Mọi đều bày tỏ đây là phần Ninh Yên đáng nhận, cô cứu vãn xưởng đậu phụ, cứu vãn Tập đoàn Cần Phong.
“Mọi đều vất vả .” Ninh Yên suy nghĩ một chút, cứ thế nhận lấy thì lắm, “Thế , bỏ 500, mua thêm cho làng một chiếc TV đen trắng nữa, một chiếc quá ít , nhiều đều chen , các nhân viên cũng thể xem TV.”
Giá chiếc TV màu hơn 900, coi như trả một nửa.
Ngưu chi thư sửng sốt một chút, “Ninh tổng, cô cần như …”
Ninh Yên xua tay, “Cứ quyết định .”
Cô vị trí của , mấy đứa trẻ nhà họ Ninh vui mừng rầu rĩ.
Ninh Hâm cứ nghĩ đến việc xem TV màu, cả đều hưng phấn thôi, “Chị cả, tại chị bỏ 500?”
“Không nên ăn mảnh, lợi ích chia một chút.” Ninh Yên xoa đầu bé, “Hơn nữa, trong làng 2 chiếc TV , họ sẽ ngại chạy đến nhà chúng .”
Giờ tan cô thích yên tĩnh, ghét chuyện nhà đông nhà tây đến chơi, chuyện gì thì ở đơn vị.
Ninh Hâm chần chừ một chút, “ đen trắng bằng TV màu, mặt dày vẫn sẽ đến.”
Ninh Yên lấy một viên kẹo sữa, “Sẽ , ngoài hàng xóm hai bên, em từng thấy ai đến nhà khách ? Chị với bên ngoài, trong phòng chị tài liệu nghiên cứu, coi như là phòng thí nghiệm, bình thường sẽ đến.”
Phòng thí nghiệm cô vẫn sẽ qua xem thử, nhưng, phần lớn công việc giao cho các nữ thanh niên tri thức .
Cô tự tin, nhưng lời vẫn là sớm.
Đợi TV màu khiêng về, một đám bận rộn điều chỉnh TV, hàng xóm láng giềng thi chạy đến vây xem, bao lâu, lũ trẻ kết thành từng tốp chạy tới, chen chúc đầy sân.
Nhìn biển tấp nập, khóe miệng Ninh Yên giật giật, cô đ.á.n.h giá quá thấp sức hấp dẫn của TV màu.
Thất sách!
Cứ nghĩ đến việc ngày nào cũng náo nhiệt thế , cô liền tối sầm mặt mũi, cô còn việc của thế nào nữa?
Đuổi là điều thể.
Kim Tích Như Ninh Yên đang nhíu c.h.ặ.t mày, nhịn ha hả, “Cháu cũng ngày tính sai, bây giờ?”
Ninh Yên đặc biệt bất đắc dĩ, “Ban ngày chuyển đến trung tâm hoạt động của dân làng, buổi tối chuyển về, qua thời kỳ mới mẻ là thôi.”
Ban ngày đều ở nhà, mang cũng .
Ninh Miểu hóng hớt, mắt trông mong TV màu, “Không lắm , hỏng thì ?”
Ninh Yên hất cằm lên, “Sửa thôi, thầy Quý chắc là sửa.”
Mắt Ninh Miểu sáng lên, “Thầy Quý còn sửa TV? Vậy chế tạo TV ?”
Sửa và chế tạo khác biệt lớn đấy.
Ninh Yên : “Thầy Quý là chuyên ngành kỹ thuật cơ khí, cơ điện.”
“Cũng từng học cơ điện.” Quý Khả An thần sắc nhạt nhẽo .
Ninh Yên sửng sốt, “Nói cách khác, chú cũng là song chuyên ngành? Học còn là những thứ tiên tiến của nước ngoài?”
Quý Khả An kỳ lạ hỏi vặn : “Đây là chuyện bình thường ? Trái ngành là trạng thái bình thường, học vài chuyên ngành cũng là trạng thái bình thường, giống như nhà cơ học chất lưu Lục , ban đầu học vật lý, khi nước ngoài chuyển sang học hàng .”
