TN 70: Cuộc Đời Dữ Dội Của Nữ Trí Thức Xinh Đẹp Lấy Chồng Thô Hán - Chương 499: Đụng Độ Đặc Vụ Địch

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:36:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bây giờ xin kính mời Bộ trưởng Chung lên sân khấu trao bằng khen cho đồng chí Thẩm Chi Vi!”

Lời dẫn chương trình dứt, Bộ trưởng Chung sải bước lên đài, tận tay trao tấm bằng khen đặc biệt cho cô.

“Đồng chí Thẩm Chi Vi, hãy nhận lấy tấm bằng khen .”

Thẩm Chi Vi đón lấy, mỉm phát biểu cảm ơn: “Cháu xin cảm ơn Bộ trưởng Chung, cảm ơn sự ưu ái của các ông bà, cô chú và chị em trong đại viện quân khu. Xét về thâm niên dâu, cháu xứng với vinh dự cao quý , nhưng cháu sẽ coi đây là động lực để phấn đấu trở thành một thành viên hơn trong gia đình quân đội.”

Cô thầm đoán bằng khen lẽ do Bộ trưởng Chung đề xuất. Dù cô cũng từng chữa khỏi căn bệnh kỳ quái cho cháu dâu ông, ơn huệ hề nhỏ. Phải chăng ông đang mượn dịp để bày tỏ lòng cảm kích?

Tuy nhiên, để xóa tan những nghi kỵ đáng , Bộ trưởng Chung đặc biệt giới thiệu về nguồn gốc của giải thưởng:

“Đồng chí Thẩm Chi Vi, dù mới về dâu đại viện lâu, nhưng đóng góp của cháu cho khu gia đình là vô cùng to lớn. Cháu và đồng chí Tiêu Chinh rạng danh đất nước tại quốc gia A, mang vinh quang cho đại viện. Là thế hệ dâu trẻ, sự ưu tú của cháu là tấm gương để học tập. Cháu dẫn dắt phụ nữ và trẻ em tham gia đêm hội cuối năm, chỉ hiến kế mà còn trực tiếp sáng tác nhiều ca khúc xuất sắc, thiết kế trang phục biểu diễn, tài năng của cháu ai nấy đều rõ. Hơn nữa, cháu phẩm chất cao , kính già yêu trẻ, chỉ trong vài tháng chữa bệnh cho ít , diệu thủ hồi xuân. Không chỉ cứu giúp cháu dâu là Hà Tiểu Thu, mà ngày hôm qua cháu còn cứu đồng chí Diệp Vân, bảo vệ cả lẫn con. Vinh dự xứng đáng dành cho cháu.”

Ông cầm micro hỏi vọng xuống phía : “Mọi thấy đồng chí Thẩm Chi Vi xứng đáng là nàng dâu kiểu mẫu của đại viện ?”

“Xứng đáng! Hoàn xứng đáng!”

Mọi đồng thanh đáp lời, tiếng vỗ tay rền vang như sấm.

Thẩm Chi Vi chỉ nhận bằng khen mà còn khoản tiền thưởng 1.000 tệ. Cầm phần thưởng tay, cô cảm thấy vô cùng kiêu hãnh vì đây là thành quả từ chính thực lực của . Nhìn sang Tiêu Chinh, ánh mắt cũng ngập tràn niềm tự hào, nụ rạng rỡ hết mức. Vợ đạt giải, cũng thấy vẻ vang vô cùng.

Vị lãnh đạo sang với Tiêu Đạt Viêm: “ ngờ đồng chí Thẩm Chi Vi nhiều việc như ở khu gia đình. Đây là mỹ đức, cần tuyên truyền rộng rãi.”

Đây rõ ràng là sự tán thưởng và trọng dụng đặc biệt.

“Rõ.” Tiêu Đạt Viêm đáp lễ, trong lòng mãn nguyện về cô cháu dâu.

