TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:52:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàn để những chuyện đó trong lòng.

“Tiếp tục theo dõi.”

“Rõ.”

Ninh Yên hẹn bố Diệp Hưng Học ăn cơm, tìm một tiệm cơm quốc doanh gọi vài món mặn, tủm tỉm chào hỏi: “Đồng chí Diệp, đồng chí Lý, hai mau , hôm nay chủ xị.”

Sắc mặt Diệp Trọng Lễ chút phức tạp, một cô gái trẻ tuổi thể con gái ông, nay thể ngang hàng với ông, con trai thì bận rộn chạy ngược chạy xuôi bên cạnh cô, hệt như một chân chạy bàn.

Phải rằng, đây là đứa con trai xuất sắc nhất của ông, điều khiến trong lòng ông thoải mái.

“Cô khách sáo quá.”

nữa, đây cũng là cấp trực tiếp của con trai, thái độ của hai vợ chồng họ khá nhiệt tình.

Hai bên ý kết giao, bầu khí cực kỳ hòa hợp. Cơm ăn gần xong, Ninh Yên bắt đầu vấn đề chính: “Đồng chí Diệp ở cửa hàng bách hóa, hy vọng chú thể giúp chúng cầu nối. sản phẩm của tập đoàn chúng bày kệ của cửa hàng bách hóa các chú, sản phẩm của chúng các chú cũng nếm thử , so với các nhà khác thì hơn một chút.”

“Chuyện …” Diệp Trọng Lễ căn bản dính líu , kênh nhập hàng tự nhiên phụ trách, ông nhận thêm lương, cớ rước việc đắc tội khác chứ. “ chỉ là nhân viên bình thường, chủ chuyện .”

Vợ Diệp chút bất an, tức giận trừng mắt chồng một cái, cho dù giúp thì cũng khéo léo một chút chứ.

Ninh Yên khẽ gật đầu, cũng tức giận, “Diệp Hưng Học, lương tháng của là bao nhiêu?”

Diệp Hưng Học mỉm , “Lương 50 đồng, tiền thưởng 51 đồng.”

Vợ chồng Diệp Trọng Lễ kinh ngạc đến ngây , nghi ngờ tai vấn đề, “Cao như ? Không lừa chúng chứ?” Bọn họ đều cao đến mức đó!

“Chuyện gì mà lừa chứ, con là giám đốc bán hàng của tập đoàn.” Diệp Hưng Học mặc quần áo tươm tất, tóc chải gọn gàng, vô cùng lịch sự, “Phàm là sản phẩm do con tiếp thị bán đều hoa hồng.”

Ninh Yên chậm rãi bổ sung một câu: “Bất kể là ai bán sản phẩm, đều thể nhận hoa hồng.”

Vợ chồng nhà họ Diệp hiểu , vô cùng động lòng, ai chê tiền ít chứ. “Không của đơn vị các cô cũng ?”

.” Ninh Yên tươi rói , “ còn dự định mở một điểm phân phối ở Thủ đô, nếu Diệp Hưng Học đồng ý thì thể về Bắc Kinh thường trú, phụ trách nghiệp vụ bên .”

Mặt vợ Diệp đỏ bừng vì phấn khích, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay con trai, “Hưng Học, con thể về .”

Nhà ai mà con cái xuống nông thôn cắm đội về thành phố chứ? Nằm mơ cũng chứ.

, gia đình bình thường thì hết cách, nhà họ Diệp bọn họ cũng bản lĩnh lớn như .

Cứ nghĩ đến việc con trai chịu khổ chịu tội ở nơi xa xôi như , bà đau lòng đến mức co rút.

Diệp Hưng Học vẻ mặt đầy bất ngờ, còn mở một điểm phân phối nữa.

Cậu cũng động lòng , Thủ đô bao, điều kiện mạnh hơn nông thôn gấp trăm .

, do dự !

“Ninh tổng, về, cô chọn khác .”

