TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:31:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Hà nỗ lực khuấy động bầu khí u ám, phối hợp với Thẩm Sán Sán mấy câu hóm hỉnh, quả nhiên khi Chu Tiêu lấy tinh thần, cô ngước lên họ với vẻ ngơ ngác.
Lâm Phương gì, chỉ đưa tay , đợi tay của Chu Tiêu đặt lên, kéo cô dậy.
“Hôm nay là tết ông Công ông Táo, cùng náo nhiệt một chút, sắp là một năm mới .”
Chương 42 Tuế An
Sáng sớm ngày tết ông Công ông Táo trải qua chuyện , tâm trạng khó tránh khỏi ảnh hưởng, nhưng may mắn kẻ trả giá, cuộc sống mới, cũng là một điều hạnh phúc.
Giữa buổi sáng, con Lý Xuân Sinh đến chúc tết, vì xưởng gốm sứ nửa năm qua thu lợi nhuận cao, phúc lợi tết ít, Lý Xuân Sinh khi hết thời gian ở cữ chính thức trở thành công nhân xưởng gốm sứ, mặc dù hiện tại chỉ là dọn dẹp vệ sinh, quản lý kho bãi, nhưng thời gian rảnh rỗi cô thể theo học hỏi, dần dần chuyển sang công nhân kỹ thuật.
Tết cô tặng một ít vải vóc, cộng thêm sự hỗ trợ lén lút của mấy Thẩm Sán Sán, mấy đứa trẻ cũng đổi diện mạo mới từ đầu đến chân.
Mẹ con Lý Xuân Sinh cũng hiểu rõ điều đó, hết lời cảm ơn mấy Thẩm Sán Sán, bé Thư Nghiên gần sáu tháng tuổi bi bô tập , tít cả mắt, còn chắp đôi bàn tay nhỏ bé chúc tết.
“Tối nay mấy gia đình chúng cùng đón tết, mỗi nhà mang theo vài món, trẻ con đông cũng náo nhiệt.”
Trần Thanh Hà thấy Chu Tiêu chịu ảnh hưởng của tiếng đùa của bọn trẻ nên tinh thần hơn nhiều, mặt thấp thoáng nụ , lập tức đề nghị.
“Hay quá!
Hay quá!
Chú Tạ nấu ăn ngon nhất, cháu ăn cho cái bụng thành quả bóng to đùng mới !”
Tiểu Hồng Tinh thèm thuồng chảy nước miếng, kéo kéo tiểu Ngưu bên cạnh, phát hiện bé cúi đầu đang nghĩ gì, thế là mặt sang phía tiểu Hải Tinh ở bên .
“Anh ngốc ơi, bụng ăn thành quả bóng to đùng sẽ nổ tung một cái ‘bùm’, bao giờ ăn món chú Tạ nấu nữa .”
Bên cạnh, chị em Lý Thư Mai trố mắt , tò mò ngờ chú Tạ mặt lạnh lùng nấu ăn ngon như , cũng kinh ngạc vì lời của hai em, tiểu Trúc còn ưỡn cái bụng nhỏ của ví như quả bóng to.
Lý Xuân Sinh trong lòng cảm thấy ngại ngùng khi phiền Thẩm Sán Sán và , nhưng thấy mấy đứa con gái tính tình nhút nhát của chơi đùa ở đây vui vẻ, sự khuyên nhủ của và ánh mắt mong đợi của bọn trẻ, cô cũng đồng ý.
Và lúc tiểu Hồng Tinh đột nhiên nhớ tại tiểu Ngưu gì, đôi mắt đen láy trong veo đầy vẻ thắc mắc của bé đột nhiên về phía Trương Sĩ Nguyên.
“Chú ơi, tiểu Ngưu con của đàn bà xa đó, cũng con của chú ?
Vậy giống như Tôn Ngộ Không chui từ kẽ đ-á ạ?
Oa!
Vậy thì giỏi quá, cháu cũng Tôn Ngộ Không!”
Mấy đứa trẻ đồng thời dán mắt Trương Sĩ Nguyên, ngoại trừ Lý Thư Mai lớn tuổi hơn một chút nhiều chuyện hơn, lo lắng ôm lấy tiểu Ngưu an ủi.
Thế giới của trẻ thơ đơn giản, chẳng qua là tò mò nên mới hỏi , nhưng lớn trả lời thế nào.
Trương Sĩ Nguyên và Chu Tiêu tiểu Ngưu với ánh mắt phức tạp, họ đều đứa trẻ vô tội, hơn nữa ruột của bé khi trải qua những chuyện tồi tệ đó cũng hề tê liệt, vẫn giữ một trái tim lương thiện, cuối cùng còn vì bảo vệ Chu Tiêu mà ch-ết.
