TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 532

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:59:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Ái Đảng nhận sự an ủi, ngược càng u sầu hơn.

Mọi việc tiến triển thuận lợi, Ninh Yên cuối cùng cũng nhớ tới Nghiêm Lẫm, gọi cho một cuộc điện thoại.

Nghiêm Lẫm xuất viện, đang tĩnh dưỡng ở nhà, đang tập phục hồi chức năng phẫu thuật, thấy giọng của Ninh Yên, vui: “Không bao lâu nữa, thể trở về , em đợi .”

“Ừm ừm, mang đồ ăn cho em nhé.”

“Biết , em ăn uống đàng hoàng, ngủ đúng giờ, đừng thức khuya.”

“Vâng, cũng , mau ch.óng khỏe nhé.”

Hai trò chuyện vài câu, Ninh Yên đột nhiên hỏi: “ , và Quý Đồng ?”

“Là bạn nối khố, tuy nhiên, chính trị, con đường khác với , mấy năm nay ít gặp...” Nghiêm Lẫm chợt nhận điều gì đó, “Sao ?”

Trong đầu Ninh Yên xẹt qua vô ý niệm: “Có cơ hội quen một chút.”

Nghiêm Lẫm chút lo lắng , đang yên đang lành nhắc tới Quý Đồng? “Em... bên đó thuận lợi ?”

“Khá thuận lợi, tiếp theo sẽ trù xây dựng xưởng Glycerin và xưởng dầu ăn, hai nhiệm vụ lớn của năm nay...” Lời của Ninh Yên chuyển hướng, “Ừm, chính là khá nhớ .”

Trong ống truyền đến tiếng trầm thấp vui vẻ của Nghiêm Lẫm, gốc tai Ninh Yên nóng lên, quả thực là nhớ .

Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất, tình tứ như thủy triều.

Lại là một ngày tăng ca, màn đêm đen kịt, tiếng gõ cửa vang lên, Ninh Miểu bước nhanh : “Chị cả, em mang bánh quy nhỏ mới nướng cho chị, chị ăn một chút .”

Ninh Yên nhón lấy một miếng bánh quy nhỏ, hương thơm nức mũi, dùng bữa ăn đêm tồi: “Rất ngon.”

Ninh Miểu mưa bên ngoài, nhíu mày: “Cũng hai đến , một một ngoài, thật khiến lo lắng.”

Đây chắc là đầu tiên Ninh Nhị một xa, cũng thuận lợi .

“Chị nhờ nhân viên tàu chiếu cố một chút , đến ga đón, xảy chuyện gì .” Ninh Yên đều sắp xếp xong xuôi, một đàn ông to xác thể xảy chuyện gì? “Bố sắp về , trong nhà sắp xếp xong ?”

“Hòm hòm , cái gì cần giặt đều giặt , phòng ngủ cũng dọn dẹp sạch sẽ , chăn đệm cũng lo xong , lật một cái chăn mới, còn chuẩn quần áo mới giày mới cho bố ...” Ninh Miểu đều sắm sửa đồ mới hết, giữa lúc chuyện mặt mày rạng rỡ nụ .

Ninh Yên dụng tâm một lúc: “Làm , chị bảo bố chỉ mang theo vài bộ quần áo đổi, những thứ khác đều để cho bạn bè bên đó.”

Ở đây cái gì cũng , sắm sửa đồ đạc cũng tiện, giống bên đó, cái gì cũng thiếu thốn.

Ninh Miểu , tựa đầu cô: “Chị, mấy ngày nay em cảm thấy giống như , một chút cũng chân thực, bố thực sự thể trở về , đúng ?”

.” Ninh Yên xoa xoa đầu cô bé, trong mắt đầy sự thương xót, đều dễ dàng gì.

Hốc mắt Ninh Miểu đỏ hoe, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài: “Em nhớ họ, mơ cũng nghĩ đến việc cả nhà đoàn tụ.”

Ai mà mong cả nhà đoàn tụ chứ? Huống hồ cô bé vẫn còn là một đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ, vẫn đang ở độ tuổi quyến luyến cha .

