Người trong xưởng bọn họ vẫn là đầu tiên gặp chuyện bát quái thế , từng một tụm năm tụm ba, xì xào bàn tán.
"Này, ?"
"Nghe , Từ Cao Minh nhảy xuống hầm phân , ây , xem loại nấm đúng là thể ăn bừa nhỉ. Nếu thì đúng là mất mặt lớn."
"Không , ông , đang Trương Hưng Phát ở phân xưởng năm cơ, hai cha con bọn họ ăn nấm độc phát điên, ở trong hố xí bốc phân chơi cả đêm, sáng mới phát hiện đưa bệnh viện."
"Hả? Vậy ? Dũng mãnh thế cơ ?"
" sai , là Trương Hưng Phát và bố đều tưởng là rắn, cuộn tròn trong nhà vệ sinh, kết quả rơi xuống hố xí, cho nên mới bệnh viện."
"Không đúng, là vợ Từ Cao Minh tưởng là rắn..."
" là vợ Từ Cao Minh tưởng là ch.ó hoang đòi ăn phân..."
Những lời đồn ngày càng hoang đường cứ thế sinh .
mà, sáng sớm , mỗi một chuyện bát quái đều mùi vị, dường như đều dứt chuyện .
"Mấy chuyện của chẳng là gì, , vợ chồng Từ Cao Minh xảy chuyện, ba đứa con trai của ông chẳng đứa nào mặt..."
"Chậc! Thế cũng quá bất hiếu ?"
"Con cái nhà ông ?"
"Ây đúng, nhầm . quen con trai cả của Từ Cao Minh mà, ở phân xưởng tám, nhớ công tác mà, phân xưởng tám của bọn họ chẳng điều động mấy đến xưởng cơ khí Thiên Tân Vệ giúp đỡ ? Đi nửa tháng , ở nhà!"
"Cậu công tác , hai em của thì ?"
" thế, con út nhà ông cũng ở xưởng chúng mà?"
"Cậu ở đây, ây chuyện đúng là..."
"Chắc là chịu nổi cảnh bố ruột nhảy hầm phân, cho nên cố tình trốn ? Nếu nghĩ xem, buồn nôn bao."
"Nhảy hầm phân ? Không ? Sao ông tưởng là một bông hoa, uốn éo phát điên cơ mà?"
" là nhảy chum nước."
"Chuyện đó thể nào, thấy nhà ai nhảy chum nước mà còn đưa bệnh viện ?"
"Nói cũng đúng, lý lý."
...
Cả xưởng sôi sục, con trai thứ ba của Từ Cao Minh là Tiểu Tam T.ử nhiều, hồi lâu , rốt cuộc mới phản ứng :"Đệt mợ, các bố ? liều mạng với các !"
"Này gì thế! Chúng sự thật mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-song-cua-qua-phu-o-dai-tap-vien/chuong-87.html.]
" thế! Không tin tự hỏi , trong đại viện các đều cả. Cậu giả vờ cái gì!"
" đúng, hung dữ với chúng cái rắm gì..."
Tiểu Tam Tử:"Á! Á á á! Nói bậy, các bậy!"
Không thể nào, thể nào, kẻ nhảy hố xí đó thể nào là bố ruột !
Cậu tin!
Á á, tin tin!
Một ngàn một vạn tin!
"Các bậy, liều mạng với các ..."
"Á gì thế?"
"Đánh đúng ? Bản hiếu thuận chăm sóc bố ruột, hung dữ với chúng cái rắm gì!"
"Tới đây!"
"Á á á!"
Hiện trường nháy mắt trở nên hỗn loạn...
Triệu đại mụ: Hehe hehe!
Hoàng hôn buông xuống, Trần Thanh Dư một tay dắt một đứa trẻ, bước với dáng vẻ kiêu ngạo nhận .
Ờm, c.h.é.m gió thôi!
Cô chú trọng hình tượng của , ở bên ngoài luôn là một quả phụ nhỏ mềm yếu, một kẻ lụy tình yếu đuối, đó mới là phong cách quen thuộc của Trần Thanh Dư. Cô đeo chiếc gùi lưng, một mạch về khu tập thể, còn sân thấy tiếng ồn ào náo nhiệt.
Thì , vợ chồng Từ Cao Minh và hai bố con nhà họ Trương đều xuất viện.
Ba con Trần Thanh Dư trở về, ai để ý, họ vai vế gì mà đáng nhắc đến. Trần Thanh Dư dắt hai đứa trẻ nhà. lúc Sử Trân Hương đang đối đầu với Triệu lão thái, đúng , hai đối đầu .
Sử Trân Hương hôm qua còn vẻ trúng độc nặng, hôm nay mặt mày cũng trắng bệch, với Triệu lão thái chút khách khí:"Triệu Đại Nha, bà thứ gì, chúng hàng xóm bao nhiêu năm, cho dù bà ưa chúng , cũng một câu bán em xa mua láng giềng gần chứ? Bà ngoài bịa đặt, bà thất đức thôi chứ? Sao bà thể thất đức như ? Bà thế thì nhà chúng thế nào? Đồ mất hết lương tâm, con trai bà qua đời, nhà chúng còn giúp đỡ mà? Bà đối xử với chúng như ? Bà vong ân bội nghĩa!"
Triệu lão thái cãi thì bao giờ chịu thiệt!
Mộng Vân Thường
Bà chống nạnh, nước bọt bay tứ tung, bà đ.á.n.h con điên Trần Thanh Dư một câu hợp là động thủ, chẳng lẽ còn trị một Sử Trân Hương như ngươi ?
Triệu lão thái c.h.ử.i:"Bà ngoài mà hỏi, bà ngoài mà hỏi xem thế nào, sai chỗ nào, chồng bà suýt nữa nhảy hầm phân, chứ là nhảy . thật, ở nhà ăn đều thể chứng cho , Lý Trường Xuyên cũng ở đó, thật gọi là bịa đặt? Thời buổi thật cũng gọi là bịa đặt ? là buồn c.h.ế.t ! Người khác thế nào thì liên quan gì đến ? Dù cũng thật, nhân chứng. Ở nhà ăn ai mà gì? Hơn nữa, , Lý Trường Xuyên cũng mà. Những khác trong khu tập thể cũng mà, khu tập thể bên cạnh cũng mà! Cả con ngõ ít thấy, ngoài cũng ít! Bà lẽ nghĩ chỉ một , cả xưởng đều chứ? Không lẽ nào? Không lẽ nào? Bà ngây thơ đến thế chứ? Mọi đều , họ gì , nhưng là sự thật. Sao bà cứ c.ắ.n c.h.ặ.t buông? Chẳng qua là thấy nhà chúng cô nhi quả phụ dễ bắt nạt, nên giẫm lên chúng để oai! Bà thất đức , thảo nào khác trúng độc, chỉ nhà bà trúng độc, chính là do nhà bà quá nhiều chuyện thất đức, báo ứng đấy!"
Triệu lão thái bệt xuống đất, gào thét điên cuồng:"Ông trời ơi, ông mau xem! Nhìn cái nhà bắt nạt , bà coi là đồ ngốc hết, bắt nạt đến tận cùng ! Táng tận lương tâm! Không còn thiên lý! Quá đáng lắm ! Sử Trân Hương, hôm nay bà cho rõ, nếu bà rõ, sẽ tìm ủy ban phường, tìm lãnh đạo xưởng, cũng là tổ chức, để lãnh đạo phân xử cho ! Có ai bắt nạt như ! Nhà các thất đức đến bốc khói !"