Tất cả những vướng mắc thể rõ đây?
Họ dự định khi kết hôn sẽ đề nghị với Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn để họ nuôi nấng tiểu Ngưu trưởng thành.
“Tiểu Ngưu, nhà cùng thím lấy kẹo chia cho tiểu Hồng Tinh và các bạn nào.”
Thẩm Sán Sán chuẩn ít hũ gốm nhỏ xinh , bên trong đựng đầy kẹo, socola và bánh quy nhỏ, cô định bảo Tạ Trầm Lạn phòng lấy , nhưng đột nhiên xảy chuyện , khí cứ trầm mặc mãi, tiểu Ngưu túm c.h.ặ.t vạt áo cúi đầu đợi Trương Sĩ Nguyên trả lời, thấy lời , tiểu Ngưu thở phào nhẹ nhõm, chạy như trốn theo Thẩm Sán Sán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-76.html.]
Còn sự chú ý của tiểu Hồng Tinh và bọn trẻ kẹo thu hút, còn bận tâm đến chuyện nữa.
Trương Sĩ Nguyên và Chu Tiêu thì về phía Tạ Trầm Lạn định nhắc đến chuyện nuôi dưỡng tiểu Ngưu.
Lúc trong nhà, Thẩm Sán Sán dắt tiểu Ngưu đến kệ đồ ăn vặt trong phòng khách.
“Thím ơi, con đều thấy hết , ruột của con, cha cũng cha của con.
Vậy con là con của ai?”
Tiểu Hồng Tinh và tiểu Hải Tinh cha , chị em Lý Thư Mai cũng cha , cũng là khỉ, thể chui từ kẽ đ-á ?
Tính cách tiểu Ngưu sớm chín chắn và nhạy cảm, Thẩm Sán Sán thấy ánh mắt kiên định của bé, cố gắng dùng những lời lẽ ít tàn nhẫn nhất để cho sự thật.
“…
Tiểu Ngưu, con vẫn còn chú và thím, con thể coi chúng như cha của con.”
Thẩm Sán Sán đó sẽ bao giờ để ai cướp tiểu Ngưu nữa, tiểu Ngưu sẽ là con trai cô, chỉ vì phận của tiểu Ngưu lận đận, mà còn vì một thời gian chung sống, họ là một nhà .
“Con… thể gọi thím… là ?”
Tiểu Ngưu lo lắng túm lấy ống tay áo Thẩm Sán Sán, rụt rè tâm nguyện trong lòng.
“Tất nhiên là .”
“Mẹ!
Vậy con thể mang họ của ?
Mẹ thể đặt cho con một cái tên mới ?”
Tiểu Ngưu hiện tại vẫn một cái tên chính thức, lúc nhỏ hơn tại Chu Oánh đối xử với lạnh nhạt, thậm chí còn bằng ánh mắt thù hận.
Bà ngoại cũng luôn giữ cha, chẳng tích sự gì, giờ đây cuối cùng cũng hiểu những chuyện thể lý giải đó nhưng cũng còn bận tâm nữa.
“Ừm…
Vậy gọi là Thẩm Tuế An nhé, mong con quanh năm bình an, quanh năm vô lo vô nghĩ.”
Tiểu Ngưu ôm một bọc hũ kẹo gốm, ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu ngoài chi-a s-ẻ với các bạn nhỏ.
“Tiểu Hồng Tinh, tiểu Hải Tinh, chị Tiểu Đình… tớ tên chính , tớ tên là Thẩm Tuế An, tớ mong tớ quanh năm bình an, quanh năm vô lo vô nghĩ, các bạn gọi tớ là An An nhé!”
An An ngẩng cái đầu nhỏ nụ rạng rỡ, thấy vẻ chán nản trầm mặc lúc , đều ý định của Thẩm Sán Sán .
“An An, con gọi là thì cũng nên gọi một tiếng cha ?”
Ngụy Đông Minh hoạt náo khí, ánh mắt liếc về phía Tạ Trầm Lạn, bọn trẻ cứ thấy Diêm Vương mặt lạnh là sợ khiếp vía, mấy đứa thì còn đỡ một chút, nhưng khi đến mặt Tạ Trầm Lạn vẫn căng thẳng bất an, dám thở mạnh.
“…
Cha.”
Một tiếng trẻ con nhỏ như muỗi kêu vang lên, ánh mắt Tạ Trầm Lạn đầy vẻ nhút nhát và lúng túng.
Tạ Trầm Lạn thấy dáng vẻ đó của bé thì nhíu c.h.ặ.t lông mày, gương mặt cực kỳ lạnh lùng của khiến đám trẻ vốn đang ríu rít bàn tán chuyện lập tức im bặt, dám thở mạnh.