Nói thì, cô bé nhiều năm gặp cha, tính toán kỹ lưỡng, cũng 6, 7 năm .

Khuôn mặt cô bé nảy nở, cha còn nhận ?

Ninh Yên cũng an ủi cô bé, chỉ thở dài một : “Haiz.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-532.html.]

Ninh Miểu màng đến đau thương nữa, quan tâm hỏi: “Chị, chị ?”

Ninh Yên mặt mày ủ rũ thở dài: “Chị chợt nghĩ đến, địa vị gia trưởng của chị sắp giữ nữa , thật u sầu.”

Cô một chút cũng hợp với biểu cảm , kỳ kỳ quái quái, chọc cho Ninh Miểu bật : “Phụt.”

Cô bé khoác tay Ninh Yên lắc lư: “Chị, chị mãi mãi là lão đại trong lòng em.”

So với cha khó khăn lắm mới gặp một , vì cha mà bỏ rơi chị em họ, cô bé vẫn thiết với chị cả hơn.

Trong lúc khó khăn nhất, là chị cả cứu họ.

Cũng là chị cả che mưa chắn gió cho họ, tạo một mảnh tịnh thổ cho họ, che chở họ bình an lớn lên, còn sắp xếp cho họ rõ ràng rành mạch.

Không chị cả, sẽ họ của ngày hôm nay.

Ninh Yên c.ắ.n một miếng bánh quy nhỏ, như : “Nếu ý kiến của bố và chị thống nhất, em ai?”

“Ai đúng thì đó.” Ninh Miểu theo bản năng , ngay đó, lập tức phản ứng , vá thêm một câu, “Đương nhiên, chị cả mãi mãi đúng.”

Ở độ tuổi hình thành tam quan của cô bé, chịu ảnh hưởng của Ninh Yên quá sâu sắc.

Ninh Yên khỏi bật : “Cái miệng nhỏ thật ngọt.”

Mưa rơi cả một đêm, ngày hôm liền ánh nắng rực rỡ, đường đến huyện thành, Tiêu Ái Đảng ngừng dặn dò, bảo Ninh Yên mau ch.óng giải quyết xong mớ bòng bong .

Ninh Yên buông một câu: “Anh cũng mau giục tiền , đều tung lời , nếu mất thể diện của , sẽ khiến tất cả đều mất mặt!”

Khóe miệng Tiêu Ái Đảng giật giật, cô , lúc lời đặc biệt giống phản diện: “Một khoản tiền lớn như lấy nhanh thế?”

Bên tổ đặc phái cũng phối hợp lắm.

“Trả góp tìm hiểu một chút .” Ninh Yên híp mắt , “Đưa 10 vạn , phát tiền xuống .”

Tiêu Ái Đảng nhẹ giọng giải thích: “Thiệu đồng chí ông cũng khó xử, một ông .”

Nhiều tiền như ai mà động lòng chứ? Anh đều động lòng.

Người đưa cho Tập đoàn Cần Phong, đây cũng là lẽ thường tình.

“Vậy .” Chưa đợi Tiêu Ái Đảng thở phào nhẹ nhõm, Ninh Yên liền tiếp tục , “Cứ để thành phố và huyện đòi nợ, địa phương nghèo a, nếu thủ đoạn đòi nợ khó coi một chút, đều thể hiểu , đúng ?”

Tiêu Ái Đảng chút đau đầu, hoa dạng của cô quá nhiều, tâm cũng đen, thể phòng: “Chúng văn minh một chút.”

Ninh Yên tươi như hoa: “Yên tâm, cùng lắm là điều tra ngọn ngành từng thành viên trong tổ, xem xem m.ô.n.g dính phân .”

Tiêu Ái Đảng:... Đây gọi là văn minh?

thể , thủ đoạn uy h.i.ế.p hữu dụng, thời buổi ai chịu nổi bới móc a.

Kiện một cái chuẩn một cái.

Ninh Yên quả thực là một tiểu ma nữ, hành sự nửa chính nửa tà, điên lên chính cũng sợ.

 

 

Loading...