TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 67: Có Đồ Ăn Có Thịt, Không Chiếm Tiện Nghi
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:03:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chi Vi dọn dẹp một gian phòng ngủ trống cho Giang lão thái thái và con trai út của bà ở.
Gian đó vốn là ký túc xá của nam thanh niên trí thức, vài cái giường, bàn ghế gì đó đều sẵn.
Lần Tiêu Cương nhắc tới, lâu nữa sẽ một đợt thanh niên trí thức mới từ Hải Thành phân phối đến thôn Điền Lĩnh cắm đội, nên Thẩm Chi Vi thường xuyên quét tước, bụi bặm gì, thể xách túi ở ngay.
Giang lão thái thái mang đến nhiều đồ ăn, Thẩm Chi Vi đổ mấy chục cân gạo tẻ lu gạo, gạo và bột mì còn đều để gian phòng ngủ , đồ ăn bà mang đến thì để bà tự bảo quản.
Trứng gà cũng chỉ lấy bốn năm quả, còn đều cất .
Nếu đều để ở phòng bếp khác thấy, chẳng những gây chú ý mà còn lo lắng tiểu nhân lắm miệng, chuốc lấy phiền toái.
Thẩm Chi Vi thương lượng với Giang lão thái thái:
“Giang nãi nãi, chỗ thịt heo cùng gà , chúng trưa nay lấy một ít nấu ăn, còn đều ướp muối ạ, thời tiết nóng, ướp dễ hỏng.”
“Được, , Tiểu Thẩm, mấy thứ đều giao cho cháu xử lý, đều cháu.”
Giang lão thái thái thấy Thẩm Chi Vi thận trọng tỉ mỉ, trong lòng càng thích cô, quyền để Thẩm Chi Vi an bài.
“Tiểu Thẩm, bữa trưa để , cháu lao động cả buổi sáng , nghỉ ngơi một chút .”
Thẩm Chi Vi vội vàng : “Giang nãi nãi, cháu mới xuống ruộng việc đến một tiếng, một chút cũng mệt. Phiền ngài giúp cháu nhóm bếp, cháu nấu cơm, trưa nay cháu mấy món ngon cho ngài.”
Người tới là khách, bữa cơm đầu tiên thể để Giang nãi nãi xuống bếp.
Nhiều nguyên liệu nấu ăn tươi mới như , Thẩm Chi Vi cũng tự vài món mỹ thực dưỡng sinh.
Giang lão thái thái liền vui tươi hớn hở : “Được, trợ thủ cho cháu, nhóm bếp, nhặt rau.”
Một già một trẻ liền ở phòng bếp bận rộn chuẩn cơm trưa.
Bữa trưa dùng một con gà cùng hai cân thịt heo, còn ướp xong mang sân nhỏ bếp phơi, như cũng dễ dàng khác phát hiện.
Thời đại thiếu ăn thiếu mặc, nhiều thịt như , tương đương với xa xỉ đáng chú ý.
Thẩm Chi Vi rửa sạch thịt gà, c.h.ặ.t thành miếng nhỏ, dùng nước sôi chần qua một đó cho liễn, thêm chút gừng băm, muối, đảng sâm, kỷ t.ử, thêm lượng nước để hầm cho ngon miệng.
Mặt khác vo sạch năm cân gạo tẻ, cho một cái liễn khác để hấp cơm, nhiều gạo như đủ cho bảy tám ăn no.
Hai cân thịt ba chỉ chuẩn món thịt Đông Pha, cắt thành khối vuông, dùng nước sôi chần qua định hình cho một cái liễn đựng thức ăn.
Thêm lượng dầu, muối, tương, giấm, rượu vàng cùng một chút đường quấy đều để ướp.
Sau đó cô đổ nửa nồi nước, đặt một cái vỉ hấp bằng tre , đem cả ba cái liễn đặt lên vỉ hấp cách thủy.
Đậy nắp vung gỗ lớn , phân phó Giang nãi nãi đốt lửa to, lửa lớn hầm kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-67-co-do-an-co-thit-khong-chiem-tien-nghi.html.]
Giang lão thái thái , tán thưởng thôi: “Tiểu Thẩm a, cháu cơm kiểu hiệu suất cao thật đấy, một nồi hấp tất cả.”
Thẩm Chi Vi : “Sắp đến giờ cơm trưa , thể lãng phí thời gian, hợp khẩu vị ngài nữa.”
Về việc tại Thẩm Chi Vi nấu cơm, đều là học từ ông nội cô. Ở thế kỷ 21, ông bà nội cô đều là giáo sư đại học. Thời trẻ, bà nội tâm sự nghiệp mạnh hơn ông nội, bận rộn nghiên cứu khoa học dẫn dắt ít nghiên cứu sinh, một phụ nữ mạnh mẽ tự nhiên am hiểu việc nhà, cho nên việc nấu cơm liền rơi xuống ông nội.
