“Là ông sợ khi cho sẽ nảy sinh lòng nhát gan thôi!
Ông cân nhắc cho nhiều, bảo vệ , là một bố dịu dàng và bụng.”
Hạ Lan ngưỡng mộ Tô Đan, cô thể tính cách đáng yêu, nhiệt tình và cởi mở như cũng là nhờ bố cô luôn bảo vệ cô.
Tình như thực sự khiến ngưỡng mộ.
“Bố tớ đối xử với tớ thực sự , những cô gái khác đều ngoài học, chỉ chờ để gả chồng thôi, chỉ bố tớ là kiên quyết đưa tớ học, khuyến khích tớ bước ngoài thế giới.”
Tô Đan đến cha thì đôi mắt đỏ hoe, đầu tiên rời xa cha cô cũng sợ hãi, nhưng chính cha cô luôn động viên cô.
“Cậu một bố .”
Trong ánh mắt Hạ Lan lộ sự ngưỡng mộ.
“Còn bố thì ?
Ông đối xử với ?”
Tô Đan Hạ Lan hỏi.
Hạ Lan khựng , đôi mắt u ám.
“Bố tớ lên núi hổ c.ắ.n ch-ết , tớ chịu nổi cú sốc bố rời bỏ nên cũng đổ bệnh qua đời.”
“Xin , tớ ……”
Tim Tô Đan thắt , vội vàng xin Hạ Lan, cô của cô đều mất cả .
“Không , cũng cố ý.”
Hạ Lan lắc đầu, mỉm với Tô Đan.
Tô Đan giống như một đứa trẻ sai chuyện, cúi đầu vô cùng khó chịu.
“Đừng như , hiện tại tớ sống hạnh phúc, chồng tớ cưng chiều tớ, đối xử với tớ .”
Hạ Lan nắm lấy tay Tô Đan, nghiêm túc .
“Thật ?”
Nghe thấy lời Hạ Lan, Tô Đan mới ngẩng đầu lên, đôi mắt phiếm hồng.
Tim Hạ Lan ấm áp, nắm tay Tô Đan gật đầu.
“Cậu quên ?
Vừa tớ mời ăn cơm nắm là do chuẩn cho tớ đấy.”
“Anh cao lắm, cực kỳ trai, hơn nữa việc nhà đều thạo cả, ở bên tớ chẳng cần lo lắng bất cứ chuyện gì cả……”
Hạ Lan nhớ đến Tần Vũ, trong mắt mang theo nỗi nhớ.
Thấy Hạ Lan như , Tô Đan tin .
“Khi nhắc đến , trong mắt đều là ánh sáng, từ lời cũng thể đối xử với cực kỳ , hai nhất định là vô cùng yêu .”
Dáng vẻ khi yêu một , Tô Đan vẫn thể phân biệt , khi Hạ Lan nhắc đến chồng , cô như tỏa sáng, đáy mắt tràn đầy sự dịu dàng.
“Ừm.”
Hạ Lan đáp .
“Có chút hiểu tại lúc lên tàu trông buồn bã thế , rời xa chắc chắn là khó chịu.”
Tô Đan nhớ dáng vẻ Hạ Lan bên cửa sổ lúc lên tàu, sự buồn bã vỡ vụn khiến thấy xót xa, nên cô mới mở lời vì sợ cô nghĩ quẩn.
“Có chút khó chịu, đầu tiên xa lâu như .”
Hạ Lan gật đầu đồng tình, rời xa Tần Vũ giống như việc cô thực sự một xông pha thế giới .
Mọi chuyện đều là ẩn , còn sự bảo vệ của , cô thể tùy hứng một cách kiêng dè gì nữa.
Trong một đêm mà trưởng thành.
“Ngưỡng mộ quá, nếu tớ cũng thể tìm một bạn đời yêu thương sâu đậm như thì mấy.”
Tô Đan chút ngưỡng mộ .
