TN 70: Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn - Chương 16: Tin Đồn Hy Sinh, Mẹ Chồng Tham Lam Bị Vả Mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:11:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai cái tát là do Mục Viễn Sơn và Từ Văn Lệ đ.á.n.h.
Hai cứ như bàn bạc , mỗi tát một bên, hai má Vương Chiêu Đệ đều in hằn dấu tay, trông còn khá đối xứng!
“Hai dựa cái gì mà đ.á.n.h ? sai ? Nếu Kiến Quân c.h.ế.t, thì đồng chí lặn lội đường xa xuống đây điều tra tình hình gia đình ?”
Thấy Vương Chiêu Đệ định lao cấu xé Mục Viễn Sơn, đợi hai kéo , Từ Văn Lệ lạnh lùng cảnh cáo bà : “Bà còn dám hươu vượn nữa thì chỉ là một cái tát , nhất bà nên quản cho c.h.ặ.t cái miệng của .”
“Tao cứ đấy, xem mày gì tao?”
Từ Văn Lệ xoay cổ tay bước về phía Vương Chiêu Đệ.
Vương Chiêu Đệ từng chịu thiệt thòi trong tay Từ Văn Lệ nhiều , theo phản xạ ôm đầu thụp xuống đất: “Trước mặt bao nhiêu mà dám đ.á.n.h chồng, loại con dâu dám nhận!”
“Có loại chồng như bà mới là xui xẻo tám đời đấy, còn dám bậy bạ còn đ.á.n.h nữa!”
Xem bà đau mỏi tay.
Cảnh cáo Vương Chiêu Đệ xong, Từ Văn Lệ dắt con về nhà.
Cô bếp nấu cơm, xào một đĩa khoai tây sợi, một đĩa bắp cải xào giấm, dùng khoai lang và gạo cao lương nấu một nồi cháo.
Bưng cơm nhà, cô phát hiện hai đứa trẻ đang lén lau nước mắt, ngay cả Mục Xảo Xảo bình thường hoạt bát cũng ỉu xìu đó một lời.
“Các con đang lo lắng cho bố ?”
Mục Tráng Tráng ngẩng đầu lên: “Bố con là đại hùng, bố sẽ c.h.ế.t !”
Bố còn kể chuyện đ.á.n.h giặc cho bé , dẫn bé lên núi bắt thỏ, xuống sông bắt cá.
Hai em hưởng tình cha một ngày nào, ngay cả mặt bố cũng từng gặp, chẳng lẽ bố mất ?
Hai đứa trẻ đáng thương , Từ Văn Lệ ôm cả hai lòng: “Bố các con c.h.ế.t, bố chỉ là hiện tại tiện trở về thôi, bao lâu nữa các con sẽ gặp bố!”
“Thật ạ?” Hai đứa trẻ dùng ánh mắt đẫm lệ, tràn đầy hy vọng Từ Văn Lệ.
“Các con nuôi trắng trẻo mập mạp, cao lớn khỏe mạnh thì bố gặp mới thích, mau ăn cơm nào!”
Để bố thích , hai đứa trẻ ăn cơm ngon lành, ăn xong một đứa giúp dọn bát, một đứa quét nhà.
Buổi chiều, Đàm Hồng Anh qua báo cho Từ Văn Lệ , trong thôn cử xe bò chở củi cho nhà cô một ngày miễn phí.
“Vợ Kiến Quân , đừng chồng cháu bậy, Kiến Quân... chắc chắn sẽ trở về.”
Chuyện Từ Văn Lệ hề nghi ngờ, nhưng cô chịu nổi ánh mắt thương hại, đồng cảm của Đàm Hồng Anh, cứ như thể cô trở thành góa phụ .
Tiễn Đàm Hồng Anh cửa, khéo gặp nhóm của Tề Liên Phúc.
Đồng chí sáng nay hỏi chuyện Từ Văn Lệ với vẻ mặt thâm trầm, hôm nay theo tổ điều tra tới đây cũng là do nhờ vả.
Không ngờ còn thu hoạch ngoài ý , vợ của Mục Kiến Quân bố chồng ưa thích, ngay cả giấy đăng ký kết hôn cũng đưa , thú vị thật!
Tin tức mang về thể giúp đổi lấy ít lợi ích, cũng sẽ vui vẻ, còn việc cô nắm giữ trái tim Mục Kiến Quân thì liên quan đến .
Từ Văn Lệ cũng cảm nhận ánh mắt khác thường, khi đầu tìm kiếm thì của tổ điều tra lên chiếc xe Jeep màu xanh rời .
Ngày hôm , thôn tổ chức nhân lực chở cho Từ Văn Lệ năm sáu xe củi, cô với ánh mắt đều mang theo một tia thương hại.
Tin tức Mục Kiến Quân hy sinh như mọc cánh, chỉ nhanh ch.óng lan truyền khắp thôn mà còn truyền đến cả công xã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-mang-khong-gian-dat-con-den-tim-chong-thu-truong-ly-hon/chuong-16-tin-don-hy-sinh-me-chong-tham-lam-bi-va-mat.html.]
Công xã còn gửi cho con Từ Văn Lệ năm mươi cân bột mì tạp, năm mươi cân cao lương, còn mười thước phiếu vải.
