TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm Sán Sán thấy nếu cô thiên sinh lệ chất thì chắc chắn sẽ Tạ Trầm Lạn ăn diện thành một cô nàng quê mùa, bây giờ trong lòng cô vẫn vui, cộng thêm chiếc quần bông dày mặc khó khăn, cô nhịn lén đ-âm Tạ Trầm Lạn như một con gấu b-éo, kết quả đàn ông vẫn hề nhúc nhích.”
“Sắp muộn giờ học , để cõng em.”
Gió lớn, cộng thêm cả hai đều đeo khăn quàng cổ, Thẩm Sán Sán còn kịp phản ứng, cả lưng .
“Trình đoàn trưởng, thời gian quả thực còn sớm nữa, ngày đầu tiên họ lên lớp mà muộn thì , chúng cũng mau đuổi theo thôi!”
Ngụy Đông Minh dứt lời, và Trình Cẩm cõng vợ lên, lúc ba đồng chí nam cần lững thững nữa, nhanh tới lớp học.
Họ thương vợ nhưng cũng đây là nơi nào, liền vòng theo con đường nhỏ xuyên lớp học, khi còn cách vài bước chân thì thả vợ xuống, đợi họ lớp mới sang bên đối diện để lên lớp.
Thẩm Sán Sán mấy lớp, tiên ký tên sổ ghi chép lên lớp của quân quyến phía , đó tìm một vị trí ở hàng ghế , vặn ba cạnh .
Bọn cô nghĩ thẩm Triệu và hai đứa trẻ sắp tới nơi nên đặt ly nước lên phía giúp họ chiếm chỗ.
Chỗ trong lớp chỉ thừa chứ thiếu, đa thấy ba chỗ trống đặt ly nước thì tự nhiên sẽ tìm vị trí khác, cũng kẻ cố tình kiếm chuyện.
“Các cô m-ông to ?
Còn chiếm ba chỗ cơ đấy?
Cái thói tiểu thư của các cô , sơ sẩy một chút là sẽ liên lụy đến đàn ông đấy...”
Vương Hoa Hoa chính là cầm đầu kiếm chuyện lúc nhận vật tư mấy ngày , lớn hơn Thẩm Sán Sán bọn cô mấy tuổi nhưng trông già hơn tuổi thực mười mấy tuổi, sáng nay cô dậy muộn, vội vã chạy tới còn ngã tuyết, hiện giờ tâm trạng vui nên kiếm chuyện.
Đặc biệt là đường cô thấy từ xa Thẩm Sán Sán bọn cô hổ để đàn ông cõng, thần sắc vẻ khinh bỉ cũng vẻ ghen tị.
“Chị , chỗ trống nhiều thế chị , rõ ràng là ưa bọn mà còn mặt bọn ?
Đây là tự tìm bực ?”
Thẩm Sán Sán đáp Vương Hoa Hoa bằng giọng điệu ôn hòa, cô chỉ yên lặng một tấm phông nền, thật sự vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà lộ diện, tiếc là Vương Hoa Hoa chịu bỏ qua, cứ sừng sững mặt ba chịu .
“Cái gì gọi là ưa các cô?
Là ba các cô thói tiểu thư, quân quyến chúng đều nổi các cô!”
Vương Hoa Hoa xong lời còn sang những khác mặt ở đó, cố gắng kéo thêm vài giúp đỡ, kết quả đều coi như thấy, ngay cả một ánh mắt cũng cho cô , dù học đủ đau đầu , nếu vì gây chuyện mà thầy giáo nắm thóp thì khổ lắm!
“Thẩm Triệu, cuối cùng thẩm cũng tới , cứ nghĩ thẩm chắc chắn sẽ dắt theo hai đứa cháu tới nên chiếm chỗ cho , ai mà ngờ ba m-ông to, chiếm luôn sáu chỗ !”
Vương Hoa Hoa tự nhận và Triệu Mỹ Lệ là một phe, áp căn ngờ Thẩm Sán Sán bọn cô sẽ chiếm chỗ giúp Triệu Mỹ Lệ, giờ thấy sức chiến đấu mạnh hơn tới, liền kích động bước nhanh lên phía khoác lấy tay bà, khí thế còn hung hăng hơn nãy.
Triệu Mỹ Lệ cô ngắt lời như nên quên mất ký tên, còn kịp định thần cô kéo tới mặt Thẩm Sán Sán mấy .
“Ơ?
Thành Bình và Thành An mau cảm ơn các thẩm , bà cũng mới nghĩ nếu phân tán thì khó điều chỉnh lắm!”
