TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:27:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tạ đoàn, chậc chậc, sắc mặt hình như lắm nhỉ?”
Hai kết hôn thời điểm xấp xỉ , Ngụy Đông Minh ba mươi tuổi thể cha , tâm trạng đương nhiên gì sánh bằng, thể kích động em một chút chứ?
Tạ Trầm Lạn liếc một cái, gắp thức ăn cho Thẩm Sán Sán đang mải vui lo ăn, mặt biểu lộ gì nhưng trong lòng khỏi hâm mộ.
Đêm hôm đó, Thẩm Sán Sán mặc một chiếc áo sơ mi của Tạ Trầm Lạn cửa phòng tắm, đôi chân thon dài thẳng tắp hoa mắt.
Tạ Trầm Lạn đang ngắm cặp ly gốm bàn phòng khách, như cảm nhận điều gì liền đầu , ánh mắt thâm trầm, dậy từng bước tiến gần cô.
“Tạ Trầm Lạn, đang kìm nén lửa giận đấy ?”
Thẩm Sán Sán nhận bàn tay nóng bỏng eo , kiễng chân hôn lên khóe môi Tạ Trầm Lạn.
Mấy ngày nay đúng dịp kỳ kinh nguyệt, đang giữa mùa hè, Thẩm Sán Sán bật quạt, ngặt nỗi Tạ Trầm Lạn lo cho sức khỏe của cô nên ngăn cản.
hai ở cùng một gian, đặc biệt là đàn ông nóng hầm hập như lò lửa, Thẩm Sán Sán dứt khoát mắt thấy tâm phiền mà đuổi sang phòng khách.
Tính tính , Tạ Trầm Lạn “phòng chiếc bóng" suốt bảy ngày , thêm Ngụy Đông Minh kích động, trong mắt bốc hỏa cho .
Tạ Trầm Lạn đáp lời, mà trong tiếng kêu kinh ngạc của cô, vác cô lên vai giống như thổ phỉ cướp dâu, bước chân thoăn thoắt về phía phòng ngủ.
Thẩm Sán Sán thì gì khó chịu, nhưng rõ ràng thể dịu dàng bế cô, cứ thô lỗ và vội vàng như thế, khiến cô chút bực .
“Chát——”
Âm thanh vang lên rõ rệt, Thẩm Sán Sán ngừng vùng vẫy, khuôn mặt xinh đỏ bừng như ráng chiều.
Tạ Trầm Lạn thế mà dám đ-ánh m-ông cô!
Gan to thật !
“Hừ, em cho nhé Tạ Trầm Lạn, đêm nay cứ tiếp tục nhịn !”
Được đặt xuống giường an , Thẩm Sán Sán đạp một cái l.ồ.ng ng-ực Tạ Trầm Lạn đang định vồ tới, ngờ giây giữ c.h.ặ.t lấy.
Tạ Trầm Lạn xoa nắn bàn chân ngọc tinh xảo trong tay, d.ụ.c sắc trong mắt đậm đặc như mực.
“Sán Sán, em mà, chuyện khác đều chiều em, riêng chuyện thì .”
Lời đó của Thẩm Sán Sán tự nhiên cũng thật tâm.
Khi tình nồng ý đượm, hai tay cô quấn lấy bờ vai rộng của đàn ông.
“Sán Sán, chúng sinh một đứa con ?”
Suy nghĩ đang chìm trong tình triều của Thẩm Sán Sán lập tức kéo , cô ngẩn Tạ Trầm Lạn, im lặng hồi lâu.
Chương 27 Cha của con tương lai
Ánh mắt mong đợi của Tạ Trầm Lạn dần tan biến, cúi đầu hôn lên đôi môi đào của Thẩm Sán Sán.
“Xin em, Sán Sán, là tham vọng quá nhiều ...”
Ban đầu chỉ mong mỏi Sán Sán bằng lòng bước thế giới của , đó cô gả cho , giờ đây nảy sinh lòng tham lớn hơn.
Thẩm Sán Sán lúc mới hồn, cô chỉ là đột ngột ngẩn thôi.
Tạ Trầm Lạn nhắc đến con cái, trong đầu cô tự động hiện lên bóng dáng của Tiểu Hồng Tinh và Tiểu Hải Tinh, đó là dáng vẻ Ngụy Đông Minh toe toét đến tận mang tai khi Lâm Phương mang thai.
Sau đó trong đầu cô bắt đầu tưởng tượng gương mặt đứa con của cô và Tạ Trầm Lạn, trái tim bắt đầu mềm nhũn, ngờ Tạ Trầm Lạn đột nhiên xin .
Đây mà gọi là tham vọng quá nhiều ?
“Tạ Trầm Lạn, cha của con tương lai , thì cố gắng lên đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-49.html.]
