TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khụ khụ, các con xinh!
Đẹp!”
Trước khi lái xe, Tạ Trầm Lạn đặc biệt câu với ba em đang mong chờ, xong còn đích thắt dây an cho Thẩm Sán Sán đang ở ghế phụ.
Thẩm Sán Sán nụ ngọt ngào như mật, đôi mắt đào hoa lấp lánh quyến rũ, dứt khoát cất tiếng hát, bài hát cô hát là bài tình ca quân đội xuất hiện ở đời “Khi làn tóc em lướt qua cây s-úng của ”.
Ba em theo tiếng hát lắc lư cái đầu, hiểu lắm, chỉ đơn thuần thưởng thức giọng hát tuyệt vời của , ba còn mặt đều là quân nhân, đến mê mẩn, đợi đến khi Thẩm Sán Sán hát đến một nửa, đoạn lời bài hát lặp , giọng trầm của Cố Thanh Thanh cũng hát theo.
hai giọng hát, một giọng uyển chuyển nhẹ nhàng, một giọng trầm thấp dày dặn, phối hợp với đến lạ kỳ.
Mà Tạ Trầm Lạn và Thẩm Kế Bạch hẹn mà cùng ghi nhớ lời bài hát và giai điệu.
Thẩm Trường Vinh và Hứa Vi đóng quân ở một đơn vị khá hẻo lánh, khi họ đến nơi trời sập tối, ba em đường đòi hát cho mấy bài, chỉ điều những bài Thẩm Sán Sán hát đó đều là đồng d.a.o, còn dẫn dắt chúng cùng hát, hát một lúc, ba đứa nhỏ tràn đầy năng lượng tựa ngủ khì, cho đến tận bây giờ vẫn tỉnh.
Đến khu nhà binh của đơn vị trú đóng, Thẩm Trường Vinh và Hứa Vi đợi sẵn ở đó, thấy họ mặt đầy nụ rạng rỡ, Hứa Vi và Thẩm Sán Sán dìu Cố Thanh Thanh, còn ba chú heo con trong xe thì do nhóm Tạ Trầm Lạn mỗi bế một đứa.
Khu là nhà cấp bốn sân, Thẩm Trường Vinh ở vị trí Phó tư lệnh, căn nhà chia lớn hơn một chút, cả nhóm chỗ ở thoải mái.
Ba em đến căn phòng ấm áp, mơ màng mở mắt , thấy ông ngoại bà ngoại thì phấn khích hét lớn, Thẩm Trường Vinh và Hứa Vi liên thanh đáp lời, nụ mặt bao giờ tắt, đem hết những món ăn vặt chuẩn sẵn .
Thẩm Trường Vinh và Hứa Vi nấu ăn cho lắm, nhưng nỡ để con rể và con trai từ xa đến còn nấu cơm, nên chuẩn lẩu cá dưa chua, nước lẩu là do một bà bác trong khu nhà binh tự nghiên cứu , nhúng cái gì cũng ngon.
Đến lúc ăn lẩu, ba em nâng bát nhỏ, động tác nếm thử trịnh trọng, khiến nhóm Thẩm Trường Vinh mà sững sờ.
“Bọn trẻ thích ăn lẩu ?
Trầm Lạn, Kế Bạch, hai đứa...”
“Oa!
Ngon giống như lẩu cừu nhúng ở ngõ nhỏ luôn ạ!
Con thể ăn ba bát luôn!”
“Vâng, ngon ạ!”
“Thịt cá tươi trơn mịn màng, còn xương nữa!”
Dáng vẻ say mê của ba em khiến ông ngoại bà ngoại yên tâm hẳn, ngừng gắp thức ăn và thịt cho ba đứa trẻ, đương nhiên cũng quên con gái út và con dâu, dù cho họ chồng chăm sóc tỉ mỉ thiếu thứ gì.
Đến tối, hai chị em bám lấy ông ngoại bà ngoại, cần cha kể chuyện nữa, Thẩm Trường Vinh và Hứa Vi cuốn sách truyện do chính tay con gái và con rể , một cái, yên tâm về cuộc hôn nhân của con gái út ở tận đảo Hải Lãng xa xôi.
Từ những lời bập bẹ của ba đứa trẻ, họ cũng thể thấy cha chúng tình cảm , bọn trẻ lớn lên khỏe mạnh trong vòng tay yêu thương của cha .
An An xong câu chuyện, hiểu chuyện về phòng ngủ dành riêng cho và các em để ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-157.html.]
Thẩm Sán Sán lúc cuộn tròn trong lòng Tạ Trầm Lạn, hát bài tình ca quân đội mà hát đường.
Cô ngờ tới, Tạ Trầm Lạn mà nhớ hết bộ lời bài hát, giọng càng thêm trầm dày, đặc biệt là khi cố ý hạ thấp giọng thì thầm bên tai cô, gợi cảm đến cực điểm.
