TN 70: Cuộc Sống Của Quả Phụ Ở Đại Tạp Viện - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một thằng nhãi trong đó rút một con d.a.o, múa may cuồng, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

Mấy gã gan cũng to thật, tuy là tối lửa tắt đèn, nhưng cũng đến mức rõ. Bản Trần Thanh Dư còn dùng khăn quàng che mặt, cách ăn mặc ở chợ đen phổ biến. Thế mà mấy gã thèm ngụy trang, cũng chỗ dựa vững chắc là vốn dĩ định để cô sống!

Ánh mắt cô sâu thẳm hơn vài phần, cảnh giác chằm chằm mấy gã.

Trần Thanh Dư giấu mặt, tiếng nào. Tối lửa tắt đèn, mấy gã dựa kinh nghiệm lên tiếng:"Người em, tao thấy mày cũng là đứa điều kiện, chẳng thiếu thốn gì chút đồ , điều một chút? Nếu , cho dù mày sức lực, cũng hai đ.ấ.m địch nổi bốn tay. Mày là đối thủ của em bọn tao ."

Bọn chúng liền mấy câu, nhưng căn bản để Trần Thanh Dư mắt. Bọn chúng cái nghề chặn đường cướp bóc bao nhiêu năm nay, mấy em đều to con lực lưỡng, từng thất thủ bao giờ. Chỉ một thằng lùn tịt thế , sức lực lớn thì !

Trần Thanh Dư vẫn gì, gắt gao chằm chằm mấy gã.

Mấy gã xưa nay luôn ngang ngược, cũng nổi nóng, c.h.ử.i thề:"Mẹ kiếp, mày câm ?"

Một nắm đ.ấ.m vung tới, Trần Thanh Dư hỏa tốc né tránh.

"Đệt mợ, còn là dân luyện võ, em, xông lên cho tao!"

Bốn gã phối hợp cướp bóc nhiều , đương nhiên sớm quen thuộc. Bốn ở bốn góc, vây c.h.ặ.t lấy ở giữa, tấn công từ bốn phía, khiến phòng kịp phòng. Từng ánh mắt đều mang theo vẻ hung tợn, bất kể thời đại nào cũng kẻ cái nghề ! Bọn chúng là tay lão luyện .

Trần Thanh Dư thu hút sự chú ý của khác, cô đặt đồ xuống đất, trực tiếp nhảy lên tung một cú móc hàm.

"Đệt!"

"Thằng lùn c.h.ế.t tiệt, xem tao xử mày !"

"Dám đối đầu với em bọn tao, xem tao vặn cổ mày xuống , nếu tao còn mặt mũi nào nữa."

bốn gã cũng tinh ranh, sẽ tay ở chợ đen, cơ bản đều nhắm những con cá mập bám theo.

Hôm nay Trần Thanh Dư mua sắm điên cuồng chính là mục tiêu của bọn chúng.

Trần Thanh Dư vẫn mở miệng, thấy kẻ vung nắm đ.ấ.m tới, cô tóm c.h.ặ.t lấy, dùng sức vặn một cái:"Á!"

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.

Trần Thanh Dư cảm nhận phía tấn công, lách né tránh:"Đệt mợ! Á!"

Đánh trúng phe .

Trần Thanh Dư thói quen chiều chuộng bọn chúng, cô vốn là tính cách quyết đoán. Cô tung một đ.ấ.m, liền bay ngoài. Trần Thanh Dư cứ một đ.ấ.m một cước, chẳng mấy chốc, cả bốn gã đều rạp mặt đất.

"Hự, hự..."

Người sắp đ.á.n.h cho chấn động não luôn !

"Tao, tao sai , đại ca, đại ca tha cho bọn em..."

Mộng Vân Thường

"Bọn em dám nữa, bao giờ dám nữa."

"Em sai , em sai !"

Trần Thanh Dư căn bản lời nào, cô trực tiếp lôi một gã dậy, thẳng tay rút thắt lưng quần của gã :"Á á á! Anh gì thế, , ... Em thích trò . Em thích đàn ông ! Á á á!"

