ Lan, cho tụi !
Hai bôi cái gì , tại hai vẫn trắng như thế?
Mà đen thui như thế ?"
Ngô Thi Thi ôm lấy cánh tay Hạ Lan và Tô Đan, rốt cuộc họ bí quyết gì mà tại tất cả đều đen mà chỉ họ vẫn trắng.
Hạ Lan bất lực cái “vật treo" .
“Tớ thật sự bôi gì cả mà, chúng đều ở chung với , tớ bôi gì chẳng lẽ thấy ..."
Hạ Lan bày vẻ mặt vô tội, nhưng chính cô thực cũng tò mò, cô chẳng gì cả mà phơi mãi đen.
Còn Tô Đan là do dòng m-áu, cô bẩm sinh làn da trắng sứ, kiểu gì cũng cháy nắng .
“Đan Đan, còn thì ?"
Ngô Thi Thi sang Tô Đan, hôm nay cô nhất định hỏi cho câu trả lời, tại họ thể trắng như .
Hạ Lan khẽ nhếch miệng, Tô Đan càng bất lực hơn.
“Lan Lan còn bôi thì tớ càng bôi , là khi nào vì tớ thích ăn sữa cục ?"
Tô Đan gãi gãi đầu, cô thật sự mà!
Cô trắng từ nhỏ, bao giờ đen cả.
“Mọi tớ , tớ đen bao nhiêu !
Tớ rõ ràng tránh nắng mà..."
Ngô Thi Thi vẻ mặt sụp đổ, cánh tay hai đường đen trắng phân minh.
Phía là làn da trắng trẻo đây, phần da lộ ngoài phơi nắng đen nhẻm.
“Oa... tớ còn gả cho ai nữa!
Tớ xong đời !"