TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:31:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà Thẩm Sán Sán phát hiện xưa nay “khát vọng kiểm soát” mạnh đến kinh ngạc, khi hai ở riêng luôn thích ôm c.h.ặ.t lấy cô, nhưng hôm nay khi xa cách lâu ngày trở về, tay trái của ngoan ngoãn buông thõng bên sườn, hơn nữa lúc ăn cơm dường như cũng từng nhấc lên.
“Tạ Trầm Lạn, là đồ khốn, tay trái của thương ?
Sao sớm?”
Cô cẩn thận vén ống tay áo của Tạ Trầm Lạn lên, thấy cánh tay trái vết thương, vén cổ áo , quả nhiên thấy lớp băng gạc ướt đẫm nhuộm một màu đỏ tươi, mập mờ thấy vết thương dữ tợn.
“Sán Sán, chỉ là vết thương nhỏ thôi.
Anh em lo lắng, định đợi em ngủ mới băng.”
Mười hai năm binh nghiệp, Tạ Trầm Lạn chịu bao nhiêu vết thương, đối với đây quả thực là vết thương nhỏ đáng nhắc tới, nhưng nghĩ đến sự xót xa và đau lòng trong mắt Thẩm Sán Sán khi thấy vết thương , nên vẫn quyết định giấu giếm, ít nhất là đợi đến khi kh-ỏi h-ẳn mới .
“Em , đàn ông của em thể vết thương, đó là huân chương của , nhưng vì em mà quý trọng mạng sống, cho dù thương thì vợ như em cũng !”
Thẩm Sán Sán tức giận véo phần thịt mềm ở thắt lưng , nhưng điều đáng giận hơn là nó cứng ngắc, cô véo nổi, đành c.ắ.n một cái lên cằm .
“Anh còn ngẩn đó gì?
Còn mau lấy hộp thu-ốc?”
Người đàn ông mặt còn in dấu răng dậy, nụ mang theo vẻ lấy lòng xoa xoa mặt Thẩm Sán Sán, ngoan ngoãn lấy hộp thu-ốc.
Thẩm Sán Sán mặc dù tức giận c.ắ.n Tạ Trầm Lạn một cái thật mạnh, nhưng lúc băng bó vết thương vẫn cẩn thận, dịu dàng vô cùng, thấy giống như cảm thấy đau mà vẫn bình thản, còn đặt tay lên bụng cô, còn tâm trạng chào hỏi đứa con trong bụng, thật chẳng gì với nữa.
…
Ngày hôm , Chu Oánh Trương Sĩ Nguyên trở về, kích động chạy từ nhà họ Trịnh sang, kết quả thấy Chu Tiêu, sợ đến mức run cầm cập.
“Mày… mày là Chu Tiêu?
Chẳng mày … mày về ?
Tốt lắm, Trương Sĩ Nguyên, hóa biến mất những năm qua là để tằng tịu với nó, với ?
Có với con trai tiểu Ngưu của ?”
Sắc mặt Chu Oánh đổi liên tục, suýt nữa thì thốt chuyện luôn che giấu trong lòng, lúc bà đến Trương Sĩ Nguyên đưa về một phụ nữ trẻ, giờ bà thấy Trương Sĩ Nguyên và Chu Tiêu cạnh , liên tưởng như , cả nổ tung.
Thẩm Sán Sán và bọn họ bên cạnh quan sát, trao đổi ánh mắt, đều nể phục Chu Oánh còn dám tự dẫn xác đến, tâm lý cũng thật là vững vàng.
Chu Tiêu vốn là một phụ nữ dịu dàng mang đầy thở sách vở, còn là một sinh viên đại học hiếm ở thời đại , nhưng những năm qua trải qua quá nhiều chuyện đau khổ tàn nhẫn, gương mặt vẫn xinh nhưng ánh mắt trống rỗng vỡ vụn, tự khép kín bản .
“Tiểu Ngưu căn bản con của , là cô dùng em họ của đổi lấy đứa trẻ từ đám cặn bã đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-75.html.]
Gân xanh trán Trương Sĩ Nguyên nổi lên, kìm nén mà gầm nhẹ thành tiếng.
Mọi cứ tưởng ba đứa trẻ vẫn còn đang chơi ở bên ngoài, ngờ em sinh đôi thấy Chu Oánh đến, bà xin tiểu Ngưu, nên nấp ở cửa sổ lén.
