TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 384
Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:53:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố Hứa cũng bênh : “Mày ngậm miệng , bản lĩnh thì đừng lải nhải, Ninh tổng là mày thể bịa đặt ? Bị khác thấy cẩn thận đ.á.n.h cho đấy.”
Ông cũng nhận tiền dưỡng lão, ăn uống thỏa thích, còn tiền khám bệnh.
Có tuổi chỗ đau chỗ nhức, ông đến trung tâm y tế của thôn khám bệnh tiện lợi, còn thanh toán 80%.
Trước gì chuyện như ? Không thấy đại đội bên cạnh đỏ mắt ghen tị c.h.ế.t ?
Tất cả những thứ đều do Ninh tổng mang , ơn.
Anh cả Hứa căm phẫn bất bình: “Rốt cuộc con bằng Hứa Trân ở điểm nào?”
Chị dâu cả Hứa cũng ở bên cạnh bất bình: “Chồng là đàn ông, xuất sắc như , công tác tìm , tìm một phụ nữ yếu ớt chẳng tích sự gì?”
Hứa Trân nhận sự khẳng định của Ninh Yên, cả tự tin hơn nhiều: “Ninh tổng cũng là nữ, chị cũng là nữ, cũng là nữ.”
Chị dâu cả Hứa: …
Anh hai Hứa hâm mộ: “Em gái, mau kể cho bọn xem, lý do Ninh tổng chọn em là gì?”
Ánh mắt của Ninh tổng thể sai , thì, chính là bọn họ mắt , thấy điểm mạnh của Hứa Trân .
Hứa Trân bê nguyên xi từng chữ lời của Ninh Yên , đều sửng sốt, cẩn thận ngẫm nghĩ , hình như cũng chút đạo lý.
Mẹ Hứa cảm xúc sâu sắc nhất, Ninh tổng đúng là một tài giỏi. “A Trân, việc cho , đừng phụ lòng của Ninh tổng.”
“Vâng.” Hứa Trân thầm thề, sẽ dùng phần đời còn để báo đáp ân tri ngộ .
Một miếng thịt hồng xíu gắp bát Hứa Trân, nụ của chị dâu cả Hứa đầy vẻ lấy lòng: “Em chồng, nào, ăn miếng thịt hồng xíu , bồi bổ cơ thể nhiều .”
Đây chính là chị dâu cả ngày xưa chê cô danh tiếng , đủ lời mỉa mai lạnh nhạt.
Chị dâu hai Hứa cũng nhiệt tình gắp một đũa thức ăn qua: “Em gái, món trứng xào ngon lắm, em mau nếm thử .”
Đây chính là chị dâu hai âm thầm chê cô bẩn, ngay cả chuyện cũng cùng.
Bây giờ đều hẹn mà cùng bắt đầu lấy lòng Hứa Trân.
Hứa Trân ngơ ngác bưng bát cơm, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Tình tình yêu gì đó đều là mây bay, quan trọng nhất là, bạn bản lĩnh, mới thể khiến coi trọng.
Bên , Liễu Bảo Thành tranh thủ lúc rảnh rỗi đến nhà cô ruột một chuyến.
Liễu Thanh Thanh thấy gã vui, bưng trái cây cho gã ăn: “Sao cháu đến đây?”
“Cô, chuyện với cô, chính là cái cô Ninh…” Liễu Bảo Thành định gì đó, cánh cửa bên cạnh mở , một cô bé bước : “Anh họ, mang đồ ăn ngon gì cho em thế?”
Liễu Bảo Thành cô em họ nhỏ, trong đầu lập tức hiện lên một khuôn mặt tương tự, lời đến khóe miệng liền đổi: “Cô, cháu thấy một cô gái trông giống Mẫn Mẫn.”
Liễu Thanh Thanh biến sắc, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay cháu trai, vội vàng hỏi: “Cái gì? Bao nhiêu tuổi? Giống đến mức nào? Nhìn thấy ở ? Tên là gì?”
Ninh Yên chuẩn sẵn phương án, “Gọi điện cho Nghiêm Lẫm, chào hỏi , sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ an cho các giáo sư.”
Chỉ cần kéo dài đến khi cô trở về là .
