TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em học mấy thứ lộn xộn , dùng tới!
Trong căn nhà chỉ mới hưởng đãi ngộ nhốt ngoài cửa thôi!”
Lúc Thẩm Sán Sán chuyện, trong bát nhỏ mấy miếng thịt cá lọc sạch xương, cô cầm đũa ăn một cách ngon lành, thấy Tạ Trầm Lạn lầm lũi lo chăm sóc cô, gần như hề động đũa, cô dứt khoát ăn một miếng đút cho một miếng.
Buổi tối cô ăn ít, uống nửa bát canh cá, thịt cá và canh còn đều do Tạ Trầm Lạn dọn dẹp sạch sẽ.
Sau bữa ăn, Thẩm Sán Sán lúc đầu thấy lạnh, một lúc mới nhớ ngăn Tạ Trầm Lạn đốt lò sưởi, cô sẽ ôm đồm việc , sợ gương mặt xinh của dính than, nhưng cô cũng để Tạ Trầm Lạn mang gương mặt thương , thế là đợi rửa bát đĩa xong, hai vợ chồng dứt khoát trang trại gian.
Tạ Trầm Lạn khi lau rửa đơn giản thì ở trong phòng sách, Thẩm Sán Sán tắm bồn nước nóng đầy cánh hoa vô cùng thoải mái, còn xông mặt và đắp mặt nạ.
Cô mặc áo choàng tắm, mang gương mặt mộc sạch sẽ mịn màng như da em bé tới phòng ngủ thì nhận đáng lẽ chăm chú sách lúc ánh mắt đang rực cháy chằm chằm cô rời, cô suy nghĩ một chút dừng bước.
“Mấy đêm nay chúng tạm thời ngủ riêng , để tránh lúc em ngủ ngoan đụng trúng mặt .
Em vui, nhưng chuyện tính toán , chúc ngủ ngon!
Thưa Tạ Trầm Lạn.”
Trong tòa nhà chính nhiều phòng ngủ, Thẩm Sán Sán bước chân nhẹ nhàng nhanh ch.óng rời khỏi phòng ngủ chính, còn khóa cửa từ bên ngoài.
Cửa của trang trại đều là khóa điện t.ử, mặc cho Tạ Trầm Lạn bản lĩnh đến cũng hạn chế bởi nhận thức, căn bản khả năng mở .
Tạ Trầm Lạn quen với việc trong lòng ôm vợ, giường trằn trọc yên, mãi đến nửa đêm mới ngủ .
Tại Kinh thị.
Ba em ở cùng ông bà ngoại, còn hai và mợ hai ở bên cạnh, nhưng trong lòng vẫn nhớ bố .
Phía Tạ Trầm Lạn và Thẩm Sán Sán gọi điện thoại tiện, một tuần chỉ thể gọi một , hiện tại ba em cách lúc nhận cuộc điện thoại đầu tiên mới đầy hai ngày, An An và Tiểu Tuệ vẫn , tâm trạng tuy chút chùn xuống nhưng hiểu chuyện quấy, Tiểu Mãn nhớ nhung đến mức cái miệng nhỏ trễ xuống, rầu rĩ vui .
Tối hôm nay bữa cơm, Thẩm Ký Bạch món hạt dẻ rang đường, An An và Tiểu Tuệ bên cạnh hai và mợ hai ngoan ngoãn ăn, cũng quên đút cho bà ngoại và mợ hai đang mang bụng bầu.
Tiểu Mãn chống nạnh tới phòng khách nhỏ, bức ảnh cả gia đình tường như một cây nấm nhỏ tủi , còn thể hiện mặt lớn, tuyên bố ở trong gian nhỏ để tiêu hóa cảm xúc một chút.
“Tiểu Mãn, ông ngoại tết cho cháu b.í.m tóc thật nhé, đợi mấy ngày nữa bố cháu sẽ gọi điện về đấy, đến lúc đó chuyện lâu một chút ?”
Thẩm Trường Vinh cách đó xa lo lắng một hồi, thấy con bé giơ tay lau nước mắt, cố tình tiếng, ông ngoại như ông càng thấy xót xa hơn, cũng chẳng màng đến việc để gian cho trẻ con nữa, tiến lên xổm mặt Tiểu Mãn dịu dàng dỗ dành.
“Ông ngoại, Tiểu Mãn , chỉ là... chỉ là hạt cát bay mắt thôi, Tiểu Mãn là đứa trẻ kiên cường nhất, mới thèm ... đây?
Tiểu Mãn nhớ bố quá, nhớ lắm luôn...”
Tiểu Mãn cứng miệng một hồi, nhưng trẻ con dù hiểu chuyện thì hiểu chuyện đến mức nào chứ?