“Cậu sẽ tìm thôi!”
Hạ Lan .
“Hì hì, tớ cũng thấy tớ thể tìm .”
Tô Đan khẳng định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-211.html.]
“Chào cô, đồng chí……”
Bạch Tiêu tìm Tô Đan, thấy Tô Đan và Hạ Lan đang đùa vui vẻ liền thận trọng tiến gần.
“Là !”
Tô Đan ngẩng đầu thấy là Bạch Tiêu, liền nhận một cái, đó đầu giới thiệu với Hạ Lan.
“Lan Lan, đây chính là đồng chí nhân viên phục vụ bắt gã đó đấy.”
“Chúng gặp .”
Bạch Tiêu Hạ Lan, nhận chính cô là với rằng gã đàn ông đó khả nghi.
Chính nhờ lời cô nên mới đến chỗ nhà vệ sinh xem gã đó gì, lúc đó cũng mang theo thái độ nghi ngờ mà .
Sau đó gặp Tô Đan, Tô Đan giao đồ cho , giao quyền cho xử lý.
Khiến trở thành hùng.
“Ừm.”
Hạ Lan liếc Bạch Tiêu một cái, thấy ánh mắt cứ luôn đặt Tô Đan thì khẽ .
“Anh tìm chúng chuyện gì ?”
Hạ Lan tò mò hỏi.
“Chính là……”
Bạch Tiêu định mở miệng chuyện Hạ Lan và Tô Đan giúp bắt tội phạm, xứng đáng khen thưởng.
Hạ Lan vội vàng dùng thủ thế hiệu cho Bạch Tiêu dừng , Bạch Tiêu Hạ Lan ngậm miệng.
Hạ Lan chằm chằm Bạch Tiêu, từng chữ một:
“Đồng chí nhân viên phục vụ, chúng chỉ những việc nên thôi, chỉ cần kết quả cuối cùng là .”
Tô Đan cũng gật đầu theo Hạ Lan, cô thấy Hạ Lan chắc chắn là suy tính của cô, cô lời Hạ Lan.
“Chúng là đồng chí nữ, xa bên ngoài nên kết oán.”
Bạch Tiêu khựng , Hạ Lan một cái thật sâu.
Chương 174 Lên trường đại học báo danh
Hạ Lan đáp bằng một nụ , Bạch Tiêu hiểu.
“ tên Bạch Tiêu, nhu cầu gì cứ gọi nhé.”
Bạch Tiêu gật đầu với hai .
“ tên Hạ Lan, còn đây là Tô Đan, cảm ơn sự quan tâm của , đồng chí Bạch Tiêu.”
Hạ Lan chỉ và Tô Đan giới thiệu với Bạch Tiêu.
Bạch Tiêu nhe răng với họ.
“Chào hai cô.”
Bạch Tiêu mỉm nhẹ với cô, phiền họ nữa mà việc.
“Lan Lan, tại tớ một cái?
Vừa định mắng tớ ?”
Tô Đan thấy ánh mắt cuối cùng của Bạch Tiêu chút ý tứ khiêu khích.
Còn tưởng đắc tội với Bạch Tiêu ở chỗ nào.
Hạ Lan dáng vẻ ngơ ngác của Tô Đan, giải thích:
“Tớ thấy là vì quá xinh nên mới thêm một cái thôi.”
Tô Đan ngỡ ngàng Hạ Lan, lời cứ như lưu manh .
“Ha ha ha ha……
Cậu thật đáng yêu quá .”
Nhìn biểu cảm mặt Tô Đan là cô đang nghĩ gì , Hạ Lan nhịn lớn.
“Ái chà, Lan Lan!”
Tô Đan Hạ Lan trêu chọc như cũng cô đang đùa , gò má đỏ bừng.
“Ha ha ha ha……”
Hạ Lan Tô Đan đỏ mặt tía tai thì càng vui hơn.