Lời cô cũng chẳng gì, ngu hiếu là .
Liễu Thanh Thanh càng tuyệt vọng hơn, những đây ai bình thường cả.
Một bình thường như bà ở đây thật lạc lõng, thật đau khổ.
“Không thể thương lượng ?”
“Không.” Ninh Yên như đinh đóng cột: “Liễu phó đoàn trưởng, ngại cho bà , dự định thu thập tài liệu đen của nhà họ Liễu các , đến thời khắc mấu chốt sẽ đ.á.n.h tàn phế các .”
“Tất nhiên, nếu các tài liệu đen thì cần sợ, những chuyện vu khống ngụy tạo sẽ , là một giới hạn và nguyên tắc.”
Liễu Thanh Thanh: …Tốt cái mả cha cô.
“Bà cũng thể điều tra mà, tổ điều tra là nhóm đầu tiên đ.á.n.h gục, cũng là nhóm cuối cùng.” Ninh Yên tà khí: “Không bao nhiêu gục ngã trong tay , bà sẽ là tiếp theo chứ?”
Càng dọa hơn , ? Liễu Thanh Thanh rén !
Đêm khuya thanh vắng, Liễu Thanh Thanh ngẩn ngơ sô pha, mặt mây sầu giăng kín.
Cửa mở, Đường Tam Phong bước , Liễu Thanh Thanh vội vàng đón lấy, nhận lấy cặp tài liệu, dâng lên nóng, thái độ ân cần: “Ông ăn tối ? Có nấu cho ông bát mì ?”
Đường Tam Phong xoa xoa mi tâm: “Không cần, tắm đây.”
Mắt Liễu Thanh Thanh đảo vài vòng: “Lão Đường, ông thật sự thể giúp ? Thái độ của Ninh Yên quá kiêu ngạo, coi nhà họ Đường chúng gì.”
Bà đối đầu với Ninh Yên thì nửa điểm phần thắng, suy cho cùng, tổ điều tra từ Thủ đô sụp đổ thế nào, bà đều thấy hết.
Bà cho rằng mạnh hơn những đó, nhưng thể mượn thế lực mà.
“ , cô ghét nhà họ Liễu, nhà họ Đường là nhà họ Đường, nhà họ Liễu là nhà họ Liễu, đây là hai chuyện khác .” Đường Tam Phong còn tâm tư của bà ? “Bà tin thì cứ thử xem, đến lúc đó xảy vấn đề gì, sẽ giúp .”
Liễu Thanh Thanh ngờ ông thẳng thừng như , nể nang chút tình mặt nào: “Tại ?”
Đường Tam Phong thẳng kiêng dè: “Về mặt tình cảm, đ.á.n.h giá cao con Ninh Yên hơn, cô tự cường ngừng, thông minh tuyệt đỉnh, ích cho đất nước và nhân dân.”
Người nhà họ Liễu thì ích lợi gì?
“Về mặt lý trí, giá trị của một Ninh Yên còn cao hơn cả bộ nhà họ Liễu.”
Ông quá trực tiếp, Liễu Thanh Thanh chút thể chấp nhận: “ tin, cô ngay cả ruột cũng màng.”
Thực , Đường Tam Phong cũng hy vọng vợ đối đầu với Ninh Yên, dù cũng là của con gái ông, cho mặt mũi xám xịt cũng ho gì.
“Ninh Yên mười sáu tuổi mới về nhà họ Ninh, ở nhà cũng bao lâu trực tiếp xuống nông thôn , cô thể bao nhiêu tình cảm với bố ruột? Huyết thống đại diện cho tình cảm, tình cảm cần thời gian dài bồi đắp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-554.html.]
Liễu Thanh Thanh sửng sốt, ruột còn tình cảm, huống hồ là khác.
Thôi xong, đắc tội Ninh Yên quá mức là mất mạng như chơi, bỏ , bà là tài liệu đen mà.
Sau khi cân nhắc cân nhắc , bà vẫn quyết định từ bỏ.
Ninh Yên thấy bên bà động tĩnh gì, khỏi trào phúng. Cái gì mà di nguyện của bố , cái gì mà m.á.u mủ tình , đều địch lợi ích thực tế.
Con mà, gì ai thuần túy như .
Thời gian từng ngày trôi qua, vợ chồng Ninh Hãn Hải cũng thuận lợi hòa nhập cuộc sống tập thể, công việc bận rộn, nhưng thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Ở đây, sự chèn ép, sự chế giễu, những lời tổn thương khiến khó xử.
Mọi đều bận, bận rộn việc, bận rộn học tập, thời gian gây chuyện.
Công việc của Ninh Hãn Hải đặc biệt bận rộn, khi xây dựng xong khu xưởng mới, ông trực tiếp bổ nhiệm xưởng trưởng xưởng dầu ăn.
Ông tâm ý vùi đầu công việc, sớm về khuya, nhưng tinh thần đặc biệt , tìm thấy niềm vui trong đó, bừng lên sức sống mới.
Còn Dương Liễu, bà thích công việc , mỗi ngày những đứa trẻ ngây thơ vô tư, bà cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Sau khi tan , bà ăn tối xong là học, chỉ học giáo d.ụ.c mầm non, nắm bắt tâm lý trẻ em, tìm hiểu kiến thức sinh hoạt thường ngày của trẻ, mà còn học kỹ năng, ví dụ như ca hát, nhảy múa và kéo đàn phong cầm.
Những bài học xếp kín thời gian rảnh rỗi của bà, căn bản thời gian nghĩ ngợi lung tung, cũng thời gian buôn chuyện nhà nhà .
Bà thậm chí thời gian việc nhà, chăm sóc các con, càng đừng đến việc rời khỏi đại đội Cần Phong dạo bên ngoài.
Vì , cho dù vợ chồng Ninh Hãn Hải trở về, cũng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của bốn chị em Ninh Yên. Ninh Yên vẫn là đầu trong nhà, một là một, việc đều do cô chủ.
Dương Liễu học quá nhiều, đôi khi cũng than mệt, Ninh Yên liền nảy một ý kiến quỷ quái, bảo Ninh Nhị cùng bà học hát, bảo Ninh Tam cùng bà học múa, Ninh Tứ cùng bà học kéo đàn phong cầm, cũng coi như là học một kỹ năng sở trường.
Dương Liễu mặt các con thể hổ mà lười biếng, gương, hơn nữa.
Ninh Yên khi rảnh rỗi cũng sẽ dạo một vòng, nảy sinh hứng thú mãnh liệt với nhạc cụ, nhịn cũng học theo, còn trêu đùa: “Cô Giang, cái gì cô ?”
“Không kinh doanh, giao tiếp, quá nhiều thứ .” Bố Giang Như Tuyết đều là giáo sư, từ nhỏ bồi dưỡng cẩn thận, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, đáng tiếc, một cơn hạo kiếp ập đến, cuộc đời cô xảy những đổi nghiêng trời lệch đất.
Thiên chi kiêu nữ ngày xưa lưu lạc thành đồ chơi của gã đàn ông bạo hành gia đình. Ninh Yên tàu hỏa nổi, cứu cô, đưa về, định cư tại Tập đoàn Cần Phong, trở thành một giáo viên.
Ninh Yên theo cô học thư họa, cũng mong học bao nhiêu, mà là để tu tâm dưỡng tính, rũ bỏ sự nóng nảy.
Giang Như Tuyết sự che chở của cô, dẫn theo con sống khá .