Lãnh đạo căn dặn trưởng đoàn văn công: “Buổi biểu diễn tối nay tuyệt, đặc biệt là ba tiết mục đầu ý nghĩa, màn đơn ca của đồng chí Thẩm Chi Vi cũng . Các nên bình chọn những tiết mục xuất sắc nhất ngay bây giờ.”

“Rõ, chúng sẽ tiến hành ngay.”

Trưởng đoàn văn công hiểu ý, lập tức thông báo cho dẫn chương trình trao giải. Giải nhất thuộc về tiết mục võ thuật của đám trẻ, giải nhì là màn múa kiếm của phu nhân các thủ trưởng, giải ba là màn song ca của vợ chồng Thẩm Chi Vi, và giải tư là màn đơn ca của cô...

Sau khi tuyên bố, các gia đình đều vui mừng hớn hở về trong vinh quang. Các bà cụ về đến nhà vẫn nỡ tẩy trang, cứ níu lấy ông nhà mà hỏi: “Đẹp ? Có trông trẻ nhiều ?”

“Trẻ lắm, cứ như thời con gái .” Các ông lão thi dỗ dành, khen ngợi vợ .

Về đến nhà, Tiêu Đạt Viêm lấy máy ảnh chụp cho bà Mục Thanh nhiều ảnh để kỷ niệm. Còn Tiêu Chinh thì khác, vội vàng kéo Thẩm Chi Vi phòng tắm để tẩy trang. Anh giúp cô rửa sạch mặt nhắc nhở rằng mỹ phẩm để lâu da sẽ cho sức khỏe.

“Vợ trang điểm cũng , da trắng như tuyết, mịn màng như sứ...” Những lời đường mật của khiến cô vui như mở cờ trong bụng, và dĩ nhiên tối đó một đêm tận hưởng mỹ mãn.

Ngày hôm là mùng ba Tết, ngày nghỉ cuối cùng. Cả hai ngủ muộn nên dậy cũng muộn hơn thường lệ. Khi xuống bếp chuẩn bữa sáng, họ thấy ông bà nội sẵn đồ ăn hâm nóng trong nồi. Ông bà để lời nhắn dạo công viên, trưa và tối cần đợi cơm.

Ăn sáng xong, Thẩm Chi Vi máy tính luận văn, còn Tiêu Chinh nghiên cứu tài liệu kỹ thuật, mỗi một việc vô cùng tập trung. Hai ngày tới, cô thành bài phân tích d.ư.ợ.c tính và dữ liệu lâm sàng của mấy loại t.h.u.ố.c xuất khẩu để gửi công bố ở nước ngoài, nhằm tạo sự chú ý và công nhận trong giới y học quốc tế. Tiêu Chinh thì ngày mai họp ở Bộ Khoa học Công nghệ, chuẩn bắt tay nghiên cứu điện thoại, máy tính và năng lượng mặt trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-499-dung-do-dac-vu-dich.html.]

Đến trưa, Tiêu Chinh liếc sang, thấy vợ đang cặm cụ cụi chép luận văn từ máy tính giấy bản thảo. Thấy vợ quá nhiều, xót xa hỏi: “Vợ ơi, cần chép hộ ?”

“Không cần , bản thảo thể dùng đến, nét chữ là của em mới .”

Thẩm Chi Vi tiếp tục bận rộn. Tiêu Chinh cầm một bản lên xem ngạc nhiên hỏi: “Vợ , luận văn do em , đề tên của Giáo sư Lưu và Giáo sư Lâm nữa?” Hai vị chính là bố của Lưu Lệ Lệ.

Thẩm Chi Vi giải thích: “Vì họ là chuyên gia đầu ngành trong giới hóa sinh, là nhân tài nghiệp trường danh tiếng ở nước A. Học vấn và danh tiếng của em hiện đủ, đăng các tạp chí học thuật uy tín của nước A thì cần họ bảo chứng. Hơn nữa, thí nghiệm chiết xuất thành phần t.h.u.ố.c cũng là họ giúp em thực hiện.”

