“Mẹ con còn trẻ nữa ... ba mươi sáu tuổi đấy!"
Từ Hiểu Ngọc đang vui vẻ của , .
“Mẹ năm mười bảy tuổi kết hôn với bố con , mười tám tuổi sinh Hiểu Ngọc."
Chị Lưu mỉm giải thích.
“Năm đó kết hôn tính là muộn đấy, ở thôn bọn , đa mười lăm tuổi đính hôn, mười sáu kết hôn , còn muộn mất hai năm."
“Chị trông cùng lắm cũng chỉ như ngoài ba mươi thôi."
Hạ Lan chị Lưu.
“Cháu mà đến tuổi như chị, mà vẫn còn trẻ như chị thì mấy."
“Cái đứa nhỏ thật khéo miệng."
Chị Lưu vui mừng nắm lấy tay Hạ Lan, vỗ vỗ.
“ về đây."
Ngoài cửa vang lên một giọng nam trung khí đầy đủ, một đàn ông trung niên mặc bộ đồ đại sơn , đeo một cặp kính gọng đen, nở một nụ , trông giống hệt như một thầy chủ nhiệm lớp, vô cùng nghiêm túc.
“Ông về đấy !"
Chị Lưu đón ngoài, đưa cho ông một chiếc khăn tay để lau tay và mặt.
“Oa, bà xã, nhớ bà ch-ết ."
Người đàn ông còn Hạ Lan cảm thấy nghiêm túc, thấy chị Lưu, trong nháy mắt biến thành một đứa trẻ to xác đầy vẻ tủi .
Ôm lấy chị Lưu nũng nịu.
Hạ Lan thấy cảnh tượng mắt, sốc nặng.
Từ Hiểu Ngọc thì quá quen .
“Hơi đau mắt, đừng , tớ còn chẳng nổi nữa là."
Từ Hiểu Ngọc kéo kéo Hạ Lan, giúp cô che mắt .
Bố ở mặt giống như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi, cô mà thấy đau mắt.
Cô mười mấy năm ...
Cô cứ tưởng bố của khác cũng giống như bố cô, cho đến khi cô học, mới phát hiện bố cũng nhiều kiểu.
Cái kiểu nhà cô thế , cũng chẳng ai tin.
Dẫn đến thời tiểu học của cô đều trôi qua trong sự nghi ngờ của khác.
Chị Lưu vỗ vỗ đàn ông to lớn đang ôm nũng nịu, buồn nhắc nhở.
“Hôm nay bạn của Hiểu Ngọc ở đây đấy, chú ý hình tượng của ông chút ."
“Bà sớm."
Bố Từ giật , lập tức khôi phục vẻ nghiêm túc lúc mới cửa.
Chỉ là thấy cảnh tượng đau mắt , bây giờ ông giả bộ nghiêm túc thì Hạ Lan cũng cảm thấy sợ hãi nữa.
“Khụ, chào cháu, chú là bố của Hiểu Ngọc, Từ Chính Giang."
“Cháu chào chú Từ ạ."
Hạ Lan ngoan ngoãn gật đầu chào.
“Bố, bố chú ý hình tượng chút ?"
Từ Hiểu Ngọc lườm bố một cái, chê bai .
“Ai mà con bạn chứ!
Từ nhỏ đến lớn chẳng thấy dẫn về nhà bao giờ..."
Từ Chính Giang liếc con gái một cái, khẽ hừ một tiếng.
“..."
Từ Hiểu Ngọc qua là sắp xù lông đến nơi, chị Lưu kịp thời lên tiếng giải cứu Từ Chính Giang.
“Sao hôm nay ông về muộn thế?"
Chị Lưu hiểu hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-164.html.]
“Chẳng đường về một đàn ông chặn ?
Đồng chí nam đó cứ gào mồm gọi vợ, như phát điên , khắp nơi tìm vợ , gặp ai cũng hỏi thấy một cô đồng chí xinh mặc áo sơ mi trắng, quần xanh, tết tóc đuôi sam ..."
