TN 70: Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn - Chương 135: Lại Gặp Hoàng Phố Thiếu Viêm

Cập nhật lúc: 2026-04-01 09:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phán quyết của Lâm Bân nhanh , là t.ử hình. Lâm Thế Tiết và Lâm Phương lượt phán mười năm tù và khai trừ công tác cộng thêm cải tạo lao động một năm.

 

Nhà họ Lâm sụp đổ, nhà họ Dương vốn định phái Lâm Thế Vinh nơi khác, nhưng Dương Kiếm Phong ầm ĩ ở nhà một trận, cuối cùng Dương Quốc Siêu cho Lâm Thế Vinh một khoản tiền đuổi .

 

Còn một Lâm Thế Nguyên vì quan hệ nam nữ hỗn loạn, còn đ.á.n.h trọng thương chồng , tính chất ác liệt, đưa đến nông trường Đại Tây Bắc cải tạo.

 

Nhà họ Lâm coi như xong đời!

 

“Cái tên Lâm Bân lúc bắt cứ gào lên là gia sản mất hết , cả đời công cốc, tiêu tiêu các kiểu nhảm, em gái ông cũng bảo đồ đạc giá trị trong nhà đều cánh mà bay, cảm thấy cả nhà đó đều bình thường.”

 

Dương Kiếm Phong qua thăm con gái nuôi con trai nuôi, còn bàn chuyện nhận Đô Đô con gái nuôi.

 

Khóe miệng Từ Văn Lệ nhếch lên cao v.út, gia sản một đêm mất sạch, cả nhà đều thành tội phạm, điên mới là lạ.

 

“Vợ ơi em bế Đô Đô trong , thấy con bé buồn ngủ .” Đô Đô gần hai tháng tuổi giống như b.úp bê sứ, lúc mí mắt sụp xuống, ngáp một cái rõ xinh.

 

Rõ ràng buồn ngủ rũ mắt mà vẫn rời khỏi vòng tay bố, cái dáng vẻ ngây thơ ngốc nghếch khiến Dương Kiếm Phong mà ngứa ngáy trong lòng.

 

“Anh ơi, cho em bế con gái một cái !”

 

sẽ để Đô Đô nhận bố nuôi , c.h.ế.t tâm !”

 

“Tại chứ, tiền quần áo và học của Đô Đô bao hết ? nhất định sẽ thương con bé như con ruột.”

 

Bị cuỗm mất một trai một gái , Tiêu Kiến Quân gì cũng sẽ nhường con gái út nữa. Tận mắt chứng kiến vợ chịu bao nhiêu tội lúc sinh nở, sinh thêm con nữa.

 

Có ba đứa là đủ , hai đứa đầu Dương Kiếm Phong giở trò ăn vạ nhận con nuôi là nể mặt lắm .

 

Thích trẻ con thì tự lấy vợ mà sinh, chạy đến nhà chiếm hời một đủ, còn thêm nữa!

 

“Sau chúng cũng định sinh thêm nữa, Đô Đô sẽ nhận khác bố nuôi nuôi , gì cũng vô dụng.”

 

“Đừng mà, con nhà thông minh xinh , đứa còn hơn nữa!”

 

Tiêu Kiến Quân lắc đầu, sinh nữa. Nếu chức năng đó, dù chịu khổ chịu tội nhiều hơn nữa, cũng sẽ cân nhắc sinh thêm hai đứa.

 

Vợ sinh đôi long phụng tổn hại sức khỏe, suýt xảy chuyện, Tiêu Kiến Quân thật sự dám để cô sinh nữa.

 

Sau khi lứa hạt giống đầu tiên trong gian chín, Từ Văn Lệ bảo Tiêu Kiến Quân nhắn tin cho Chương Triệu Diên, bảo ông qua chở hạt giống.

 

Lúc Chương Triệu Diên đến chỉ mang theo bốn vạn đồng và ba cuốn sổ đỏ nhà đất, mà còn mang theo một mệnh lệnh của cấp , hy vọng Từ Văn Lệ đột phá trong việc lai tạo giống lúa, nếu sớm thành tích sẽ thăng chức cho cô, ít nhất thể vị trí trưởng khoa.

 

Thời đại đó nếu một công việc chính thức trong cơ quan chính phủ hoặc đơn vị thì cả đời đảm bảo.

 

Người khác nghĩ thế nào Từ Văn Lệ quan tâm, cô thật sự nghĩ sẽ việc trướng Chương Triệu Diên khác cả đời, đợi thêm vài năm nữa cô sẽ tự xông pha.

 

Tiêu Kiến Quân lo sự nghiệp của , cô tự kiếm tiền, trong nhà một kinh doanh một nhà nước cũng khá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-mang-khong-gian-dat-con-den-tim-chong-thu-truong-ly-hon/chuong-135-lai-gap-hoang-pho-thieu-viem.html.]

 

Từ Văn Lệ tranh thủ xem ba ngôi nhà , đều là tứ hợp viện hai gian, diện tích nhỏ hơn chỗ họ đang ở một phần ba, vị trí đều , gần đường vành đai 2.

 

Giờ nhà cho các con cũng , cộng thêm tiền lấy từ nhà họ Lâm và Lâm Tân Quyên, tổng cộng mười hai vạn. Số tiền ủy thác cho hai mua ít cửa hàng, vốn lưu động giữ một vạn là đủ.

