TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:03:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những thỏi vàng đều do cha chuẩn cho bà năm đó, bà lấy một thỏi cầm đồ, đủ cho gia đình họ sống sung túc.”
Tám thỏi còn đều để cho cô, dặn cô đến lúc cần thiết thì tuyệt đối mang dùng, tránh khác để mắt tới.
“Hóa là như ."
Không ngờ nguyên chủ là hậu duệ của một thiên kim tiểu thư.
Chẳng trách bao giờ yêu cầu cô việc đồng áng, ngược còn bắt nguyên chủ học thêu thùa, dạy cô học chữ sách.
Nếu bản cô lớn lên sự giáo d.ụ.c như , thì chuyện đều thể lý giải .
Hạ Lan cất tất cả vàng thỏi chỗ cũ, đó khóa , đeo chìa khóa cổ một nữa.
Đang phân vân giấu chiếc hộp nhỏ ở , vì nhà Tần Vũ liếc mắt một cái là hết , thật sự chẳng chỗ nào để giấu.
“Tiểu Hạ, cháu nhà ?"
Đột nhiên ngoài cửa gọi, khiến Hạ Lan giật nảy .
Hạ Lan nhét chiếc hộp đống quần áo trong tủ, vội vàng cửa.
“Cháu ạ, ai đấy ạ?"
Hạ Lan rảo bước đến cửa lập tức chậm , vẻ vô cùng yếu ớt, từ từ bước khỏi phòng.
Ngoài tường rào, thím Lưu dẫn theo một phụ nữ tới, thấy Hạ Lan, lo lắng .
“Tiểu Hạ sắc mặt cháu vẫn khó coi thế , cái mặt trắng bệch chẳng chút m-áu nào cả."
Hạ Lan nhẹ với thím Lưu.
“Chắc hai ngày nữa là khỏi thôi ạ, chỉ là còn yếu, khụ khụ khụ~"
Hạ Lan mở cửa, thím Lưu lao phòng lấy cho cô một chiếc áo khoác, khoác lên Hạ Lan.
“Chao ôi, con bé chẳng chú ý gì cả, ngoài trời gió to, đến cái áo cũng khoác mà ngoài."
“Cảm ơn thím ạ."
Hạ Lan hì hì , “Thím thật ."
“Thôi , đừng nịnh, còn lời là thím bảo Thạch Đầu, để Thạch Đầu về dạy bảo cháu đấy!"
Thím Lưu gương mặt nhợt nhạt của Hạ Lan, nghĩ đến việc cô mất cha mất , thật sự quá đáng thương.
“Vị là?"
Hạ Lan sang phụ nữ bên cạnh nãy giờ gì, tò mò hỏi.
“Ồ, suýt nữa thím quên giới thiệu với cháu."
Thím Lưu vỗ vỗ trán.
“Đây là thím Tiền, ở ngay chéo đối diện nhà cháu."
Thím Lưu giới thiệu.
Hạ Lan thím Tiền mặt, thím Tiền cũng đang đ-ánh giá Hạ Lan.
Thím Tiền đôi mắt sắc sảo, gương mặt cảm xúc khiến bà trông lạnh lùng, vẻ là kiểu dễ gần.
“Có bệnh thì đừng ngoài hóng gió."
Thím Tiền liếc Hạ Lan một cái, lạnh lùng .
Nói xong xoay về nhà luôn.
“..."
Hạ Lan ngỡ ngàng há hốc mồm bóng lưng thím Tiền rời .
“Khụ, bà là đấy, từ hồi trẻ lạnh lùng thế , ít , nhưng tâm địa lắm."
Thím Lưu đỡ cho thím Tiền, “Bà thật là ."
Thím Lưu giải thích, nhưng thái độ của thím Tiền, đầu thẳng, thế nào cũng giống như lời thím ...
Thím Lưu thở dài nhẹ, cô bạn già thế bà giải thích nữa.
Khóe miệng Hạ Lan giật giật, định mở miệng gì đó thì thấy thím Tiền bưng một bát đồ gì đó .
“Uống ."
Thím Tiền đưa một bát nước gừng đến mặt Hạ Lan, Hạ Lan ngửi thấy mùi gừng nồng nặc, khổ từ chối.