Thẩm Chi Vi từ nhỏ sống cùng ông bà nội, mưa dầm thấm đất, học một tay trù nghệ, như khi ông nội bận công tác cũng thể tự nấu cơm ăn, để đói, thuận tiện chăm sóc cả bà nội.
Đáng tiếc nha, bà nội cô là một nữ cường nhân cậy sủng mà kiêu, tính tình nóng nảy, đối với ông nội nho nhã còn quá quý trọng, phàm là công tác thuận lợi, về nhà tổng thể tìm lý do cãi .
Còn đáng yêu bằng Giang nãi nãi .
Giang lão thái thái ngược thực tín nhiệm trù nghệ của Thẩm Chi Vi: “Ta liền cảm thấy ngon, hiện tại đều thèm đến đói bụng . Luận nấu cơm, còn bằng cháu , thời trẻ đều là ông nhà nấu cơm cho ăn, con dâu, đều là con dâu nấu cơm.”
Thẩm Chi Vi thể phỏng đoán địa vị sủng ái của lão thái thái ở nhà, khen bà: “Giang nãi nãi, đó là ngài phúc khí, trượng phu yêu ngài, con trai con dâu cũng hiếu thuận.”
Giang lão thái thái đến vẻ mặt hạnh phúc: “ , ba đứa con trai của đều thực hiếu thuận, hai đứa cưới vợ , cháu trai cháu gái đều học, chỉ kém Lão Tam còn đơn .”
Hai ở phòng bếp trò chuyện một lát liền sân nhặt rau, múc nước rửa rau xanh.
Chờ cơm chín, Thẩm Chi Vi còn xào hai đĩa rau xanh, cà tím cùng đậu cô-ve, bằng sợ đủ ăn.
Thẩm Chi Vi đang múc nước từ giếng lên, phụ nữ đội trưởng Trương Đông Mai xách theo một rổ nguyên liệu nấu ăn từ bên ngoài bước nhanh cổng thanh niên trí thức viện, cao giọng :
“Thím Giang, Thẩm thanh niên trí thức, mang đồ ăn tới nấu cơm trưa cho đây. mang cơm hấp chín từ nhà ăn tới, đỡ các cô nấu cơm một nữa. Chỗ còn thịt lợn rừng, rau xanh thì xào riêng, cũng là mới hái từ vườn rau, rửa sạch mới mang qua đây.”
Giang lão thái thái ngừng tay nhặt đậu, lên nghiêm túc : “Tiểu Trương đồng chí, cô đem mấy thứ mang về đại đội sản xuất , chúng là chuyên môn tới tìm Tiểu Thẩm khám bệnh, công vụ. Các cô cần cố ý chiêu đãi chúng , chúng cũng thể lấy từng đường kim mũi chỉ của quần chúng. Chúng từ huyện thành mang theo gạo và thức ăn tới, Tiểu Thẩm nấu cơm trưa , lát nữa xào hai món rau xanh là thể ăn cơm.”
Trương Đông Mai lưỡng lự, về phía Thẩm Chi Vi: “Thẩm thanh niên trí thức, cô xem cái ……”
Thẩm Chi Vi cũng uyển chuyển : “Đội trưởng Trương, cơm trưa chúng xác thật , Giang nãi nãi cùng gia đình mang theo lương thực tới khách, nguyên liệu nấu ăn của chúng cũng đủ ăn. Giang nãi nãi còn chuẩn ở đây một thời gian, bà là khách của , về đều do bên chiêu đãi ăn uống, phiền toái chị đem chỗ nguyên liệu mang về , vất vả chị chạy chạy .”
Trương Đông Mai liền hề kiên trì: “À, , chỗ đồ ăn đưa về đại đội bộ, về các cô nếu thiếu cái gì cho một tiếng.”
Giang lão thái thái khách khí : “Được, vất vả cho cô, Đội trưởng Trương, ở cùng ăn cơm trưa .”
Trương Đông Mai vội vàng : “Không , hiện tại còn chạy về nhà nấu cơm cho bọn trẻ .”
Cô xong bước nhanh rời khỏi thanh niên trí thức viện.
“Tiểu Thẩm, cháu như thật cao hứng.” Giang lão thái thái Thẩm Chi Vi, trong mắt đều là khen ngợi.
Không ham món lợi nhỏ, mưu tư lợi.
Thẩm Chi Vi : “Giang nãi nãi, đây là việc cháu nên , ngài là tới tìm cháu, lý nên do cháu tiếp đãi, vô công bất thụ lộc, chúng cũng thể chiếm tiện nghi của đội sản xuất.”
Giang lão thái thái ngừng gật đầu, trong lòng đối với phẩm tính của Thẩm Chi Vi là tán thưởng.