TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“…
Lãnh đạo nhắm chính là loại phần t.ử ngoan cố cứng đầu như bà đấy, chuyện thương lượng gì hết, nếu bà hạ quyết tâm kẻ đào ngũ thì cũng sẽ liên lụy đến , nếu bà thấy xám xịt cùng bà đuổi khỏi quân đội, về quê tiếp tục bán mặt cho đất bán lưng cho trời, thì bà cứ tiếp tục gây gổ !”
Triệu Mỹ Lệ giống như thím Tường Lâm cứ lẩm bẩm “ lên lớp gì?
cứ như , vô dụng thôi, thật đấy.” hoặc là “ về quê, là mù chữ, tiến bộ.”
Mấy câu , đừng là Vương Hữu Chí, mà ngay cả tai của Thẩm Sán Sán và bọn họ cũng sắp mọc kén .
Vương Hữu Chí cũng là bất đắc dĩ mới tung chiêu cuối, trấn áp Triệu Mỹ Lệ.
“ lên lớp thì hậu quả nghiêm trọng thế ?
còn biến thành kẻ đào ngũ ?
Mấy đứa con gái các cô văn hóa, cái lão thô kệch , các cô cho , chuyện thật sự nghiêm trọng thế ?”
Triệu Mỹ Lệ lải nhải với Vương Hữu Chí, còn quên vểnh tai hai đứa cháu và mấy Thẩm Sán Sán trò chuyện, ba cặp vợ chồng trẻ chỉ các đồng chí nam văn hóa là sinh viên đại học, mà Thẩm Sán Sán và bọn họ cũng là những học sinh trung học hiếm , còn là giáo viên, hiện tại hất tay Vương Hữu Chí , đầu ánh mắt nhiệt tình chằm chằm ba Thẩm Sán Sán.
Chương 102
“Thẩm Sán Sán và bọn họ thấy bà thím buổi sáng còn đủ kiểu kiếm chuyện bây giờ ánh mắt khẩn thiết bọn họ, ánh mắt còn sự toan tính, mà là sự trong trẻo… ngu ngốc hiếm thấy.”
“Bác Triệu, đương nhiên tính là kẻ đào ngũ ạ.
Chúng với tư cách là quân thuộc cũng hướng về quân nhân, hành động đều theo chỉ huy ạ…”
Thẩm Sán Sán cũng thừa cơ trả thù riêng, lời bất kể là ai cũng bắt bẻ lầm gì.
Đa quân thuộc trong khu tập thể văn hóa cao, những năm qua mở ít lớp xóa mù chữ, nhưng cưỡng ép quân thuộc lên lớp, các giáo viên như Thẩm Sán Sán và bọn họ cũng xếp lịch dạy lớp xóa mù chữ, nhưng bất kể là trẻ tuổi là các bà thím đều sẵn lòng .
Hiện tại quân đội tăng cường cường độ bắt đầu triển khai xóa mù chữ cộng thêm giáo d.ụ.c tố chất từ nhà cấp bậc sĩ quan, đây là chuyện .
“Phải … chúng hành động theo chỉ huy, chạy nữa, thật sự chạy nữa… cái đó, thím thể xuống ăn miếng thịt ?
Thịt kiểu gì thế?
Thơm ghê cơ!”
Triệu Mỹ Lệ sớm đến khô cả họng , thấy đổi vận mệnh lên lớp, đành bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực.
Lúc bà cũng nhận thấy hai đứa cháu đang ăn thịt ngấu nghiến, bà cũng nhịn nuốt nước miếng , mặc kệ ánh mắt đồng tình của Vương Hữu Chí cũng như việc ông kéo ống tay áo ngăn cản, bà cẩn thận từng li từng tí mở lời với Thẩm Sán Sán và bọn họ.
Vương Thành Bình và Vương Thành An hai nhóc con mỗi đứa gắp một miếng thịt định đút cho ông bà nội, nhưng đột nhiên nghĩ đến các chú các thím chỉ mời bọn họ, hơn nữa bà nội ở nhà còn các thím, thế là đũa dừng giữa trung, ánh mắt đầy mong đợi bọn họ.
“Thím xinh và các chú trai ơi, Thành Bình và Thành An thể đút cho ông bà nội ăn thịt thịt ạ?”
Ai mà thích những đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-178.html.]
Vả chuyện Triệu Mỹ Lệ kiếm chuyện cũng gây ảnh hưởng gì, cũng xin , cho dù trong lòng còn suy nghĩ gì thì cũng sẽ đem những chuyện mặt bọn trẻ.
“Thành Bình và Thành An là những đứa trẻ ngoan ngoãn hiếu thảo!
Có thể mời ông bà nội cùng ăn thịt.”
