TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 199
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:39:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ !
Có chị dâu , quãng đời còn năm nào cũng là năm ."
Còn về chuyện con cái, trong lòng Trình Cẩm tuy mong mỏi nhưng cưỡng cầu, chuyện cứ để thuận theo tự nhiên là nhất.
Hai chị em ăn no nê, dắt tay dạo trong sân biến mất, cho đến khi ăn cơm xong, hai nhóc mới vội vàng mở đài phát thanh lên.
Tiếng nhạc đầy nhịp điệu vang lên, hai chị em đôi giày da nhỏ màu đỏ nhún nhảy theo điệu nhạc, tựa như hai chú bướm xinh tự do bay đến bên cạnh .
“Bố thấp xuống chút nữa ạ!"
Sau khi dành tặng những nụ hôn yêu thương cho ông bà ngoại và , Tiểu Mãn “bay" tới bên cạnh bố.
Tạ Trầm Lạn bế hai cô con gái lên, theo sự sắp xếp của chúng mà cúi đầu xuống, mỗi bên má đều nhận một cái thơm thật kêu.
An An lớn , còn nũng như em gái nữa, bé một câu “Chúc bố năm mới vui vẻ!", tiếp đó hai chị em còn tặng những nụ hôn yêu thương cho thím Dung và chúc bác Trình năm mới vui vẻ.
Với tiếng đài phát thanh nhạc nền, quây quần chơi trò truyền hoa theo tiếng trống, nào nhận bông hoa đỏ lớn thì biểu diễn một tiết mục.
Mọi luân phiên đ-ánh trống, đầu tiên là Trình Cẩm, vị trí của Lý Dung, xoay đ-ánh trống một cách trầm đầy lực, bông hoa đỏ lớn hai vòng rưỡi rơi chính xác lòng Lý Dung.
Lý Dung luống cuống ôm lấy bông hoa đỏ, căn bản ngờ là Trình Cẩm cố ý.
“Để hát cho một khúc dân ca quê nhé."
Lý Dung hào phóng ôm bông hoa đỏ bắt đầu hát, cô là con gái vùng sông nước Giang Nam, những khúc dân ca giọng Ngô mềm mại ngọt ngào bà hát , cô cũng học theo ít, điều từ đến nay là tự hát lúc một , bao giờ hát mặt nhiều thế .
“Hát quá !"
Lý Dung hát một câu, giọng chút run rẩy, vô thức dừng để điều chỉnh thở căng thẳng.
Ba em là những “ông hoàng bà chúa" cổ vũ, sự dẫn dắt của Tiểu Mãn, chúng liên tục khen cô hát , đôi tay nhỏ vỗ tay rầm rầm, đầu lắc lư theo nhịp, cũng Lý Dung với ánh mắt khích lệ.
Sau đó cô còn căng thẳng nữa, thuận lợi hát xong khúc dân ca, dậy tới bên chiếc trống nhỏ thế Trình Cẩm.
“Dung ơi, lắm, vẫn như năm đó ."
Hóa Lý Dung vốn tưởng là tự hát tự , luôn một khán giả lặng lẽ lắng , cô cúi đầu nhạt, lúc mới sực nhận Trình Cẩm là cố ý, cô liếc một cái đầy thẹn thùng và hoảng loạn.
Trình Cẩm cái liếc đó cho tâm thần bất định, tiếng trống bắt đầu mà vẫn ôm khư khư bông hoa đỏ chịu truyền .
“Bác ơi, mau tỉnh ạ!
Bác đang thẫn thờ đấy ạ?
Giống như lúc Tiểu Mãn với trai em gái nhớ bố ạ?"
Những mặt ngoại trừ ba đứa trẻ, lớn đều hiểu rõ trạng thái của là vì cái gì, cũng giục giã, cứ chờ tỉnh táo .
“Xin nhé, bác mải nghĩ chuyện quá."
Trình Cẩm đối diện với đôi mắt to tò mò của Tiểu Mãn, tạm thời nén những tâm tư trong đầu, truyền bông hoa đỏ cho cô bé.
Ai ngờ bông hoa rơi tay Tiểu Mãn thì tiếng trống dừng , Tiểu Mãn há hốc mồm, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi.
cô bé phản ứng nhanh, ôm lấy bông hoa đỏ dậy, đợi Trình Cẩm đề nghị sẽ biểu diễn , tiếng hát trong trẻo êm tai truyền đến tai .
