TN 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-04-03 08:34:52
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói gì chứ.
Chúng là cùng một tổ, chuyện chắc chắn cùng gánh vác.
Hơn nữa, đó là của tên Điền Dũng , chứ của cô," Ngô Hải Dương .
“Cũng may là mũi tổ trưởng thính, ngửi thấy mùi r-ượu , nếu thật sự tống tiền !"
Chu Tiền Tiến tiếp lời.
“Không gì ," Vương Anh , “Hôm nay đều vất vả , cứ về , mai nghỉ mà.
Thứ Hai chắc là phương án sẽ kết quả thôi, đến lúc đó chúng bàn tiếp."
Mấy cùng thu dọn đồ đạc để tan .
Vừa khỏi cổng tòa nhà văn phòng, thấy Triệu Vân Thăng đến đón Vương Anh, Từ Lệ Lệ trêu chọc:
“Tổ trưởng, trạm văn hóa hai ngày nay bắt đầu bận rộn nhỉ, đối tượng của cô đến đón cô kìa."
“Mẹ chồng trẹo chân, tan về sớm lo cơm nước nọ," Vương Anh giải thích.
“Ôi, chị?"
Từ Lệ Lệ hỏi.
“Không , bệnh viện khám , chỉ thương dây chằng thôi," Vương Anh đáp.
Mấy đến cổng nhà máy, chào tạm biệt ai nấy về nhà.
Vương Anh mới vài bước thì thấy cô gái hỏi xin mẫu đan áo len đang bên tường rào, thấy Vương Anh liền tới.
“Đồng chí Vương Anh."
“Là cô , đồng chí, xưng hô thế nào nhỉ?"
Vương Anh hỏi.
“ tên Cố Mai."
“Đồng chí Cố Mai, cô đang đợi , chuyện gì ?"
Vương Anh quan sát Cố Mai, chiếc áo khoác cô , đôi giày da chân đều là hàng cao cấp, gia cảnh chắc hẳn .
Lần cô tặng hai bánh xà phòng cũng là hàng từ Thượng Hải về.
Cố Mai đỏ mặt:
“Cảm ơn chị cho mẫu hoa văn, nhưng hình như ngốc, học mãi , chị thể dạy ?"
Hiện tại Vương Anh bận rộn như , chính còn chẳng thời gian đan áo, đào công sức mà dạy, bèn :
“Nhà cô ai đan ?
Chỉ cần đan qua là hiểu ngay.
Không giúp cô, mà là xưởng thực phẩm phụ chúng cuối năm thực sự bận."
Cố Mai vẻ mặt khó xử:
“Người nhà đều đan, họ... cũng cho đan."
Vương Anh nhạy bén nhận điều bất thường, ướm lời hỏi thử:
“Chẳng lẽ, đối tượng của cô, gia đình đồng ý?"
Cố Mai gật đầu:
“Vâng..."
Vương Anh thầm nghĩ thế thì càng thể dạy, kẻo lỡ học xong xảy chuyện gì, nhà cô đến tìm tính sổ.
“Sao gia đình cô đồng ý?
Vì xuống nông thôn ?"
Vương Anh hỏi.
Mắt Cố Mai đỏ lên:
“Không , họ vẫn luôn đồng ý, vốn dĩ cần xuống nông thôn, là nhà đưa cho bố năm trăm tệ, ép đấy."
Vương Anh Cố Mai, cô gái trắng trẻo xinh xắn, nhưng đúng là quá đơn thuần.
Nhìn thấy áo len của đàn ông đường là xin mẫu; gặp một quen cũng tùy tiện kể hết chuyện .
“Điều kiện nhà chênh lệch lớn với nhà cô ?"
Vương Anh hỏi.
Cố Mai gật đầu, đỏ mắt :
“ chúng yêu thật lòng, thời đại nào , chúng nên theo kiểu môn đăng hộ đối phong kiến đó nữa."
Vương Anh cảm thấy cô gái chút “ngốc nghếch" vì tình.
Thấy trời còn sớm, lo lắng đàn bà góa đến cửa, cô nóng lòng về nên :
“Hay là cô cùng một đoạn, chúng ?"