Nếu Thẩm Trường Vinh tới, Tiểu Mãn thể tự tiêu hóa cảm xúc, chỉ cần an ủi là cảm xúc của trẻ con sẽ kìm nén nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-189.html.]
“Chú Trình nhà bên cạnh con ch.ó béc-giê đẻ ch.ó con , một con sức khỏe lắm, Tiểu Mãn nhà cùng trai và em gái cùng nuôi nấng nó thật , đợi ch.ó con khỏe mạnh bố cháu sẽ về cùng chúng đón năm mới, ?”
Thẩm Trường Vinh vỗ vỗ lưng Tiểu Mãn an ủi một lúc, đợi con bé bình tĩnh mới nhắc đến chuyện mà trẻ con đều sẽ hứng thú.
Quả nhiên, chỉ Tiểu Mãn nín mỉm , mà hai em đang lặng lẽ bên cạnh cùng Tiểu Mãn cũng vui vẻ chạy tới.
“Ông ngoại, bây giờ chúng sang nhà chú Trình đón ch.ó con ạ?”
Đôi mắt Tiểu Tuệ sáng lấp lánh, một tay dắt chị một tay dắt ông ngoại, ngay lập tức sang bên đối diện.
“Tiểu Tuệ dắt chị rửa cái mặt mèo nhỏ nào...”
“Tiểu Tuệ, chị để mặt mũi xí gặp ch.ó con !
Em đợi chị một lát nhé!”
Không đợi Thẩm Trường Vinh xong, Tiểu Mãn yêu cái chạy vội phòng vệ sinh rửa mặt, còn nhờ hai ngang qua giúp đổ nước nóng chậu, lấy khăn nóng chườm một lát lên đôi mắt đỏ hoe.
“Cậu hai, Tiểu Mãn ạ?”
Thẩm Ký Bạch mặt đầy vẻ buồn giúp con bé kiểm tra, đó trịnh trọng gật đầu, lúc Tiểu Mãn mới vui vẻ chạy ngoài.
Nhà Trình Đông Sơn bên cạnh mỗi thấy ba em đều cưng nựng một hồi, lấy đủ loại đồ ngon để chiêu đãi.
“...
Lứa ch.ó con đa đều hiếu động, đều là những mầm non để ch.ó nghiệp vụ, duy chỉ con Tiểu Thất là phát triển từ trong bụng , ba đứa các cháu chăm sóc, hy vọng Tiểu Thất sẽ lớn lên khỏe mạnh!”
Mẹ của những chú ch.ó con là một con ch.ó nghiệp vụ về hưu với những chiến công lẫy lừng, đang ở độ tuổi sung mãn nhưng do chịu quá nhiều vết thương nên còn phù hợp để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ nữa, vợ chồng Trình Đông Sơn nhận nuôi nó, ch.ó nghiệp vụ qua huấn luyện sẽ tùy tiện c.ắ.n , vì bình thường cũng nhốt , để mặc cho nó chạy nhảy khắp nơi.
Ai mà ngờ nó nảy sinh tình cảm với một con ch.ó béc-giê đực khác trong quân đội, còn m.a.n.g t.h.a.i nữa!
Hai con ch.ó béc-giê quấn quýt rời, ch.ó đực thỉnh thoảng còn chạy qua thăm vợ con, trong miệng còn tha theo phần lương thực để dành!
Đợi ch.ó đực xuất hiện là việc mà ba em mỗi ngày đều trong thời gian , Tiểu Mãn cẩn thận bế Tiểu Thất lòng, Tiểu Tuệ và An An bên cạnh vuốt ve ch.ó con.
Tiểu Thất từ từ mở mắt, phát tiếng kêu “gâu gâu” yếu ớt, giống như đang chào hỏi họ, chú ch.ó con đáng yêu lập tức thu phục trái tim của họ.
“Tiểu Thất, chị sẽ đưa em gặp bố mỗi ngày, chúng đều sẽ ở bên cạnh em lớn lên, em theo chúng về nhà nhé?”
Tiểu Thất trố đôi mắt đen láy họ, đó thè cái lưỡi hồng hào l-iếm l-iếm mu bàn tay của mấy đứa nhỏ, kêu ăng ẳng, cái đuôi cũng vẫy tít mù.
Chó con hơn hai tháng tuổi , thể ăn cơm rau , ba em sự giúp đỡ của hai và ông ngoại dựng một cái ổ ch.ó dày dặn ấm áp.
Hai chị em ngủ một phòng, An An ở phòng bên cạnh, cả ba đều thích Tiểu Thất, nhưng An An chủ động đề nghị đặt Tiểu Thất ở phòng của hai em gái.