Từ Chính Giang thấy Hạ Lan đối diện....
Cách ăn mặc mà giống hệt mà đồng chí đó ?
Hạ Lan thấy lời của Từ Chính Giang, tim thắt .
“Chẳng lẽ là chồng ?"
Từ Hiểu Ngọc về phía Hạ Lan, mà bố cô chẳng chính là cách ăn mặc của Hạ Lan mặt ?
“Hạ Lan!
Em ở !!"
“...
Đồng chí xin chào, hỏi ông một chút, ông từng thấy một cô đồng chí xinh mặc áo sơ mi trắng, quần xanh, tết tóc đuôi sam ?"
Một tiếng gọi quen thuộc từ ngoài cửa truyền , Hạ Lan giọng nhận ngay là Tần Vũ.
Tần Vũ vẫn luôn tìm cô ?
“Chính là đồng chí nam , cứ mãi tìm vợ ."
Từ Chính Giang chỉ ngoài cửa, giọng đang ở ngay nhà bên cạnh, ngẩn .
“Cậu đây là hỏi từng nhà một ?"
Chương 135 Tần Vũ tìm đến
“Chắc là ."
Chị Lưu thấy giọng của Tần Vũ càng lúc càng gần, liếc Hạ Lan một cái.
“Cộc cộc cộc."
Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, cửa gõ vang.
Từ Hiểu Ngọc và chị Lưu một cái, Hạ Lan hốc mắt đỏ hoe, bộ dạng mà khiến mà thấy xót xa.
Chị Lưu chậm rãi về phía cửa chính, mở cửa .
Tần Vũ sớm mồ hôi thấm đẫm , gần như chạy qua tất cả những nơi Hạ Lan thể xuất hiện, lúc xe khách sớm ngừng chạy, cô cũng thể nào khỏi thành phố .
Khả năng duy nhất là thể ai đó cho ở nhờ.
Tần Vũ dùng cách ngốc nghếch nhất, gõ cửa từng nhà để hỏi thăm.
Khoảnh khắc chị Lưu mở cửa, Tần Vũ nôn nóng lên tiếng.
“Đồng chí xin chào, hỏi bà một chút, bà từng thấy một cô đồng chí xinh mặc áo sơ mi trắng, quần xanh, tết tóc đuôi sam..."
Câu Tần Vũ bao nhiêu , giọng khàn đặc vì quá nhiều, thiếu nước đến phát đau.
Tần Vũ thở dốc hai , khi ngẩng đầu chị Lưu, tình cờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Tần Vũ ngẩn , ngơ ngác Hạ Lan đang cạnh Từ Hiểu Ngọc, sợ nhầm, Tần Vũ dùng hai lòng bàn tay vỗ mạnh má , cố gắng cho tỉnh táo .
Mở mắt nữa, Hạ Lan vẫn còn đó.
Sau khi chắc chắn đây là nhầm, Tần Vũ chằm chằm cô, vô cảm xúc cuộn trào đáy mắt, cuối cùng cúi đầu, sắp xếp cảm xúc của .
Đột nhiên lao về phía Hạ Lan, dùng lực ôm c.h.ặ.t cô lòng .
“Vợ ơi, cầu xin em, đừng ."
“Anh Vũ."
Hạ Lan Tần Vũ ôm c.h.ặ.t trong lòng, đôi mắt rưng rưng lệ, vươn tay ôm lấy .
Chị Lưu kéo Từ Hiểu Ngọc và Từ Chính Giang trong phòng, mím môi thầm, để gian cho đôi vợ chồng trẻ.
Hồi lâu , Tần Vũ mới buông Hạ Lan , khó giấu nổi cảm xúc của , u ám .
“Tại bỏ ?"
“Em... em cứ tưởng ..."
Hạ Lan mím môi, cúi đầu.
Cô cứ tưởng thể chấp nhận cô, vì để khó chịu như , cô nghĩ nên chủ động rời , đợi ngày nào đó thủ tục ly hôn...