Đây là ở nhà Trình Cẩm và Lý Dung, Lý Dung tính cách cởi mở hơn nhiều, nhưng cũng chỉ là mặt Thẩm Sán Sán và bọn họ, lúc Trình Cẩm chào hỏi gia đình Vương Hữu Chí, nhưng thức ăn bàn vốn dĩ còn nhiều, hai đứa trẻ vùi đầu ăn ngấu nghiến càng gần như sạch đĩa .
“Để cho bọn trẻ ăn , xào thêm hai đĩa nữa.”
Trình Cẩm lời đồng thời về phía bếp, Vương Hữu Chí nỡ phiền?
Vội vàng tiến lên ngăn cản, thúc giục Triệu Mỹ Lệ dắt hai đứa cháu về nhà.
“Trình đoàn trưởng, cần phiền phức như , ở nhà cơm canh, lát nữa là nguội mất, chúng xin phép về đây ạ.”
Triệu Mỹ Lệ hiểu chuyện ngoài dự kiến, Thẩm Sán Sán và bọn họ đều nghi ngờ vở kịch buổi sáng là một giấc mơ , kết quả giây tiếp theo Triệu Mỹ Lệ kéo hai đứa cháu, đó đem thịt còn nhiều trong đĩa đổ bát thịt kho tàu nhà , chút chần chừ mà chào hỏi cả nhà về.
“Chỗ còn thừa các cháu chắc chắn ăn nữa nhỉ?
Người trẻ tuổi các cháu tiêu xài hoang phí, bà thím ăn theo các cháu chút nước thịt với thịt vụn, các cháu đừng để ý nhé!”
Vương Hữu Chí Triệu Mỹ Lệ dùng sức trâu kéo đến cửa, thấy lời suýt nữa loạng choạng ngã xuống, khuôn mặt đầy ngượng ngùng bọn Tạ Trầm Lạn.
Thẩm Sán Sán và bọn họ phản ứng , khỏi cảm thán Triệu Mỹ Lệ vẫn là bà thím thích chiếm hời , ngoài mặt lộ , mấy khách sáo lịch sự tiễn gia đình .
“Vương đoàn trưởng, đồ hộp và bánh ngọt mang về cho bọn trẻ…”
“Trình đoàn trưởng, đây còn mặt mũi nào nữa , thể như !
Mấy nhà các chia thì cũng chỉ một chút xíu, đừng đẩy đưa với và bà thím thích chiếm hời nhà các nữa!”
Vương Hữu Chí bịt cái miệng sắp nhảm của Triệu Mỹ Lệ, bước chân vội vã chạy về nhà, hai nhóc con vẫy vẫy tay với Thẩm Sán Sán và bọn họ, khi cảm ơn thì theo ông bà nội nhảy chân sáo về nhà, cái miệng nhỏ còn lẩm bẩm “Bụng no quá !
Thịt thịt quả nhiên ngon thật!”
Mấy khi nhà, Thẩm Sán Sán nhịn thành tiếng, tiếp theo đó là những tiếng rộ lên liên tiếp.
“Buổi sáng Vương đoàn trưởng , ông và con cái thường xuyên vì bà thím Triệu chiếm hời mà lên tận cửa xin tạ với , là đau đầu, ngờ ba nhà chúng mà gặp …”
Ngụy Đông Minh thấy Lâm Phương và bọn họ hứng thú với chủ đề , bèn kể một lượt những chuyện Vương đoàn trưởng buổi sáng một cách sinh động, bất đắc dĩ lắc đầu, cái chút thông minh của bà thím Triệu dùng việc chiếm hời thôi, chỉ điều hớn hở chiếm hời xong còn để đàn ông và con cái nhà đè xin tạ , ngoài còn hai đứa cháu nội giảng đạo lý, cũng thật thú vị.
Chiều hôm đó, Tạ Trầm Lạn và bọn họ học về mang theo vở luyện chữ cho nhà, cân nhắc đến việc nhiều quân thuộc là mù chữ, ngay cả mấy chữ to cũng mấy chữ, vì khi lớp giáo d.ụ.c tố chất khai giảng, quân thuộc tiên tự nhận mặt chữ, ít nhất là nhận hết các chữ thường dùng tập vài .
Thẩm Sán Sán và bọn họ tiện tay để sang một bên, lo lắng chuyện , chỉ điều nửa đêm vốn dĩ yên tĩnh một mảnh, chỉ tuyết rơi xào xạc ngoài nhà, bất ngờ một tiếng “Vương Nhị Cẩu!” phá tan sự bình yên.
“Đây chẳng là giọng của bác Triệu ?
Cái tên Vương Nhị Cẩu chắc là gọi Vương đoàn trưởng đấy chứ?”