“À, .” Tiêu Chinh nhận tầm quan trọng của việc nâng cao học vị. Anh tự nhủ cũng tìm một giáo sư uy tín để hướng dẫn khi thi cao học . Dù Thẩm Chi Vi ba năm nữa mới khôi phục kỳ thi đại học và cao học, nhưng chuẩn sớm là bao giờ thừa.

Hết ngày hôm đó, cả hai đều vùi đầu công việc. Hai ngày trường Thanh Hoa mới khai giảng, nên sáng hôm họ mỗi một xe .

Thẩm Chi Vi lái xe đến Viện Khoa học Quân sự để giảng dạy. Khi dừng chờ đèn đỏ ở một ngã tư, bất ngờ một chiếc xe màu xám vượt lên, đỗ song song cạnh cô. Thời buổi , xe nhập khẩu hiếm thấy.

Tài xế là một thanh niên mặc áo khoác da màu nâu, đội mũ lông thỏ, đường nét khuôn mặt sắc lạnh, u ám. Thấy cô đang quan sát , mở cửa xe bước xuống, gõ cửa kính xe cô.

“Bác sĩ Thẩm, thật hân hạnh gặp cô.”

Nụ giả tạo, ánh mắt đầy sát khí. Là bắt chuyện âm mưu gì? Bản năng cảnh giác trỗi dậy, Thẩm Chi Vi xuống xe. Cô âm thầm lấy từ trong gian một chiếc dùi cui điện.

Thấy cô do dự mở cửa, đột nhiên thò tay túi áo khoác. Ngay khoảnh khắc đó, Thẩm Chi Vi tung mở mạnh cửa xe, tông trúng khiến ngã một bên, nhanh như chớp dùng dùi cui điện châm thẳng . Bàn tay của còn kịp rút khỏi túi áo luồng điện cho tê liệt.

Tên ngờ cô cảnh giác cao độ và tay nhanh đến thế, trực tiếp đ.á.n.h gục tại chỗ. Sau khi ngất , cô giấu dùi cui điện gian, giẫm lên tay của và rút từ trong túi áo một khẩu s.ú.n.g lục. Kiểm tra thêm , cô rùng thấy bên trong áo khoác còn quấn đầy b.o.m, kèm theo vài con d.a.o găm và s.ú.n.g.

May mà loại b.o.m hẹn giờ tự nổ, nhưng cũng khiến Thẩm Chi Vi đổ mồ hôi hột. Nếu giác quan thứ sáu nhạy bén, hậu quả thật khó lường.

Vài chiếc xe quân sự ngang qua dừng , cảnh sát giao thông ở ngã tư cũng chạy tới. Những đạp xe tò mò vây kín xung quanh. Họ nhanh ch.óng nhận cô.

“Bác sĩ Thẩm, chuyện gì ?” “Bác sĩ Thẩm, tên là ai?”

Thẩm Chi Vi hỏi mấy quân nhân: “Các đồng chí thuộc bộ phận nào?” Sau khi họ xuất trình thẻ công tác, cô mới : “Tên khả năng là đặc vụ địch.”

Mọi đều kinh hãi. Vừa đầu năm đụng độ đặc vụ!

“Vũ khí giấu trong áo khoác.”

Mấy quân nhân lột áo khoác của xem, ai nấy đều bàng hoàng. Đám đông xôn xao: “ là đặc vụ , trộn đây?”

“Bác sĩ Thẩm, định ám sát cô ?” “Cô thương ?”

.” Thẩm Chi Vi mỉm trấn an, nhưng lòng bàn tay cô vẫn còn đẫm mồ hôi lạnh.

Công an tuần tra cũng ập đến. Họ phối hợp với quân nhân cẩn thận tháo dỡ v.ũ k.h.í tên đặc vụ, thu giữ quân trang dùng dây thừng trói c.h.ặ.t , khiêng lên xe. Thẩm Chi Vi lái xe bám theo, giao cho bộ phận thẩm tra mới yên tâm viện để giảng dạy.

 

 

Loading...