TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:40:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Vũ chọc giận cô, vội vàng ôm cô lòng.”

 

“Đừng giận nữa, vết thương của lúc đó thực nhất thiết chuyển ngành, mà là do tự yêu cầu đấy.”

 

Tần Vũ ôm Hạ Lan, chậm rãi mở lời.

 

Hạ Lan Tần Vũ kể về chuyện ở bộ đội thì cũng vùng vẫy nữa, chờ tiếp.

 

Biết cô , Tần Vũ tiếp tục kể về quá khứ của .

 

“Lúc đó ở bộ đội, nản lòng, em từng một đều thương giải ngũ, hoặc là…… nhiệm vụ thất bại, sự lựa chọn sai lầm của đó hại ch-ết bao nhiêu em của , mà ông chẳng cả……”

 

Hạ Lan nhíu mày.

 

“Ông của ai?

 

Gia thế mạnh ?”

 

Đôi mắt Tần Vũ xẹt qua một tia sắc lẹm.

 

“Ừm.”

 

Hạ Lan xót xa ôm lấy Tần Vũ.

 

“Nếu là em, em cũng nản lòng thôi.”

 

Tần Vũ hôn Hạ Lan một cái.

 

“Anh thừa nhận, hợp tác với Mạnh Kiến Quốc, giúp ông thành nhiệm vụ, ông giúp và những em khuất đòi một công đạo.”

 

“Xin , giấu em.”

 

“Thôi bỏ , em tha cho .”

 

Hạ Lan xong lời Tần Vũ, gánh vác quá nhiều, đó đều là tâm kết của .

 

“Em cũng cả đời gánh vác những chuyện nặng nề , giải quyết nhất!

 

Em sẽ ủng hộ .”

 

“Gặp em là hạnh phúc lớn nhất đời .”

 

Tần Vũ dùng ánh mắt thâm tình Hạ Lan chằm chằm, khẽ nâng cằm cô lên, say đắm hôn lên môi cô.

 

Hạ Lan đỏ bừng mặt, từ từ nhắm mắt , cảm nhận sự tiếp cận của Tần Vũ, thở của phả lên má cô, khí ngày càng nóng bỏng.

 

Khi nhắm mắt , ngũ quan càng thêm nhạy cảm, cô cảm nhận thở nóng rực của Tần Vũ, nhịp tim của , sự dịu dàng kiềm chế vì tổn thương cô của .

 

Tất cả thứ của , cô đều cảm nhận .

 

Nụ hôn kiềm chế mà sâu nặng khẽ rơi xuống trán cô, đôi mắt, gò má, và vành tai cô……

 

Hạ Lan cảm thấy nhịp tim như sắp nhảy ngoài, mỗi tiến gần đều khiến cô kìm lòng .

 

Mùi hương giống như r-ượu, chỉ ngửi thôi khiến cô say mê, lún sâu đó thể tự thoát .

 

Trước đây cô tin sẽ thích mùi vị một đàn ông.

 

bây giờ, cô .

 

Mùi hương Tần Vũ thực sự khiến cô thể dứt .

 

Chương 167 Ly biệt luôn là đau khổ

 

Tần Vũ hôn Hạ Lan triền miên dứt, Hạ Lan nhịn mà khẽ run rẩy, chỉ đổi sự trêu chọc càng thêm phóng túng của Tần Vũ.

 

Hạ Lan thể phản kháng, chỉ đành để mặc gì thì , kéo cô chìm đắm trong biển t-ình d-ục đó.

 

Thời gian hai tháng còn , mỗi khi Tần Vũ tan về nhà, Hạ Lan liền hóa thành cô giáo Hạ.

 

Có lẽ vì quan niệm giáo d.ụ.c khác , hoặc cũng lẽ vì Tần Vũ là đàn ông của , Hạ Lan luôn thể phát hiện những điểm sáng .

 

Tần Vũ thiên phú với môn Toán và Lý, Hạ Lan dạy một hai thể nắm vững, ghi nhớ, thậm chí còn vận dụng linh hoạt.

