TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trung đoàn trưởng trung đoàn một Hứa Phi xoa xoa tay, hiếm khi thần sắc kích động đến thế .”

 

Mọi vô cùng hứng thú với máy dò tìm tín hiệu cứu hộ, rằng khi bảo bối đợi Thẩm Sán Sán về đảo Hải Lãng, thông qua kiểm tra thử nghiệm thì bước tiếp theo sẽ giao cho đơn vị bộ đội đảo Hải Lãng, đó mới đến kinh thành để đưa các đơn vị quân đội lớn.

 

Phó tư lệnh đơn vị của họ chính là cha của nhân tài nghiên cứu thiết , đây chẳng là “gần quan ban lộc” ?

 

Lúc đó cũng thể xin cấp xuống !

 

Thẩm Trường Vinh khi thực hiện nhiệm vụ ý định , lập tức về phía con gái út.

 

“Cha yên tâm ạ, con sẽ rõ trong báo cáo là đợt thiết đầu tiên ưu tiên dùng cho đơn vị dã chiến, cha lúc đó hãy báo cáo nhiệm vụ lên, cứ như thì tự nhiên chuyện sẽ thành thôi ạ...”

 

Thẩm Sán Sán gắp cho ông vài miếng thịt, ánh mắt lém lỉnh kế hoạch của .

 

Thẩm Trường Vinh cô con gái út giống như một con cáo nhỏ tinh quái mặt, nhịn lớn ha hả.

 

“Cái nha đầu thật là tinh quái, cha sẽ đợi tin của con nhé!”

 

Trong lòng Thẩm Trường Vinh thấy ngọt ngào !

 

Ăn miếng thịt con gái gắp cho, mắt mày rạng rỡ, thần sắc vô cùng an lòng!

 

Ăn cơm xong, Thẩm Sán Sán phát hiện cánh tay cha thương, bèn kéo ông đến bệnh viện bằng .

 

Hai cha con bước thấy các cô y tá nhỏ ríu rít bàn tán về chuyện mới lạ.

 

“Viên sĩ quan bế Hạ Hồng tới hôm nay trông tuấn tú thật đấy, kết hôn nhỉ?

 

Nếu kết hôn, thấy với Hạ Hồng thành đôi đấy, hai trai tài gái sắc, khí chất họ thì gia thế chắc đơn giản , Hạ Hồng mà gả cho thì thể theo quân , dù cũng hơn là ngày ngày việc ở đại đội!”

 

Chương 93 Ba em đều là những chiếc áo bông nhỏ

 

Thẩm Sán Sán thấy những bàn tán về đàn ông của và Hạ Hồng, mặt vẫn tươi như hoa khoác tay cha , nhưng trong lòng khó tránh khỏi chút cảm xúc nhỏ.

 

“Tinh Tinh, Trầm Lạn là , hôm nay chuyện xảy nguyên do, con về nhà đừng giận dỗi nó đấy nhé!”

 

Thẩm Trường Vinh gần như là Tạ Trầm Lạn trưởng thành, thấy lời khỏi nhíu mày, sợ con gái nghĩ nhiều sinh sự, vội vàng trấn an, cũng là giúp cho con rể.

 

“Cha !

 

Rốt cuộc con là con gái của cha, Tạ Trầm Lạn là con trai của cha ?

 

Sao cha cứ giúp thế...”

 

“Tinh Tinh...”

 

Thẩm Sán Sán giả vờ giận dỗi cha, kịp xong thì phía truyền đến một giọng quen thuộc, bóng dáng cao lớn hiên ngang bao trùm lên đầu cô.

 

“Phó tư lệnh Thẩm...”

 

Động tĩnh bên kinh động đến các cô y tá đang chuyện bát quái đằng , họ vội vàng mặt chỉnh đốn thái độ chào hỏi Thẩm Trường Vinh, nhưng ánh mắt cứ chằm chằm động tĩnh bên , thầm thì đồn đoán phận của Thẩm Sán Sán cũng như mối quan hệ giữa cô và Tạ Trầm Lạn.

 

“Đây chẳng là vị sĩ quan đưa Hạ Hồng tới ?

 

Anh và cô gái quan hệ gì ?”

 

“Nhìn ánh mắt thì giống bình thường ... chắc chắn là quan hệ vợ chồng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-160.html.]

 

Sau khi Tạ Trầm Lạn đưa Hạ Hồng tới bệnh viện, ngừng nghỉ rừng nguyên sinh, vốn tìm Thẩm Sán Sán nhưng gặp của các trung đoàn khác nên đành giúp tìm kiếm các chiến sĩ lạc đường .