Ninh Yên run rẩy sợ hãi, cảm nhận sự nghiền ép đến từ học thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-321.html.]
Cô mặc dù học tra, là một học bá nhỏ, nhưng so với học thần thì kém xa.
“Vậy chúng cũng thể mở xưởng thiết điện ?”
Quý Khả An chút ghét bỏ, “Dã tâm của cô lớn thật đấy, cơm ăn từng miếng, đường từng bước.”
“Cháu chỉ hỏi khả năng thôi?” Ninh Yên chỉ chút danh tiếng, tập đoàn mà, mở thêm vài nhánh phụ, giống như chế phẩm đậu phụ và đường trắng nước tương những gia vị xếp một loại, đồ điện là một loại, quan trọng là kiếm tiền a.
“Nếu , quy hoạch phát triển tương lai cháu điều chỉnh , bây giờ chắc chắn .”
“Có.”
Mắt Ninh Yên sáng rực lên, “Cháu thật sự quá lợi hại , đào đào kho báu lớn, thầy Quý, bữa cơm tất niên chú ăn gì? Cháu bảo cho chú nha.”
Kho báu thầy Quý tặng cô một cái liếc mắt, “Bảo ? Không thành ý.”
Ninh Miểu vội vàng đỡ cho chị gái, “Chị cháu bận mà.”
Thầy Quý nhịn oán thầm, “Là tay nghề thì .” Ông chính là cái tính khí , cho nên mới dễ đắc tội khác.
“Nhân vô thập a.” Ninh Yên cũng tức giận, híp mắt hỏi, “Cháu bánh kem, ăn ?”
Thầy Quý lớn lên ở nước ngoài, khá nhớ nhung món Tây, là bánh kem, nhịn nuốt nước bọt. “Ăn.”
Nói là , ngày mai chính là đêm giao thừa, trong xưởng đều nghỉ , Ninh Yên liền chuẩn một chiếc bánh kem phiên bản đơn giản.
Cô cũng thèm .
Dầu, bột mì trắng, đường trắng, trứng gà, còn gì nữa nhỉ? , bột nở.
Đằng nào cũng , thì nhiều một chút, trong nhà đông mà.
Cô tìm một cái chậu, đập 20 quả trứng gà, cho đường trắng , đưa hai đôi đũa cho Ninh Lỗi, “Giúp chị khuấy đều.”
“Được thôi.”
Cô và Ninh Lỗi bánh kem, những khác cùng náo nhiệt chuẩn bữa cơm tất niên.
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã, ngày càng lớn, hình như còn thấy tên của Ninh Yên.
Đặc biệt là khi gã sinh một đứa con trai, vợ Ngưu chi thư thương đứa cháu nội như tròng mắt, ôm nỡ buông tay.
Cứ qua như , vợ Ngưu chi thư thổi gió bên gối, Ngưu chi thư cũng dần mềm lòng, quan hệ giữa hai bố con phần hòa hoãn.
Vấn đề là, công việc khổ mệt, kiếm đồng tiền mồ hôi nước mắt, còn cẩn thận dè dặt tránh né .
Đâu giống như Ngưu Tam và Ngưu Đại, bưng bát cơm sắt, phúc lợi , thu nhập định, khiến gã ghen tị c.h.ế.t.
Giữa hai bố con gì thù hận nào để qua đêm?
Kết quả bố vợ gã trở mặt nhận , ầm ĩ thể tả, cuối cùng, vẫn là vợ gã mặt hòa giải, nhà bố vợ đưa cho gã 40 đồng, gã cầm khoản tiền lên thị trấn thuê nhà ở.
Gã tự thấy bản lĩnh, nhất định thể xuất nhân đầu địa, sống hơn bất cứ ai, thầm hạ quyết tâm, sống hồn áo gấm về làng, giẫm đạp những kẻ từng gã khó xử.
Gã tay nghề đặc biệt gì, sở trường.