 

với môn Văn, Tần Vũ thực sự là ghét cay ghét đắng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-203.html.]

“Trên đời thứ rắc rối như môn Văn chứ……”

 

Tần Vũ sa sầm mặt mày Hạ Lan, Hạ Lan dùng sách khẽ gõ lên vẻ mặt khó coi của .

 

“Mấy lời tán tỉnh cứ mở miệng là tuôn ?”

 

“……

 

Cái đó giống .”

 

Tần Vũ lén Hạ Lan một cái.

 

“Hôm nay bài kiểm tra đạt yêu cầu…… phần thưởng ?”

 

“……”

 

Hạ Lan hít sâu một , kiềm chế ý đ-ấm một trận.

 

Cô nghiến răng nghiến lợi:

 

“……

 

Có.”

 

Nhận câu trả lời khẳng định, Tần Vũ chẳng cần Hạ Lan nhắc nhở thêm, nhiệt huyết học tập tăng vọt vù vù.

 

Giờ mà ngăn cản cho học, cũng bò đến mà học cho bằng .

 

Hạ Lan câm nín ôm trán.

 

Sau tuyệt đối sinh con trai.

 

Thời gian hạnh phúc bình dị trôi qua thật nhanh, trong hai tháng, Hạ Lan giúp Tần Vũ học xong chương trình trung học phổ thông, phần còn là sự củng cố của .

 

Thời gian thể trì hoãn thêm nữa, Hạ Lan khởi hành Kinh Thành .

 

Nếu sẽ lỡ mất thời gian báo danh.

 

Cả hai đều hiểu ý , từng nhắc đến thời gian xa cách, nhưng khi thời gian ngày càng ít , Hạ Lan cũng thể bắt đầu chuẩn .

 

Tần Vũ thấy cũng gì, chỉ lặng lẽ giúp Hạ Lan sắp xếp đồ đạc, chuẩn sẵn sàng thứ cho cô.

 

Mỗi đêm, Tần Vũ đều ôm c.h.ặ.t lấy Hạ Lan, sự quyến luyến của chỉ lộ trong bóng đêm khi Hạ Lan ngủ .

 

Vào buổi sáng ngày Hạ Lan xuất phát, Tần Vũ lặng lẽ dắt tay cô tiễn ga tàu.

 

Tần Vũ chuẩn cho Hạ Lan một vé giường , giúp cô cất gọn đồ đạc, đảm bảo cô thể thoải mái đến tận nơi.

 

Hạ Lan Tần Vũ cứ luôn bận rộn vì , nỗi buồn ly biệt đè nén bấy lâu nay lúc thể kìm nén thêm nữa.

 

Cô nhào lòng Tần Vũ, ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Hai cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy cho đến khi tàu hỏa kéo còi, Tần Vũ mới buông Hạ Lan .

 

“Anh Vũ.”

 

Hạ Lan mắt nhòe lệ Tần Vũ từng bước xuống tàu, sân ga .

 

“Nhất định chăm sóc cho bản đấy.”

 

Cổ họng Tần Vũ đau như d.a.o đ-âm, Hạ Lan tàu, trong mắt lóe lên sự đau đớn nỡ rời xa.

 

Ngàn lời vạn chữ cuối cùng chỉ nén thành một câu:

 

“Anh yêu em.”

 

Tàu hỏa chậm chậm khởi động, Hạ Lan Tần Vũ qua cửa sổ, nước mắt thể ngừng nữa mà tuôn rơi.

 

Nước mắt nhòe tầm , Hạ Lan ngừng lau vì sợ thấy Tần Vũ.

 

Tần Vũ thẳng tắp sân ga, hốc mắt đỏ hoe, trong mắt đầy tơ m-áu, cố nhẫn nhịn nước mắt, cho đến khi tàu chạy , Hạ Lan ngày càng xa , đến lúc còn thấy cô nữa.

 

Tần Vũ kìm nén nữa, ngẩng đầu lên.

 

Để mặc nước mắt lăn dài má, theo đường nét khuôn mặt ướt đẫm cổ áo.

 

 

Loading...