“Tại ?” Vợ chồng nhà họ Diệp đều nghĩ , hẹn mà cùng lên tiếng hỏi.

Cơ hội như cần? Rốt cuộc là đang nghĩ gì ?

Diệp Hưng Học là một thông minh, về Bắc Kinh , thể chủ trì một điểm phân phối, núi cao hoàng đế xa, ai quản thúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-297.html.]

, chỉ như thể thỏa mãn dã tâm của .

“Đây là thời kỳ tập đoàn chúng mới thành lập, càng theo cô, cùng cô đ.á.n.h hạ giang sơn.”

Thay vì là coi trọng tương lai của tập đoàn, chi bằng là coi trọng tương lai của Ninh Yên.

Cậu tin rằng, sự dẫn dắt của cô, Tập đoàn Cần Phong sẽ trở thành doanh nghiệp hàng đầu cả nước, là cả trong ngành.

Vợ chồng nhà họ Diệp cảm thấy đầu óc vấn đề, thi khuyên nhủ , nhưng c.ắ.n c.h.ế.t nhả miệng.

Ninh Yên mỉm , hổ là trợ thủ mà cô trúng, ánh mắt và dã tâm đều .

Có dã tâm là chuyện , thể kích phát bộ tiềm năng của một .

, chỉ cần thể khống chế .

Cậu mạnh, bạn mạnh hơn .

Cậu dã tâm, bạn dã tâm hơn .

Diệp Trọng Lễ đứa con trai dầu muối ăn, tức c.h.ế.t, “Ninh tổng, cô giúp khuyên nhủ vài câu .”

Ninh Yên thể giúp bọn họ, “Cách dùng của là, dùng thì nghi ngờ, nghi ngờ thì dùng, đến tự do.”

Diệp Trọng Lễ: …

Ăn cơm xong, Ninh Yên về , Diệp Hưng Học bố xách về nhà, họ hàng bạn bè luân phiên trận khuyên nhủ, cực lực giữ .

Ninh Yên mặc kệ những chuyện , dạo phố một vòng, mua chút quà cáp, lúc mới xách túi lớn túi nhỏ đồ đạc về nhà khách.

Lễ tân gọi cô , “Đồng chí Ninh Yên, điện thoại gọi cho cô, bảo cô gọi một cuộc, đây, đây là điện thoại ghi .”

“Cảm ơn nhé.” Ninh Yên thấy là điện thoại của xưởng đường, thời điểm gọi tới… cô một dự cảm lành.

Cô vội vàng bấm điện thoại, đầu dây bên truyền đến giọng sốt ruột của Ninh Anh Liên: “Ninh tổng, chị mau về , tập đoàn xảy chuyện .”

Trái tim Ninh Yên chìm xuống.

“Có chuyện gì ?”

Ninh Anh Liên ở đầu dây bên gấp đến phát điên, “Đậu phụ ăn c.h.ế.t .”

Ninh Yên nghi ngờ tai vấn đề, thể thấy chuyện hoang đường như ? “Chị nữa xem, rõ.”

Ninh Anh Liên gấp đến phát , “Nói là ăn đậu phụ của chúng xong thì c.h.ế.t, nhà đó kéo x.á.c c.h.ế.t giăng biểu ngữ đến cổng xưởng chúng , đòi một lời giải thích, chuyện lớn …”

Tình hình mất kiểm soát, lãnh đạo thành phố và huyện đều gửi chỉ thị xuống, yêu cầu trả công bằng cho dân.

“Hiện tại xưởng đậu phụ niêm phong, xưởng nước tương và xưởng đường cũng đang ngàn cân treo sợi tóc, cấp niêm phong cùng luôn, may mà bên bộ đội kiên quyết đồng ý, mới kéo dài thời gian.”

Sự việc ập đến quá mãnh liệt quá nhanh, đập cho tất cả đều kịp phản ứng.

Ninh Yên dám tin, cô mới bao lâu chứ, thành cái bộ dạng quỷ quái ? “Bí thư Hầu xử lý thế nào?”

 

 

Loading...