“Những thứ cũng một phần của nhà , dựa mà cho hết ba con nó!” Vương Chiêu Đệ vì cướp đồ, chạy rơi cả một chiếc giày.
“Bí thư Lê bảo chúng đưa đồ cho vợ con của đồng chí Mục Kiến Quân.”
“Mục Kiến Quân còn bố mà, chẳng lẽ nhà nước quản ? Chúng đều lớn tuổi , cứ thế đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh...” Vương Chiêu Đệ đặt m.ô.n.g xuống đất, duỗi chân định bắt đầu diễn trò thì một tiếng gầm lên trấn áp.
“Bà yên tâm, con trai ruột của bà c.h.ế.t thì Mục Kiến Quân cũng sẽ c.h.ế.t , tang thì về cửa nhà bà mà , đừng ở cửa nhà ghê tởm.”
Thấy hai đứa trẻ , Từ Văn Lệ vội vàng ngăn Vương Chiêu Đệ , mụ già tính mới là kẻ đáng c.h.ế.t nhất!
Nghe Từ Văn Lệ nguyền rủa con trai , Vương Chiêu Đệ bật dậy, phủi bụi m.ô.n.g định lao cào cấu Từ Văn Lệ, nhưng ngờ Mục Tráng Tráng húc mạnh đùi, lùi mấy bước ngã chổng vó lên trời.
“Bà mới đáng c.h.ế.t, các đều đáng c.h.ế.t, còn dám bắt nạt cháu, mắng bố cháu, tối nay cháu sẽ đốt nhà bà, thiêu c.h.ế.t bà!” Mục Tráng Tráng hung dữ mắng.
“Phản , cái thằng ranh con .”
Vương Chiêu Đệ giơ tay định đ.á.n.h Mục Tráng Tráng, Từ Văn Lệ nhặt một thanh củi đất ném mạnh cổ tay bà .
Thanh củi gãy mấy đoạn, Từ Văn Lệ kéo con trai về phía : “Là bà đến cửa nhà phun phân đầy mồm , gặp bà nào đ.á.n.h đó, đ.á.n.h đến khi nào bà bao giờ xuất hiện mặt nữa mới thôi!”
Hai con đều là tàn nhẫn, đám đông xem náo nhiệt tự động lùi , những kẻ vốn định đến xem chiếm chút hời nào cũng dập tắt ý định, họ trở thành Vương Chiêu Đệ thứ hai.
Sợ hai đứa trẻ lời tiếng sẽ buồn, Từ Văn Lệ ở nhà chơi với con mấy ngày, mắt thấy ngày mùng chín càng lúc càng gần, Từ Văn Lệ do dự nên lên trấn .
Đi thì cô yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà, thì hứa với Đỗ Mỹ Quyên và ông bác , thất hứa cũng .
Hơn nữa cô còn mua máy khâu nữa!
Từ Văn Lệ thu hết lương thực trong nhà gian, xách ba cân bột mì tạp sang tìm Thạch Quế Hoa nhờ trông con giúp.
“Vợ Kiến Quân, tuyết bắt đầu rơi mà cháu còn ngoài ?”
“Lần cháu quen một chị ở trấn, con nhà chị cũng trạc tuổi Tráng Tráng, Xảo Xảo, chị hứa cho cháu ít quần áo cũ, cháu nhanh về nhanh, thím phiền thím trông giúp cháu nửa ngày nhé!”
“Vậy cháu nhanh , đường cẩn thận đấy!”
Ra khỏi thôn thấy đường ai, Từ Văn Lệ quấn khăn trùm đầu, một chiếc áo khoác lớn, cưỡi xe đạp sức đạp, hận thể đạp bàn đạp đến tóe lửa.
Một lúc , Tề Nhị Nha từ gốc cây bước , buộc dây quần theo bóng lưng Từ Văn Lệ đến xuất thần.
Người là Từ Văn Lệ ? Sao cô xe đạp?
Đó là chiếc xe đạp khung nam mới toanh đấy, Từ Văn Lệ lấy thế?
Từ Văn Lệ gì về chuyện , đến trấn cô tìm Đỗ Mỹ Quyên , giao hoa quả cho cô đổi lấy gần hai mươi đồng.
“Em gái, chị kiếm sữa bột , còn quần áo bông trẻ em, chắc con em mặc , là chị xin từ nhà khác, còn mới năm phần đấy, em cầm về cho con mặc, lấy tiền .”
Trên túi sữa bột in ba chữ “Cao Cán Phấn”, thành phần còn bột gạo, dù loại túi một cân cũng bảy đồng một túi.
Trả tiền và cảm ơn xong, Từ Văn Lệ bảo Đỗ Mỹ Quyên tết sẽ qua nữa, họ hàng trong nhà cũng sẽ chuyển táo và quýt đến nữa, dễ đông hỏng, nếu thế thì sẽ lỗ vốn.
Từ khu tập thể xưởng máy công cụ , mặt đất phủ một lớp tuyết dày, cô vội vàng đến con hẻm chợ đen, nghĩ bụng nếu gặp ông bác thì sẽ về nhà.
Không ngờ ông cụ là giữ chữ tín, đang đợi cô, hai hai mươi phút mới đến nơi.
“Đồ nặng thế cháu định mang về nhà kiểu gì?”