“Chỉ thể bất lực phát lời cầu xin.”
“Đừng..."
Hơi thở của Tần Vũ càng lúc càng dồn dập, lặp lặp tên Hạ Lan, ánh mắt tràn đầy vẻ cấp thiết.
Phát những tiếng rên rỉ trầm thấp đau đớn, những đợt sóng cuộn trào bên trong c-ơ th-ể, d.ụ.c vọng khiến nghẹt thở đó dường như giây tiếp theo sẽ nhấn chìm .
Hạ Lan l-iếm môi, bên tai truyền đến tiếng rên rỉ kìm nén của Tần Vũ.
“Lan Lan... hôn ."
Tần Vũ thì thầm.
Hạ Lan khựng một chút, cuối cùng vẫn thỏa mãn lời cầu xin của , khẽ đặt nụ hôn lên môi .
Tần Vũ thể chờ đợi thêm nữa mà hôn lấy Hạ Lan, một bàn tay thể chịu đựng thêm nữa thoát khỏi sự ràng buộc mà Hạ Lan đặt , bàn tay với các khớp xương rõ ràng nắm lấy bàn tay yên phận của Hạ Lan.
Anh cô châm ngòi cho ngọn lửa trong c-ơ th-ể, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi Hạ Lan, dần dần xuống .
Sông khúc, lúc.
Gió tầng nào gặp mây tầng đó.
“A."
Hạ Lan nhịn mà thốt lên kinh ngạc, chỉ điều tiếng kêu của cô mới phát Tần Vũ bịt miệng .
Lửa tự châm thì tự dập tắt thôi.
Hạ Lan giống như một chiếc thuyền nhỏ dập dềnh trong mưa gió, tìm thấy điểm dừng trong dòng sông ái tình.
Tần Vũ ôm lấy Hạ Lan mệt lử, hôn lên môi cô định thêm nữa, Hạ Lan cầu xin ôm c.h.ặ.t lấy Tần Vũ.
“Em sai , em sai , cho em ngủ mà..."
“Anh Vũ..."
“Em chịu nổi nữa ..."
Tần Vũ khẽ nhéo mũi Hạ Lan.
“Ngọn lửa là do em châm lên, em chịu trách nhiệm dập tắt nó chứ."
“Em thực sự chịu nổi nữa , cầu xin cho em ngủ ."
“Hứa với , mãi mãi ở bên cạnh ."
Tần Vũ Hạ Lan, câu trả lời của cô.
“Hứa với , em hứa với , cho em ngủ..."
Hạ Lan nức nở , ôm lấy Tần Vũ cầu xin cho cô ngủ.
“Em là của ."
Nghe thấy câu trả lời của Hạ Lan, Tần Vũ càng hưng phấn hơn, nồng nhiệt hôn lên môi cô.
“..."
Hạ Lan hôn đến mức đầu óc choáng váng, một nữa kéo vòng xoáy t-ình d-ục.
Lúc ý thức dần mất , trong đầu cô chỉ còn một câu .
Tên khốn lời giữ lời.
Sáng sớm hôm , khi Hạ Lan tỉnh dậy, Tần Vũ phá lệ dậy sớm mà ôm c.h.ặ.t lấy cô chịu buông tay.
Như thể chỉ cần buông tay là cô sẽ biến mất dấu vết .
“Anh Vũ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-176.html.]
Hạ Lan khẽ lắc nhẹ Tần Vũ, Tần Vũ mở mắt liền thấy Hạ Lan.
“Vợ ơi."
Anh lập tức dành tặng một nụ hôn chào buổi sáng.
“Ái chà..."
Hạ Lan dậy, nhưng nhấc lên, cảm giác đau nhức khắp c-ơ th-ể khiến cô suýt chút nữa thì ngã xuống giường.
Cũng may Tần Vũ kịp thời đỡ lấy Hạ Lan.
“Đều tại hết!"
Hạ Lan tức giận đ-ấm Tần Vũ.
Tần Vũ mặc cho Hạ Lan trút giận .
Hạ Lan đ-ấm nửa ngày đến mức tay cũng đau mà vẫn phản ứng gì, cô càng thêm tức giận.
Tần Vũ xót xa nắm lấy tay Hạ Lan, cẩn thận thổi .
“Tay đ-ấm đau ?
Lần tìm công cụ mà đ-ánh, đừng dùng tay trực tiếp thế , da dày thịt b-éo, chịu đòn lắm."
“Thế chẳng ngoan ngoãn lời sớm hơn hơn ?"
Hạ Lan giận dỗi hỏi vặn .
“Cái đó chắc là thể nào ."
Tần Vũ chột cúi đầu.
“Gặp em là mất hết lý trí ."
“Đồ khốn!"
Hạ Lan tức quá trực tiếp dùng miệng c.ắ.n, chỉ điều cơ bắp khắp Tần Vũ cứng dày, Hạ Lan c.ắ.n đến sái cả quai hàm mà cũng chỉ để một vết răng mờ nhạt.
“Anh bằng thép ?
Sao ngợm gì mà cứng thế!"
Hạ Lan càng giận hơn.
Người đúng là tức ch-ết mà.
“Để tự đ-ánh giúp em nhé?"
Tần Vũ suy nghĩ một lát, là tự tay để xả giận cho vợ.
Hạ Lan vội vàng ngăn Tần Vũ đang định tự đ-ánh , lườm một cái đầy nũng nịu.
“Anh ngốc !
Làm gì ai tự đ-ánh bao giờ."
“Chỉ cần em giận, bảo gì cũng ."
Tần Vũ ôm lấy Hạ Lan dỗ dành.
“Bảo dừng dừng?"
Hạ Lan lườm Tần Vũ một cái.
Tần Vũ sờ sờ mũi, Hạ Lan một cái.
Riêng cái , thực sự là thể .
Chỉ cần là một đàn ông, mặt phụ nữ yêu, đều thể điều đó.