“Được."
Cố Mai cứ thế đồng ý ngay.
Vương Anh vài bước nhịn thốt lên:
“Cô cứ thế theo , sợ là ?"
“Chị giống ," Cố Mai đáp.
“Người chữ lên mặt, cô đừng tùy tiện theo như ," Vương Anh vẫn nén lời khuyên.
Có loại con gái gia thế nhưng dễ lừa, nhất là những gã đàn ông tồi tệ lừa gạt.
“ chị ở xưởng thực phẩm phụ, còn cả tên chị nên mới theo, bình thường với lạ ," Cố Mai biện bạch một câu.
Vương Anh :
“Thế thì .
Có quanh cô một ai đồng ý chuyện cô và đối tượng ?"
“Sao chị ?"
Cố Mai ngạc nhiên, “Gia đình , họ hàng bạn bè, một ai đồng ý cả."
Vương Anh thầm nghĩ, nếu đồng ý thì cô chẳng tâm sự với lạ như nhiều thế .
“Cô thấy gia đình, họ hàng bạn bè cô bình thường là thế nào?
Họ đối xử với cô ?"
Vương Anh hỏi.
“Rất ," giọng Cố Mai nhỏ .
“Vậy bình thường họ từng đưa quyết định sai lầm nào dẫn đến hậu quả ?"
Vương Anh hỏi tiếp.
Giọng Cố Mai càng nhỏ hơn:
“Không ..."
“Vậy ngoài việc chê điều kiện gia đình , họ còn đưa lý do nào khác ?"
“Ưm..."
Tiếng của Cố Mai giờ chỉ còn như tiếng muỗi kêu.
“Có cô cảm thấy, tình yêu, những lý do đó đều là lý do ?"
Cố Mai cúi đầu, gì.
Vương Anh thấy cô im lặng thì cũng hỏi dồn nữa, để cô thời gian tự suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-hao-quang-khong-the-danh-cap/chuong-63.html.]
Cố Mai im lặng hồi lâu, hai mãi đến tận đầu con hẻm rẽ nhà Vương Anh, Cố Mai mới :
“ chúng là chân ái."
“Vậy còn tình yêu của cha , tình cảm của bạn bè, cô đều màng ?
Còn nữa, nhà họ nhận của nhà cô năm trăm tệ tống xuống nông thôn, một gia đình như thế mà cô dám gả?
Bố cô dám để cô gả ?"
Vương Anh thẳng.
Cố Mai im lặng, cô khựng , lầm bầm một câu:
“Chị cũng giống họ thôi, các đều hiểu thế nào là tình yêu."
“Đồng chí Cố Mai, vật chất là nền tảng của tinh thần!
Có tình cũng thể uống nước mà no , nếu thì xưởng thực phẩm phụ của chúng mở gì?"
Vương Anh cũng cùng Cố Mai.
Nước mắt Cố Mai bắt đầu lã chã rơi khiến Vương Anh lúng túng.
Nhìn trời càng lúc càng tối, Vương Anh vội về nhà, thấy yên tâm về cô , bèn :
“Hay là cô về nhà cùng , trong nhà một chắc là hiểu về tình yêu, để cho cô ."
“Ai?"
Cố Mai mắt đẫm lệ Vương Anh.
“Chồng ," Vương Anh đáp.
Cố Mai nhất thời quên cả sụt sịt, vài giây mới :
“Chị đúng là kỳ lạ...
Chị cho phép chồng thảo luận chuyện với phụ nữ khác ?"
Vương Anh nhất thời nghĩ đến tầng nghĩa đó, nhưng lời tiện rút , cô bảo:
“Vì tin , cô ?"
Cố Mai thực sự về nhà, cảm thấy Vương Anh , thế là thật sự theo cô về nhà.
Vương Anh dẫn Cố Mai nhà, trong sân dựng mấy chiếc xe đạp, cô thấy quen mắt, hình như một chiếc là của nhà họ Vương.
Chắc là bố cô tin chồng cô thương nên đến thăm, họ đến cũng nhanh thật.
“Nhà chị đông quá," Cố Mai mấy chiếc xe đạp .
“Cô sợ ?"