 

Giờ cũng mới về, Thẩm Sán Sán và đang ăn cơm ở nhà bếp, đợi đến khi tới nơi thì vồ hụt, giờ cuối cùng cũng gặp .

 

“Tạ Trầm Lạn, chân thế?

 

Đã thành thế còn chạy lung tung cái gì?”

 

Khi đàn ông khóa ánh mắt lên , cẩn thận kiểm tra xem cô thương , thì Thẩm Sán Sán cũng đang quan sát , nhạy bén phát hiện lúc tới chân trái chút tự nhiên, sắc mặt cũng tái nhợt, một trái tim thắt , màng đến việc giữ cách ở nơi công cộng, cô cẩn thận dìu về phía khoa xương khớp.

 

“Mẹ ơi, tới thật đúng lúc, cha con trầy xước ở cánh tay, đưa cha băng bó nhé, chân trái Trầm Lạn thương , con đưa xem chút...”

 

Thẩm Sán Sán vốn đang phân vân giữa hai thương binh là chồng và cha thì nên chăm sóc ai , giờ thấy Hứa Vi tới bèn thở phào nhẹ nhõm, dặn dò xong lời liền dìu Tạ Trầm Lạn lên tầng hai.

 

Hứa Vi quan tâm con rể vài câu về phía chồng, ánh mắt còn mang theo vẻ trêu chọc.

 

“Có Phó tư lệnh Thẩm đang đau lòng vì con gái cưng gả là bỏ mặc cha đẻ sang một bên ?

 

Đi thôi, đưa ông băng bó.”

 

Thẩm Trường Vinh rõ ràng lúc còn giúp cho con rể, giờ con gái trong lòng trong mắt là con rể, trong lòng khỏi chút cảm giác khó tả.

 

“Trưởng khoa Hứa , con gái bà với Phó tư lệnh Thẩm xinh thật đấy, còn là...”

 

Có cô y tá nhỏ gan tò mò hỏi Hứa Vi, trong lòng nghĩ thôi hỏng , bởi vì nãy cô còn chồng đôi với cô gái khác mà.

 

“Đó là con gái Thẩm Sán Sán và con rể Tạ Trầm Lạn của , chúng đưa các con tới kinh thành việc công, tiện thể tới đây thăm chúng .”

 

Hứa Vi nãy cũng thấy con rể Tạ Trầm Lạn cõng một thanh niên tri thức thương tới bệnh viện, đương nhiên cũng trong bệnh viện đang đồn đại ít chuyện bát quái, lúc là đang giới thiệu con rể nhà , cũng là để đính chính giúp , tránh cho đôi vợ chồng trẻ nảy sinh mâu thuẫn vì những chuyện lộn xộn .

 

Sau khi Hứa Vi và Thẩm Trường Vinh rời , mấy cô y tá , vẻ mặt đều tự nhiên.

 

“Vừa nãy chúng chuyện chắc là to lắm, đồng chí Thẩm chắc chắn thấy !

 

Liệu cô tìm chúng gây phiền phức ?”

 

“Cái ...

 

Trưởng khoa Hứa bình thường dễ tính, con gái bà tính tình chắc cũng , chắc là nhỉ?”

 

Lúc mấy đang thấp thỏm yên thì Thẩm Sán Sán đang khoác tay Tạ Trầm Lạn tới khoa xương khớp, bác sĩ xem chân trái của , phát hiện bên sâu độc c.ắ.n, mảng da lớn đỏ sưng lên, vết thương viêm .

 

May mà thương tổn đến xương, nhưng Thẩm Sán Sán khi thở phào thấy chỗ sưng vù hình thù gì, vì xử lý kịp thời nên lan rộng thành một mảng lớn, còn viêm nữa!

 

Đôi mắt đào hoa nhịn lườm , thấy còn như việc gì, đôi mắt phượng còn mang theo ý , lập tức thấy tức chỗ nào trút.

 

Đợi bác sĩ xử lý xong chỗ sưng và kê đơn thu-ốc xong, hai dắt tay rời , đến hành lang, Thẩm Sán Sán thấy xung quanh ai, nhịn nhỏ giọng quở trách .

 

“Đoàn trưởng Tạ đúng là sắt thật đấy, chân thành thế còn đó, cần cái chân nữa ?

 

Chỉ em lo lắng thắt lòng, đúng là cái đồ nhóc con điều!”

 

Thẩm Sán Sán miệng tha , mắng thì gắt, nhưng tay vẫn dìu vững vàng, sợ chân trái chịu lực đau.

 

Tạ Trầm Lạn chỉ im lặng mắng, đôi mắt phượng dịu dàng.

 

 

Loading...