Sự thật của sự việc còn tàn nhẫn và đáng sợ hơn nhiều so với những gì thấy đó, Chu Oánh tính kế Trương Sĩ Nguyên thành, tức là hai căn bản hề phát sinh quan hệ, nhưng bà giả vờ m.a.n.g t.h.a.i để bám lấy Trương Sĩ Nguyên, đợi đến khi “đứa trẻ” sắp chào đời, tình cờ quen một tên vô chuyện bất lương trong làng, thế là Chu Oánh và cha bà dùng Chu Tiêu để đổi lấy một đứa trẻ sơ sinh mới chào đời cùng với hai trăm đồng.
Chu Oánh cứ ngỡ chuyện sẽ mãi mãi bại lộ, vạn ngờ qua mấy năm , Chu Tiêu mà còn sống, còn Trương Sĩ Nguyên cứu về.
Ngay cả trong tình huống đối đầu gay gắt như , Chu Tiêu vẫn im ở góc phòng như một con b.úp bê gỗ, nhưng dáng vẻ của cô càng khiến thương xót hơn.
Bên ngoài nhanh ch.óng nhân viên liên quan của quân đội và công an đến, công an ở quê khống chế cha Chu Oánh, từ chỗ họ tìm hiểu sự thật về vụ bắt cóc và buôn bán xảy năm đó, ở đây từ sáng sớm đến nhà họ Trịnh bắt , ngờ vồ hụt.
Chu Oánh thấy công an đến, cái vẻ hung hăng ăn tươi nuốt sống khác biến mất, cả rũ rượi, quỳ sụp xuống mặt Chu Tiêu, tha thiết cô .
“Tiêu Tiêu, chị họ năm đó chỉ là nhất thời bốc đồng, chị cũng định tìm em, nhưng bọn họ còn ở đó nữa…
Chị xin , nhưng bây giờ em bình an trở về , em hãy thành cho chị và Trương Sĩ Nguyên , chỉ cần em chịu tha cho chị, cả đời chị sẽ xuất hiện mặt hai nữa!”
Bà thấy Trương Sĩ Nguyên che chở cho Chu Tiêu ở phía cũng thèm ghen tuông nữa, thậm chí còn hy vọng bọn họ với tha cho bà .
“Loại súc sinh như cô mà còn đồng chí Chu Tiêu tha thứ cho ?
Cô đáng ăn đ-ạn!
Đồ súc sinh đáng ch-ết!”
Thẩm Sán Sán và Lâm Phương tiếp đón các đồng chí công an và quân nhân trong, Trần Thanh Hà thấy Chu Oánh còn mặt dày cầu xin sự tha thứ, nếu thấy đến bắt bà thì cô hận thể đ-á một cái giữa tim bà .
“Chu Oánh, sẽ mãi mãi bao giờ tha thứ cho cô, hận thể đ-âm ch-ết cô một nhát, nhưng như thế thì quá hời cho cô , cô dùng nửa đời còn để chuộc !”
Chu Tiêu lúc thấy Chu Oánh quỳ mặt ngừng dập đầu, cuối cùng cũng giải tỏa sự tuyệt vọng đè nén suốt mấy năm qua, nước mắt giàn giụa, đến xé lòng, tại hiện trường đừng là phụ nữ, ngay cả mấy đàn ông sắt đ-á chỉ đổ m-áu chứ rơi lệ cũng xúc động.
Thế nên khi Chu Tiêu túm tóc Chu Oánh đ-ấm đ-á túi bụi thì ai tiến lên ngăn cản, Trương Sĩ Nguyên cách cô xa, sẵn sàng khống chế nếu Chu Oánh vùng lên phản kháng.
Chu Oánh run rẩy khắp , trong đầu là cảnh tượng nửa đời nhốt để cải tạo ngày qua ngày khác, còn chút sức lực nào để phản kháng.
Cuối cùng công an thấy Chu Oánh mẩy đầy thương tích, hai con mắt thâm quầng, sắp ngất đến nơi mới tiến lên ngăn cản, đưa bà .
“Đồng chí Chu Tiêu, cơn ác mộng ám ảnh cô qua , cô sẽ một cuộc đời mới, cô còn yêu thương cô, chúng cũng sẽ là bạn bè.”
Thẩm Sán Sán thấy Chu Tiêu đất, vùi mặt đầu gối, Trương Sĩ Nguyên cũng đỏ hoe mắt, dùng ánh mắt cầu cứu họ, đợi mấy họ tiến lên, xa lau nước mắt.
“Em gái Chu Tiêu, nhà bên cạnh nhà chị chuyển , lúc em và doanh trưởng Trương kết hôn thì đăng ký căn nhà đó, Sán Sán đặc biệt sành sỏi về chuyện ăn uống, mấy chúng hằng ngày cứ quây quần ăn uống, ngày tháng càng trôi qua càng thoải mái!”