“Uống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-13.html.]
Thím Tiền cứng rắn đưa bát sát miệng cô, Hạ Lan cảm thấy cái công thức quen thuộc , đây chẳng là dáng vẻ hôm qua Tần Vũ ép cô uống thu-ốc ?
“Uống , cho c-ơ th-ể cháu đấy."
Thím Lưu bên cạnh cũng khuyên.
Hạ Lan bất lực, trễ môi đành ngoan ngoãn uống hết.
Vừa miệng, vị cay nồng của gừng lập tức Hạ Lan cảm thấy tê cả da đầu, may mà vị ngọt của đường đỏ át vị cay nồng của gừng, cũng đến nỗi khó uống, chỉ là quá cay thôi.
Uống xong bát nước gừng, đôi mắt Hạ Lan như ai bắt nạt, trở thành mắt thỏ, vành mắt đỏ hoe trông vô cùng đáng thương.
“Cháu uống hết ạ."
Hạ Lan đáng thương thím Tiền, thím Tiền khẽ ừ một tiếng, cầm bát luôn.
“Bà là đấy, miệng chẳng lấy một lời..."
Thím Lưu sớm quen với tác phong của thím Tiền, lúc mới tự tin với Hạ Lan rằng thím là .
“..."
Hạ Lan cảm nhận , thím Tiền đúng là... của phái hành động.
“Thím Lưu, thím cảm ơn thím Tiền giúp cháu với ạ."
Hạ Lan thím Lưu .
“Ừ, ."
Thím Lưu vui vẻ .
“Cháu giận là ."
“Làm mà giận ạ, tuy ngạc nhiên nhưng thím cũng là vì cho cháu thôi."
Hạ Lan nhẹ, tuy thím Tiền đúng là dữ, nhưng cái tâm đó thật sự là cho cô, vì điều , Hạ Lan cũng thể giận thím .
Chương 12 Quyết định nữa
“ là một đứa trẻ ngoan."
Câu của Hạ Lan còn khiến thím Lưu vui hơn cả khen bà nữa.
“ , thím cho cháu !
Mẹ Thạch Đầu, tối qua chồng bà đ-ánh cho một trận, kêu t.h.ả.m lắm."
Thím Lưu nhỏ giọng với Hạ Lan, giấu nụ nơi khóe miệng.
“Thật ạ?"
Hạ Lan mở to mắt, hả hê .
“Không hai trăm đồng tiền sính lễ đó hôm qua bà mới đưa mặt chúng ?
Không ai kể chuyện cho cha Thạch Đầu , tối ăn cơm xong là đ-ánh nh-au luôn, hôm nay còn chẳng dám khỏi cửa."
Thím Lưu hớn hở .
“Bà đáng đời, ai bảo bà bắt nạt khác."
Hạ Lan khịt mũi, hừ nhẹ một tiếng.
“Bà đối xử với Thạch Đầu tệ như , đó là cái giá trả của bà ."
“Chứ còn gì nữa, hồi nhỏ Thạch Đầu tội nghiệp lắm, bà hành hạ bao nhiêu năm, mùa đông lạnh giá còn ôm chăn bờ sông giặt, cháu nước sông mùa đông lạnh thế nào , mà bà bắt nó giặt, cái chăn đó ngấm nước lạnh nặng, lớn nhấc lên còn khó, huống chi Thạch Đầu hồi đó mới mười tuổi."
Thím Lưu gật đầu lia lịa, nghĩ vẫn thấy sợ.
“Nếu thím ngang qua kéo nó một cái, nó suýt nữa ngã xuống sông ."
“Thật là lòng đen tối!"
Hạ Lan phẫn nộ .
“Bà cũng là thứ xa, cấu kết với chú của cháu, bà lừa Thạch Đầu bỏ tiền định hôn, chú cháu chẳng thèm hỏi em gả em , bọn họ đều là lũ xa như ."
“Tiểu Hạ , thím hỏi cháu một câu thật lòng ?"
Thím Lưu Hạ Lan, cẩn thận hỏi.
“Thím hỏi ạ!"
Hạ Lan gật đầu.