Thẩm Sán Sán đặt bàn tay trắng nõn của bàn tay rộng lớn thô ráp của Tạ Trầm Lạn, mười ngón tay đan , nhẹ nhàng đung đưa, cũng hát theo phần bè.
Trong một căn phòng ngủ khác ngăn cách bởi phòng khách, một cặp vợ chồng trẻ khác cũng đầy vẻ ấm áp, Thẩm Sán Sán mang cho Cố Thanh Thanh ít đồ dùng chăm sóc phụ nữ mang thai, tình trạng nghén của cô nghiêm trọng, còn đặc biệt giao tinh dầu thực vật trị rạn da cho hai Thẩm Kế Bạch.
Cố Thanh Thanh khi m.a.n.g t.h.a.i thì ăn gì cũng thấy ngon, c-ơ th-ể ngược gì khó chịu, trong công việc vẫn phong thái sấm sét, nhưng trong cuộc sống trí nhớ giảm sút rõ rệt, cần Thẩm Kế Bạch phục vụ chu đáo tận tình.
Hiện giờ cô tựa lưng đầu giường, Thẩm Kế Bạch đệm cho cô một chiếc gối tựa dày phía , đó cởi bỏ phần túi phía của bộ đồ bầu kiểu chuột túi, để lộ cái bụng tròn vo.
“Có ?
Cũng thể phục hồi nữa?”
Cố Thanh Thanh liếc những vết rạn da bụng, chút khổ sở, cô ít vết thương do thực hiện nhiệm vụ, cô coi những vết thương đó là vinh quang, nhưng những vết rạn da chằng chịt bụng cô thật sự mà thấy thắt lòng.
“Không , A Thanh lắm!”
Thẩm Kế Bạch xoa hai bàn tay cho nóng lên, bôi tinh dầu , cố gắng thả lỏng lực tay xoa bóp bụng cho cô, năm đó Thẩm Sán Sán từng giúp Cố Thanh Thanh xoa bóp một mặt , cũng là đang mẫu cho xem.
Anh từ lúc đầu dám dùng sức đến giờ lực tay vặn, đôi khi em bé trong bụng còn tương tác với nữa.
Thẩm Kế Bạch xoa bóp bụng cho cô, khẽ ngân nga bài hát ban ngày, tông giọng của trong trẻo dịu dàng, tạo sự tương phản lớn với vẻ ngoài trai mặt lạnh của .
Cố Thanh Thanh m.a.n.g t.h.a.i buồn ngủ, tiếng hát dần dần chìm giấc ngủ...
——
Thẩm Trường Vinh sáng sớm thức dậy dẫn ba em cùng con trai, con rể sân tập chạy bộ, cảnh tượng hoành tráng khiến Tư lệnh Trình vốn sống cô độc một mà ngưỡng mộ thôi.
“Lão Thẩm , mấy ngày nay cứ thấy ông hớn hở, hôm nay càng khép miệng, nếu cũng giống ông, hai cô cháu gái xinh xắn thêm một thằng cháu trai khôi ngô, con trai với con rể cũng tài giỏi, thì ai thể ngày tháng thảnh thơi như ông lão Thẩm chứ?”
Trình Đông Sơn và Thẩm Trường Vinh là bạn nhiều năm, giờ cùng việc, việc công thì bàn bạc, việc tư đương nhiên là em.
“Lão Trình, ông đúng đấy!
Ngày tháng của đúng là thảnh thơi mà!
Mấy ngày ông thèm thuồng, giờ cũng đến lượt !”
Thẩm Trường Vinh một tay dắt một cô cháu gái xinh xắn, bên cạnh còn An An theo, ba đứa trẻ cũng hiểu chuyện, tiến chào Tư lệnh Trình là ông nội Trình.
Giọng trẻ con mềm mại khiến một kẻ thô lỗ như Trình Đông Sơn đến mức mặt đầy nếp nhăn, bế hai cô cháu gái nhưng sợ tay nặng đau làn da mỏng manh của trẻ nhỏ, nhà ông là cháu trai, đừng cháu gái, ngay cả con gái ông cũng , thấy bé gái xinh xắn là lấy kẹo sữa dỗ dành bắt gọi bằng ông.
Kết quả hôm nay trong túi kẹo, Tiểu Mãn và Tiểu Tuệ cũng ngọt ngào gọi ông là ông nội, trong lòng ông vui sướng thôi, dám bế bé gái, ông dứt khoát nhấc bổng An An bên cạnh lên, nắn nắn cánh tay nhỏ của bé, phát hiện thịt cánh tay nhóc con săn chắc, ẩn hiện hình dáng cơ bắp, càng tắc lưỡi khen lạ.