Cô đặc biệt nhấn mạnh, “Các giáo sư trong phòng thí nghiệm cần chăm sóc và bảo vệ trọng điểm, cho phép bất kỳ ai phiền họ, để xảy sai sót, yêu cầu gì thì giải quyết kịp thời.”
Mỗi một giáo sư đều là bảo bối hiếm , nâng niu thế nào cũng quá đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-384.html.]
“Biết .”
Nếu tình huống đột xuất, sẽ do nhóm giám sát tạm thời gồm Ngưu chi thư, Ninh Xuân Hoa và Ninh Anh Liên xử lý.
Nếu xử lý thì đến chính quyền huyện tìm lãnh đạo.
Cô một vòng qua từng nhà máy, đến chuồng heo, những con heo đang lớn dần, dặn dò phụ trách vài câu.
Cô mở một cuộc họp với ban quản lý, những gì cần dặn dò đều dặn dò.
Cô còn đặc biệt nhấn mạnh việc xử lý sự việc nhất định bình tĩnh, cho dù dồn đến tận cửa cũng xử sự hoảng loạn, việc cứ theo quy trình mà , nhớ tìm cảnh sát lập hồ sơ.
Bọn họ đều còn nhớ chuyện , nhao nhao bày tỏ rút kinh nghiệm thất bại , nếu gặp chuyện tương tự, thể giải quyết một cách hảo.
Mỗi nhà máy đều một hệ thống vận hành riêng, công việc cụ thể do xưởng trưởng phụ trách, trụ sở chính của tập đoàn do Ninh Anh Liên tạm thời quản lý chung, bao gồm cả phòng thí nghiệm.
Cuộc họp kết thúc, cô giữ Ninh Anh Liên và hai trợ lý ở .
Một là lãnh đạo cũ, một là bố ruột của cô, cô ai mới đây? Thật khó xử.
Ninh Yên thẳng, “Tìm Chu bí thư của huyện.”
Ninh Yên tiếp tục , “Nếu ai dám gây rối, quyết đoán bắt giữ đó, đưa đến đồn công an, đồng thời báo cho lãnh đạo huyện, kịp thời công khai tình hình liên quan, chiếm giữ vững chắc dư luận, an ủi tinh thần của nhân viên.”
Làm mấy điểm , chuyện thông thường đều thể giải quyết.
“Được.”
“Vâng.”
Ninh Yên cầm ly nước lên uống một ngụm lớn, “Còn vấn đề gì ?”
Ninh Anh Liên do dự một chút, “Nếu Ngưu chi thư và đại đội trưởng bất đồng, ai ạ?”
Ninh Anh Liên mắt sáng lên, chiêu gọi cứu viện . “Em hiểu .”
Trợ lý Tôn và trợ lý Ngô , “Tổng giám đốc Ninh, ngoài thật sự mang theo trợ lý nào ? Những khác tuy , nhưng chu đáo bằng chúng ạ.”
Ninh Yên xua tay, “Các cô ở hỗ trợ tổng thư ký Ninh, đây mới là đại bản doanh của chúng .”
Thôi , thì gì để thương lượng nữa.
Tiếng gõ cửa vang lên, Ninh Yên ngẩng đầu qua, “Vào .”
Cửa đẩy nhẹ , một nhân viên cẩn thận , “Tổng giám đốc Ninh, đồng chí Liễu Thanh Thanh của đoàn văn công tìm cô.”
Ninh Yên nhướng mày, là cô ? Chẳng lẽ vì cháu trai mà chạy đến đây gây sự?
Không nên , Liễu Thanh Thanh là đầu óc, phân biệt nặng nhẹ.
“Mời cô .”
Liễu Thanh Thanh dẫn một cô bé , Ninh Yên dậy, “Phó đoàn Liễu, thật là khách quý, ngọn gió nào đưa cô đến đây ? Mời .”
Ninh Anh Liên xua tay, hai trợ lý lui ngoài, còn cô thì bên cạnh Ninh Yên.
Liễu Thanh Thanh đầu tiên đến Tập đoàn Cần Phong, tuy từ lâu, nhưng tận mắt thấy, sự chấn động nhận là vô cùng lớn.