 

Từ Hưng Nghiệp nhận điện thoại của Từ Văn Lệ bèn qua tìm cô: “Hiện giờ cho phép cá nhân kinh doanh, những nhà máy công tư hợp doanh hoặc là bối cảnh, hoặc là quốc gia cần thiết. Tuy nhiên xưởng dệt mà nhà họ Tiêu mở đặc sắc, nếu thể lấy quyền kinh doanh, cháu thể dùng danh nghĩa mở rộng nhà xưởng để mua cửa hàng, mua nhà xưởng và đất đai.

 

Chuyện để Tiêu Văn Đạc báo cáo , đưa dự án khiến cấp hứng thú, thể tăng thu nhập cho quốc gia hoặc xuất khẩu kiếm ngoại tệ. Bác và Chương Triệu Diên sẽ giúp vận động, lúc cần thiết thì để ông nội cháu mặt, giờ chỉ xem cháu thể đưa thứ gì khiến cấp hứng thú thôi.”

 

Vẫn là thời hiện đại , kinh doanh gì, chỉ cần phạm pháp và vốn thì Nhà nước đều quản.

 

Đâu như bây giờ, cái cũng cấm cái cũng cho.

 

Từ Văn Lệ suy nghĩ hai ngày, cộng thêm gợi ý từ gian và Tiêu Văn Đạc, quyết định xin trù xưởng dệt, sản xuất vải bông mịn và vải bông màu.

 

Chỉ cần xưởng phê duyệt, cô sẵn sàng cung cấp một lô hạt giống bông chất lượng cao.

 

Công nghệ sản xuất vải bông Tiêu Văn Đạc hiểu rõ, Từ Văn Lệ cũng từng tiếp xúc qua, hai bàn bạc thiện phương án, thông qua Chương Triệu Diên nộp đơn xin.

 

Buổi chiều Chương Triệu Diên qua tìm Từ Văn Lệ: “Hạt giống bông em cung cấp tổng cộng bao nhiêu? Có trồng ở miền Bắc ? Sản lượng thế nào?”

 

“Anh Hai, em đưa bao nhiêu hạt giống bông, phụ thuộc việc cấp trả xưởng dệt Hoa Lệ cho chúng em, là cấp một mảnh đất xây xưởng mới, xưởng xây ở . Đã là hạt giống em đưa , chắc chắn trồng ở miền Bắc, sản lượng em thể đảm bảo ít nhất cao hơn hiện tại năm mươi cân ( 25kg).”

 

Trong gian đó tích trữ một vạn cân hạt giống bông, trồng thêm năm trăm mẫu bông, còn một trăm mẫu bông màu, đổi một cái đơn xin phê duyệt là dư sức.

 

Quốc gia hiện đang thiếu bông, Từ Văn Lệ nếu thể đưa hạt giống năng suất cao, đừng xây một xưởng dệt, cho dù là hai cái Nhà nước cũng sẽ đồng ý.

 

Chương Triệu Diên một lúc việc, Từ Văn Lệ cảm thấy chuyện chắc sẽ thành, chiều hôm đó bèn lấy hạt giống bông để riêng một chỗ.

 

Tối đến Chương Triệu Diên gọi điện thoại tới, cấp chuyện với cô, giọng điệu vẻ cô giao nộp bộ hạt giống và quyền sở hữu.

 

“Nếu em từ chối thì chuyện xưởng dệt hỏng bét ? Anh Hai, xưởng dệt Hoa Lệ vốn dĩ là của nhà họ Tiêu, theo lý mà bố chồng em quyên góp máy bay, Nhà nước thế nào cũng chút phần thưởng, bắt những kẻ năm xưa cấu kết với Tiêu Thư Kim hãm hại bố chồng em chứ.”

 

là nên như , nhưng mấy năm nay biến động, các đơn vị đều tình trạng thất lạc tài liệu quan trọng, dù truy cứu cũng khó tìm những kẻ cấu kết bậy năm xưa.

 

“Ngày mai cùng em, bọn họ đồng ý giao xưởng dệt Hoa Lệ cho em, thể mở phân xưởng ở Kinh Thành, em thể cân nhắc mỗi năm cung cấp một lô hạt giống.”

 

Đến lúc đó xem thái độ của họ tính, hôm Chương Triệu Diên đưa Từ Văn Lệ Bộ Thương mại. Từ Văn Lệ hôm nay uốn tóc xoăn nhẹ, mặc một chiếc áo khoác màu xanh lam, tây đoan trang.

 

Trong văn phòng, hai thấy Hoàng Phố Thiếu Viêm đeo kính gọng vàng, dáng vẻ nho nhã thư sinh cùng hai đàn ông trung niên. Hai ngờ Từ Văn Lệ trẻ và xinh đến thế.

 

“Chào mừng hai vị.” Hoàng Phố Thiếu Viêm đưa tay , Từ Văn Lệ lùi hai bước gật đầu coi như chào hỏi.

 

“Hoàng Phố lão tuổi trẻ tài cao, chỉ ở quân đội hô mưa gọi gió, về Kinh Đô cũng xuất sắc như , còn trẻ thế vị trí thư ký.”

 

“So với Hai thì còn kém xa, em cũng tưởng lăn lộn khá , bây giờ thì…” Hoàng Phố Thiếu Viêm thôi, đẩy gọng kính vàng sống mũi, ánh mắt rơi Từ Văn Lệ.

 

 

Loading...