Thẩm Sán Sán c.ắ.n một cái cằm , lập tức để dấu răng nông, nhân lúc đang vui mừng khôn xiết liền lật đè lên .
Tạ Trầm Lạn hành động táo bạo của cô kích thích, thế tấn công càng thêm mãnh liệt...
Kể từ đó Thẩm Sán Sán cảm thấy cô mở cánh cửa đến thế giới mới cho Tạ Trầm Lạn.
Người đàn ông cổ hủ vốn chỉ mỗi tư thế truyền thống bắt đầu ngừng mở khóa các tư thế mới, cô mới thực sự nếm trải nỗi khổ của việc kết hôn .
——
Việc lớp học vẫn diễn bình thường, Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn trải qua mấy ngày mặn nồng thắm thiết, đó nhận tin ba em nhà họ Thẩm lên tàu hỏa, sắp đến nơi.
“Người em, ai bảo hành động chậm chạp chi, vợ m.a.n.g t.h.a.i , giữ gìn sức khỏe để chăm sóc cô , vợ cũng để cho đấy.”
Thẩm Sán Sán và Lâm Phương ở phòng khách đài tán gẫu, Tạ Trầm Lạn bận rộn trong bếp, còn Ngụy Đông Minh lấy danh nghĩa giúp đỡ để ngừng kích động như khi.
Tuy nhiên Tạ Trầm Lạn chẳng mảy may d.a.o động.
Hiện tại tận hưởng quá trình tạo đứa trẻ hơn, còn kết quả thì vội, thậm chí còn mong nó đừng đến quá sớm.
Dù con thì sinh hoạt vợ chồng sẽ buộc tạm dừng.
Thẩm Sán Sán thì suy nghĩ đổi thất thường của Tạ Trầm Lạn, cô nhẹ nhàng sờ bụng Lâm Phương, phát hiện một khối nhỏ cứng nổi lên, cảm thấy kỳ diệu vô cùng.
Thật khó tưởng tượng cái phôi t.h.a.i nhỏ xíu lớn dần trong c-ơ th-ể qua từng ngày từng tháng, cho đến khi lớn như em Tiểu Hồng Tinh chạy nhảy.
“Thích thì mau m.a.n.g t.h.a.i một đứa , như con của chúng tuổi tác xấp xỉ , cùng nuôi lớn, dù là em chị em thì cũng bạn.”
Lâm Phương tựa lưng gối ôm, buồn động tác của Thẩm Sán Sán.
Khuôn mặt thanh cao vốn giờ đây vì đứa con mà thêm vài phần dịu dàng.
“Đang chuẩn đây, chắc lâu nữa là thôi.
chuyện đó gấp, mấy ngày nữa cuối cùng cũng gặp cả và .”
Thẩm Sán Sán vô cùng tò mò xem ba trai tài phiệt trong thế giới sẽ trông như thế nào.
Hôm đó gia đình Thẩm Sán Sán cùng Lâm Phương vội vàng đón .
Tại nơi tàu cập bến, họ ngóng đợi lâu, thấy ba đàn ông vóc dáng cao ráo, trông rõ là những binh tuấn tú, đeo ba lô lớn tới.
Dáng ngày càng gần, Thẩm Sán Sán cuối cùng cũng rõ gương mặt họ.
Thấy nụ thanh nhã của cả Thẩm Ký Tự, khuôn mặt lạnh lùng ngầu lòi của hai Thẩm Ký Bạch và vẻ mặt trương dương bất cần của ba Thẩm Ký Minh, cô cảm giác xa lạ, bước chân nhẹ nhàng lao về phía họ.
“Anh cả, hai, em nhớ hai quá.”
Thẩm Sán Sán nhào lòng cả, tay vẫn nắm c.h.ặ.t cánh tay hai, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh.
Thẩm Ký Bạch lập tức giữ nổi vẻ mặt ngầu nữa, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Tuy mở miệng đáp lời nhưng từ ánh mắt thể thấy sự yêu chiều của dành cho cô em út.
“Các cũng nhớ em, nghỉ phép thể ở bên cạnh em và cha lâu một chút.”
Thẩm Ký Tự lấy từ trong túi một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho Thẩm Sán Sán.
Còn Thẩm Ký Minh cô ngó lơ thì tức hộc m-áu như một con sư t.ử nổi điên, cứ lượn qua lượn mặt Thẩm Sán Sán hết vòng đến vòng khác.
“Hèn gì gọi là Thẩm Tinh Tinh, đúng là đồ lương tâm.
Anh ba đối xử với em thế nào, những năm tháng nương tựa lẫn đó, em nhớ chút nào ?
Quan hệ em chúng cả hai so bì ?”