“ , tối đến lúc ngủ, hãy để túi của sát nhé, giấu kỹ một chút.”
Hạ Lan nhỏ giọng nhắc nhở Tô Đan.
Sắc mặt Tô Đan đổi.
“Phòng hơn là phòng, ở bên ngoài vẫn nên chú ý một chút.”
Hạ Lan khẽ vỗ vai Tô Đan, dặn dò.
“Lời bố tớ cũng từng , tớ , lời .”
Tô Đan gật đầu, về giường của liền để đồ đạc sát .
Tàu hỏa chậm rãi di chuyển, ngắm cảnh một lát, Hạ Lan cảm thấy buồn ngủ nên xuống chợp mắt một lúc, trong cơn mê man cảm thấy chạm túi xách ng-ực .
Hạ Lan giật , lập tức chộp lấy bàn tay đó.
Sau khi bắt mới cảm thấy bàn tay đó giống tay lớn, mở mắt thì đúng là đứa con trai của phụ nữ giường .
“Cô buông !
Buông !”
Bé trai Hạ Lan bắt thóp, sức vùng vẫy hét lớn.
Không ít ló đầu , thấy Hạ Lan đang giữ c.h.ặ.t bé trai.
Trong toa tàu một lúc cũng thấy mệt, Tô Đan cũng đang ngủ, bé trai hét lên một cái, tất cả đều giật tỉnh giấc.
“Nó trộm đồ của .”
Hạ Lan sa sầm mặt mày, nghiêm nghị .
“Con , con chỉ ăn kẹo thôi!”
Bé trai tức giận .
Vừa nãy Hạ Lan chịu cho nó kẹo sữa, nó cứ nhớ mãi quên, bò xuống thấy Hạ Lan ngủ liền định tự lấy.
“Làm thế thế?
Cô giữ con trai gì, buông tay !”
Người phụ nữ từ xông , cướp con trai về.
Hạ Lan chịu buông tay, phụ nữ cướp liền mắng:
“Cô bóp đau tay con trai , buông tay !”
“Trẻ con điều mà, cô việc gì chấp nhặt với một đứa trẻ, nó mới bao nhiêu tuổi chứ!”
Hạ Lan mặc kệ phụ nữ bảo vệ thế nào, còn nhỏ mà học điều , ai quản giáo, cứ để nó gì thì .
“Là trẻ con thì thể trộm đồ của khác ?
Bà mà dạy nó thế đấy ?
Bé thế thò tay trộm kẹo, sẽ thành trộm tiền ?”
Mọi thấy lời Hạ Lan cũng sa sầm mặt mày .
Họ tàu cả ngày cũng mệt , đều đang nghỉ ngơi, một đứa trẻ sờ soạn thì họ căn bản sẽ để ý, theo bản năng coi một đứa trẻ gì.
Nếu thực sự là đứa trẻ trộm tiền, họ đến tên trộm là ai cũng chẳng tìm .
“Trước lúc , nó còn lấy đồ của ai khác nữa ?”
Hạ Lan một tay giữ c.h.ặ.t bé trai, lạnh mặt hỏi.
“Con đau, ơi, bảo cô buông tay !
Tay con đau quá……”
Ánh mắt bé trai đảo , lập tức gào t.h.ả.m thiết, rõ ràng Hạ Lan chẳng hề dùng chút sức nào.
“Cô mau buông con trai !
Cô nó đau , nó chỉ là một đứa trẻ, cô việc gì con trai xa như thế, nó mới bốn tuổi, còn điều mà!”
Người phụ nữ lườm Hạ Lan, bắt cô buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-207.html.]
Hạ Lan lạnh, nhất quyết buông.
“Nó cái gì chứ, đều đang đấy, tay chẳng dùng chút sức nào hết.”
Mọi đều vây , họ đúng là thấy Hạ Lan nắm c.h.ặ.t t.a.y, cô chỉ là giữ lấy nó như thế thôi.
“Bốn tuổi cũng là , nhóc chỉ cần , nhóc lục túi của khác , cô sẽ buông nhóc .”
Hạ Lan với đứa trẻ.
Sắc mặt phụ nữ đổi, đang định lên tiếng thì Hạ Lan lập tức :
“Bà đừng gì hết, đang hỏi đứa trẻ, hôm nay thấy nó năng lưu loát lắm, nó tự trả lời.”
Hành động của Hạ Lan khiến đều kinh ngạc, ngờ đồng chí nữ trông vẻ yếu đuối bản lĩnh và khí thế như .
“Con…… con……”
Bé trai Hạ Lan dọa cho sợ, dù cũng là trẻ con, truy hỏi như , trong lòng chịu nổi.
Đôi mắt nó vô thức sang cặp vợ chồng bên cạnh, sang mấy trong đám đông.
Sắc mặt những nó thấy lập tức đổi.
Ngay lập tức về chỗ của , lục tìm xem mất thứ gì.
“Tem lương thực trong túi biến mất !”
“Tiền của thấy nữa!”
“Đồng hồ của mất !”
Cặp vợ chồng đối diện Hạ Lan cũng vội vàng lục tìm túi của , tìm hồi lâu, sắc mặt đều đổi.
Người chồng trong cặp vợ chồng đó trừng mắt dữ tợn đứa trẻ, tiến lên xách cổ áo nó nhấc bổng lên.
“Phiếu và hai tờ đại đoàn kết của tao ?
Giao đây.”
Dáng vẻ hung dữ của đàn ông khiến đều cảm thấy sợ hãi, huống chi là một đứa trẻ.
Nó đàn ông dọa cho đến cũng dám nữa!
“Ông cái gì thế, ông buông con trai xuống.”
Người phụ nữ vội vàng túm lấy áo đàn ông, bắt ông buông con trai xuống.
“Còn bà nữa, đồ ở chỗ bà , mau giao đây!”
Người đàn ông chộp lấy phụ nữ, lạnh lùng hỏi.
“Phiền đại ca nào đó gọi nhân viên phục vụ ?”
Hạ Lan thấy đàn ông tay , vội vàng nhờ tìm nhân viên phục vụ.
“Để .”
Ngay lập tức tìm nhân viên phục vụ.
Một lát , hai nhân viên phục vụ vội vã chạy .
“Lại là bà , xảy chuyện gì thế?
Đồng chí, ông buông tay .”
Nữ nhân viên phục vụ thấy là phụ nữ , nhịn hỏi, thấy đàn ông đang túm lấy phụ nữ nên bảo ông buông tay .
Người đàn ông hai nhân viên phục vụ một cái, cam lòng buông tay .
“Đồng chí chào chị, chuyện là thế !
Vừa mệt quá đang ngủ thì cảm thấy định lục đồ của , liền bắt quả tang, ngờ là đứa trẻ giường của .”
Hạ Lan bắt đầu kể diễn biến sự việc với nhân viên phục vụ.
“Bắt nó xong thì phụ nữ chạy , bắt buông con trai bà , nó chỉ lấy kẹo sữa trong túi , nhưng thấy thủ pháp của nó thành thạo, nên nghi ngờ hành vi của nó chỉ diễn một ……”
“Thế là định hỏi nó xem lục đồ của khác , nó liền họ một cái, về tìm thì thấy đúng là mất đồ, đồng chí nam cũng phát hiện , thế là mới ầm ĩ lên……”
Lời giải thích của Hạ Lan nhận sự tán đồng đồng thanh của , ít lập tức :