Tiểu Mãn thích hát nhảy múa quanh , thỉnh thoảng còn tương tác một chút, kết thúc cô bé còn một tư thế chào màn hoa mỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-199.html.]
Chơi đầy một tiếng đồng hồ, tất cả mặt đều lượt, ba em cũng mệt , tóc bết mồ hôi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng nép lòng bố gà gật, chú ch.ó con Tiểu Thất cũng ngoan ngoãn xổm bên cạnh chủ nhân nhỏ, đôi mắt đen láy hết .
“Trẻ con nên thức khuya, đưa chúng ngủ thôi."
Thẩm Trường Vinh thương ba đứa cháu ngoại, vội vàng giục con gái con rể đưa lũ trẻ về phòng.
Tạ Trầm Lạn bế ba “chú heo nhỏ" lòng, cùng Thẩm Sán Sán về phòng.
Đêm nay là đêm giao thừa, cả gia đình đương nhiên là ngủ một chiếc giường lớn.
“Chúc mừng năm mới!
Tạ cưng!"
Ba đứa trẻ ngủ say ở phía trong giường, Thẩm Sán Sán nép lòng Tạ Trầm Lạn, ôm lấy vòng eo săn chắc của , cảm thấy thời gian gần bốn năm từ khi đến đây trôi qua trong nháy mắt, trong ký ức đầy ắp những vụn vặt hạnh phúc đời thường.
“Chúc mừng năm mới!
Tinh Tinh!"
Tạ Trầm Lạn hôn lên trán vợ, ánh sáng vàng nhạt và ấm áp của chiếc đèn l.ồ.ng vỏ sò bao trùm lấy cặp vợ chồng trẻ cùng qua bốn năm gắn bó keo sơn, căn phòng tràn ngập ấm...
Ở thành phố Kinh đến mùng ba tết, cả gia đình khi thăm ông nội Tạ thì lên tàu hỏa về đảo Hải Lãng.
“Sán Sán, sẽ luôn nhớ các , các cũng đừng quên nhé, ?"
Lý Dung quyến luyến ôm lấy hai bạn , thời gian qua ba kết bạn với một tình bạn sâu sắc, chớp mắt đối mặt với cảnh chia ly, dù ngày sẽ tới nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.
Ba trao đổi phương thức liên lạc, hẹn cứ cách một thời gian sẽ thư hoặc gọi điện liên lạc, cảm xúc lúc mới kiềm chế đôi chút.
Lý Dung nỡ rời xa bạn bè, cũng nỡ rời xa mấy đứa trẻ, cho đến khi chuyến tàu hỏa Tương Thành sắp khởi hành, Trình Cẩm đành tiến lên khoác vai an ủi cô, đợi cô định tâm trạng, hai mới dắt tay rời .
Tiễn vợ chồng Trình Cẩm và Lý Dung xong, bọn Thẩm Sán Sán ăn cơm tại một nhà hàng quốc doanh gần ga tàu lên tàu.
“Bố ơi ơi, thím Dung và bác Trình thể cũng đến đảo Hải Lãng ạ?
Như thể mãi mãi ở bên !"
Tiểu Mãn bên cửa sổ xe, những đoàn tàu hỏa khác qua theo các hướng khác , đầu hỏi với ánh mắt đầy mong đợi.
“Tiểu Mãn, công việc và của thím Dung và bác Trình đều ở bên đó, họ cũng ở bên gia đình chứ!
Người của họ cũng nỡ để họ xa ."
Người lớn hề trả lời lấy lệ sự kỳ vọng ngây ngô của đứa trẻ, ngược dùng cách mà chúng thể tiếp nhận để chúng hiểu rằng cuộc vui nào cũng lúc tàn.
“ , chúng con nỡ rời xa bố , bố cũng nỡ rời xa chúng con!"
An An chia những múi quýt bóc cho ba em, trịnh trọng đưa một cách giải đáp khác, ba nhóc tì lập tức lắc đầu lia lịa, đôi tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy bố .
“ ạ!
Phải ở bên gia đình, xa !"
Chuyến về cũng trải qua một hành trình dài dằng dặc, lúc lên xe vẫn còn tinh thần phấn chấn, nhưng khoảnh khắc xuống tàu lớn thì mệt mỏi, trẻ con thì ủ rũ nhấc nổi tinh thần.
“Chị đại Tiểu Mãn... lắm!
Mấy ở thành phố Kinh ham chơi đến quên lối về, là quên sạch bọn ?"