Trong ánh mắt kinh ngạc của Vương Hoa Hoa, hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn, đó vị trí bên trong, còn giúp các thẩm đưa ly nước qua.
“Thẩm cũng cảm ơn các cháu, hèn chi cô giáo cũng giống như cha học sinh , việc gì cũng sẽ nghĩ cho họ...”
“Không !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-185.html.]
Thẩm Triệu, thẩm nhận ba là ai ?
Sao hôm nay thẩm kỳ lạ ?
Họ xa như , thể chiếm chỗ cho thẩm ?”
Cái miệng của Vương Hoa Hoa như s-úng liên thanh chất vấn dồn dập, nước miếng văng tứ tung còn b-ắn cả mặt Triệu Mỹ Lệ.
Triệu Mỹ Lệ hôm nay tâm trạng , còn bôi cả kem dưỡng da nỡ dùng, giờ mặt mũi thành thế , cơn giận bùng lên ngay lập tức, gạt tay Vương Hoa Hoa .
“Vương Hoa Hoa, em Sán Sán bọn họ xa?
Họ đặc biệt !
Ai cũng họ!
Nếu coi chừng bà già nể mặt cô !
là học sinh của họ, cô giáo của tâm thiện, chiếm chỗ cho thì gì lạ?
Còn cô, chẳng qua là tìm cái cớ, cùng cô kẻ gây chuyện thôi, coi Triệu Mỹ Lệ là đồ ngốc ?”
Vương Hoa Hoa thần sắc hoảng hốt, màng đến việc kiếm chuyện với Thẩm Sán Sán mấy nữa, vội vàng giải thích với thẩm Triệu, tiếc là cô bao nhiêu, chụp bao nhiêu cái mũ chăng nữa thì Triệu Mỹ Lệ cũng tin cô , còn dạy cho cô một bài học.
“...
Vương Hoa Hoa, đây là mù chữ, cái gì nhỉ, đúng !
Tố chất cũng cao, cũng gây chuyện thị phi, vì thế cũng trả giá ít.
Bây giờ nhận sai lầm của , cô cũng nên đổi bản !
Tướng mạo sinh từ tâm, cô vẫn còn trẻ, cứ tiếp tục thế chỉ già hơn những cùng tuổi, mà còn sắp đuổi kịp bà thẩm già đấy!”
Vương Hoa Hoa trợn tròn đôi mắt cá ch-ết, á khẩu trả lời , bình thường cô mồm mép lanh lợi, còn lợi hại hơn Triệu Mỹ Lệ một bậc, nhưng đến đây, đầu tiên là Thẩm Sán Sán mấy chơi cho một vố, mưu tính gì cũng thành, giờ phát hiện cùng hội cùng thuyền là Triệu Mỹ Lệ cũng phản bội , đúng là ấm ức nghẹn khuất!
“Thẩm Triệu, cô giáo , mau xuống ạ.”
Thẩm Sán Sán mấy đợi Triệu Mỹ Lệ xả xong một tràng, mà cô giáo cũng ở cửa, liền nhỏ giọng gọi bà xuống.
Hiện tại cả lớp học rải r-ác đầy, vốn dĩ phía vẫn còn chỗ nhưng lúc Vương Hoa Hoa kiếm chuyện khác chiếm mất , cô chỉ thể ngay mí mắt cô giáo, cô cũng giống thẩm Triệu là một mù chữ, thời gian qua còn coi như việc gì, cũng nghĩ đến việc học tạm vài chữ.
“Triệu * Mỹ Lệ, Vương Hoa Hoa ở đây ?
Lên phía ký tên.”
Dạy cho quân quyến là một nữ tướng quân nghỉ hưu khí thế uy nghiêm, , mặc dù tóc bạc trắng nhưng vóc cực kỳ thẳng tắp, tinh thần phấn chấn.
Triệu Mỹ Lệ lúc mới nhớ nãy Vương Hoa Hoa kéo nên quên mất việc đại sự, hiện giờ bà học ít kiến thức nhưng đối mặt với nữ tướng quân từng g-iết địch chiến trường, ánh mắt sắc bén vẫn sợ đến mức chân bủn rủn.
Lúc lên phía , còn lén lườm Vương Hoa Hoa một cái.
Vương Hoa Hoa chữ, chấm ngón tay cái hộp mực ấn dấu vân tay vị trí tương ứng sổ danh sách, cô và Triệu Mỹ Lệ cùng một khu gia thuộc đến, bình thường cùng tham gia các loại hoạt động nên quen với việc chấm nhiều mực một chút, đó đưa cho Triệu Mỹ Lệ chấm một cái, kết quả hôm nay định nắm lấy tay bà thì gạt .