Vương Anh trêu.
“Có gì mà sợ ," Cố Mai đáp.
“Mẹ chồng hôm qua trẹo chân, hôm nay chắc là họ hàng đến thăm," Vương Anh giải thích.
“Ái chà, tay thế thật chút nào," Cố Mai dừng bước, chút luống cuống.
Triệu Vân Thăng lúc thò đầu từ phòng bếp, thấy Cố Mai bên cạnh Vương Anh thì sững một lát, từ bếp đón.
“Anh Tử, em về ."
“Vâng, đây là đồng chí Cố Mai, còn nhớ ?"
Triệu Vân Thăng gật đầu:
“Nhớ chứ, đồng chí đan áo len cho đối tượng mà, chào đồng chí Cố Mai."
“Chào ," Cố Mai chào .
“Sao mà nhiều xe đạp thế, bố em đến ?"
Vương Anh hỏi.
“Ừ, đến .
Còn chị cả, chị hai nữa, hai rể mua thêm ít thức ăn , em gặp ?"
“Em thấy.
Thế chuẩn cơm tối nhỉ, em cất túi xách chào một tiếng, lát nữa xuống bếp giúp , cứ bận tiếp ."
“Được," Triệu Vân Thăng bếp.
Cố Mai cảm thấy đến đúng lúc, nhưng đến cũng đến , đành theo Vương Anh gian chính.
Vương Anh nhà, Đông Bảo nhảy cẫng lên đón, vui vẻ ôm chân cô gọi:
“Mợ!"
Vương Anh bế bé lên:
“Đông Bảo đến ."
Đông Bảo dùng bàn tay nhỏ nhắn kéo chiếc áo len bên trong áo khoác khoe:
“Áo mợ đan, lắm!"
Triệu Vân Phỉ từ trong phòng chào Vương Anh, thấy cô còn kịp cất túi liền bế Đông Bảo .
Vương Anh thuận tay đặt túi xách lên ghế sofa.
Triệu Vân Phương cũng từ trong phòng :
“Anh T.ử về , vị là ai đây?
Em gái em ?"
“Không ạ, đây là bạn em, Cố Mai."
Cố Mai ngại ngùng:
“Cháu bác gái thương nên tay đến ạ."
“Không , ," Triệu Vân Phỉ vội , “Anh Tử, bố em cũng đến đấy, đang ở trong phòng."
Vương Anh dẫn Cố Mai đến phòng Trần Tú Cầm, tới cửa chạm mặt bố , bố cô :
“Mẹ chồng con thương mà con cũng đường về sớm mà chăm sóc, Chủ nhiệm Triệu còn về kìa, con còn bận hơn cả lãnh đạo nữa đấy."
Loại lời , ở những gia đình hòa thuận, thường là cha cố tình trách móc con gái để cho nhà chồng (để nhà chồng trách).
Vương Anh sắc mặt Vương Vĩnh Nhân, cảm thấy ông thực sự đang phàn nàn về cô.
Trần Tú Cầm vội gạt :
“Ôi dào, mà, chuyện gì to tát ."
Cố Mai lúc từ lưng Vương Anh bước :
“Cháu chào bác trai bác gái, cháu là Cố Mai, bạn của chị Vương Anh ạ."
Vương Vĩnh Nhân và Lý Phượng Cúc đều Cố Mai, họ Vương Anh bạn như thế bao giờ, cô gái qua là con nhà bình thường.
“Ái chà, chào cháu, xinh xắn quá, cũng thanh tú như Anh T.ử nhà bác ," Trần Tú Cầm .
Vương Vĩnh Nhân thấy bạn của con gái mặt ở đó nên gì thêm.
Vương Anh bảo:
“Vậy bố cứ ở đây chuyện với chồng con nhé, con xuống giúp Vân Thăng nấu cơm đây."
Lý Phượng Cúc Vương Anh gọi , vội đáp:
“Ừ, con bận , Vân Thăng một nãy giờ ."
“Cháu cũng xuống giúp một tay," Cố Mai vội tiếp lời.
Vương Anh dẫn Cố Mai bếp, ái ngại :
“Ngại quá, cũng hôm nay nhà đông thế ."