"Đại ca, em sai , em thật sự sai , em thô kệch thế , tìm thì tìm thằng em của em , da nó trắng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-song-cua-qua-phu-o-dai-tap-vien/chuong-94.html.]

"Thằng khốn nạn nhà mày, mày dám bán tao, tìm nó , nó bảo nó khỏe nhất đấy, tìm nó..."

"Anh tìm nó , nó trắng..."

Hai gã còn giả c.h.ế.t dám ho he, chỉ sợ nhắm trúng.

Bọn chúng đàn ông giở trò đồi bại !

Từ đầu đến cuối, bọn chúng từng nghi ngờ giới tính của Trần Thanh Dư, rốt cuộc thì trong mắt bọn chúng, đàn bà thể lợi hại như ? Hơn nữa còn khỏe thế , điều đó hợp lý. Trần Thanh Dư luôn mở miệng, cho nên bọn chúng càng chắc chắn, đây là một thằng đàn ông.

"Em , đừng tìm em, em là đàn ông đích thực, em thích đàn bà cơ."

Bọn chúng tuy là bọn cướp độc ác, nhưng cũng cái chuyện !

Trần Thanh Dư cảm thấy mấy gã đúng là não vấn đề, cũng tự cái bộ dạng gấu ch.ó của xem, cho dù là đàn ông thì cũng thèm mắt bọn mày chắc? là phổ nam tự tin!

Trần Thanh Dư trói cả bốn gã với . Mấy gã đều đ.á.n.h cho bò dậy nổi, chạy cũng thoát, mặc cho Trần Thanh Dư trói bọn chúng như trói heo. Trần Thanh Dư đầu , nhặt d.a.o găm của mấy gã lên, trực tiếp rạch rách quần áo của bọn chúng, lấy quần áo nhét miệng bọn chúng, vặn.

Trần Thanh Dư thấy bọn chúng im lặng, lúc mới sờ soạng túi áo của mấy gã. Tuy là ngoài cướp bóc, nhưng mấy gã cũng là túi rỗng. Trần Thanh Dư cũng mặc kệ, cũng thèm , trực tiếp thu hết đồ của bọn chúng. Nhét bừa trong túi .

"Ưm ưm!"

"Ưm ưm ưm."

Mấy gã giãy giụa, Trần Thanh Dư giơ tay lên tát cho một cú nổ đom đóm mắt. Gã giãy giụa mạnh nhất rên lên một tiếng, chỉ cảm thấy trong miệng mùi m.á.u tanh. Một cái tát đ.á.n.h cho não ong ong, rắm cũng dám đ.á.n.h nữa.

Trần Thanh Dư lục soát , bịt miệng, kiểm tra thủ đoạn trói của một chút.

Ừm, thắt lưng quần vẫn dễ dùng, xâu thành một chuỗi, y như kẹo hồ lô .

Chỉ là...

Mất thắt lưng, quần cũng tụt luôn!

Từng gã mặc quần đùi hoa run lẩy bẩy.

Sao bọn chúng gặp kẻ biến thái thế ?

Phải đây!

Trần Thanh Dư lúc mới vác bốn cái bao tải của lên, một tay kéo dây thừng, lôi bốn gã .

Mấy tên cướp tối sầm mặt mũi, đúng là sức trâu thật.

Trần Thanh Dư kéo tính là nhanh, nhưng nơi cô đến cũng xa, nhanh đến đồn công an gần đó.

"Ưm ưm ưm!" Buông tao !

"Oaoa~" Không thể đến đây .

Mấy gã vặn vẹo như sâu róm, Trần Thanh Dư cũng mặc kệ, trực tiếp trói mấy gã cái cây cách cổng xa.

Cô cúi đầu dùng góc áo lau sạch dấu vân tay cán d.a.o, tuy bây giờ thể tra , nhưng cô chắc chắn dính líu đến chút rắc rối nào. Cô ngước mắt mấy gã một cái. Tỏ vẻ hài lòng.

Bọn chúng cứ ở cây mà đợi . Đến lúc đó ngày mai chắc chắn tìm công an, loại quen thói cướp bóc như bọn chúng, chắc chắn chịu nổi điều tra .

Loading...