Thẩm Chi Vi phân phó Từ Quân: “Cậu giúp trông lớp một, đừng để bọn trẻ nghịch ngợm, đến lớp ba và lớp hai dặn dò chúng chuẩn bài .”
“Vâng, ạ.” Từ Quân vui vẻ nhận lệnh đến phòng học lớp một trấn giữ.
Thẩm Chi Vi thì bước phòng học lớp ba.
“Chào cô giáo Thẩm!”
Các học sinh lễ phép dậy, chào hỏi nữa.
“Chào các em, mời .”
Thẩm Chi Vi giơ tay hiệu cho họ xuống.
Cô bục giảng, quét mắt một vòng, chỉ mười hai đứa trẻ, đều tự giác theo chiều cao.
Thẩm Chi Vi từ trong cặp lấy sách giáo khoa Ngữ văn lớp ba và hai viên phấn.
Cô tên lên bảng đen : Thẩm Chi Vi.
Xoay , cô mỉm : “Đây là tên của cô, các em một .”
“Thẩm Chi Vi…” Các học sinh đều cao giọng lên.
Chúng ngẫm nghĩ cái tên và mới lạ , thầm nghĩ: Tên cô giáo Thẩm hơn nhiều so với Quế Hoa, Tú Hoa, Chiêu Đệ trong thôn.
Quả nhiên văn hóa tên cũng khác thường.
“Được , bây-giờ cô cũng tên của các em, các em tự giới thiệu với cô và các bạn khác ?
Theo cách : Chào , em tên là ***, ưu điểm của em là ***.
Bắt đầu từ hàng đầu tiên, bạn học đầu tiên nhé.
Bạn học , mời em lên bục giảng, tên của xuống.”
Người đầu tiên ở hàng đầu tiên là Triệu Kim Bảo, vốn quen thuộc với Thẩm Chi Vi, nên thoải mái dậy, bước đến bảng đen, nhận viên phấn trong tay Thẩm Chi Vi, tên từng nét một.
Sau đó, xoay đối mặt với , cao giọng giới thiệu: “Chào , em tên là Triệu Kim Bảo, ưu điểm của em là cần cù chịu khó.”
Nói xong chính cũng chút đỏ mặt , cả lớp cũng theo.
“Ừm, cô cũng cảm thấy bạn Triệu Kim Bảo là một đứa trẻ ngoan cần cù chịu khó.” Thẩm Chi Vi khen ngợi , cũng cổ vũ : “Cô tin rằng trong học tập em cũng sẽ chăm chỉ tiến bộ, em thể ?”
“Có thể ạ.” Triệu Kim Bảo gật đầu thật mạnh.
“Được , em về chỗ , mời bạn học tiếp theo lên.”
Có Triệu Kim Bảo gương , học sinh thứ hai còn e dè, cũng dũng cảm bước lên bục giảng tên : “Chào , em tên là Trần Bình An, ưu điểm của em là sức khỏe lớn…”
Các học sinh , nhưng khí lớp học trở nên sôi nổi.
Sau khi mười hai học sinh giới thiệu xong, qua hơn hai mươi phút.
Thẩm Chi Vi ghi tên của bọn trẻ vở.
Nhìn đồng hồ, bây-giờ là 8 giờ 5 phút sáng.
“Các em, buổi sáng chúng học Ngữ văn, buổi chiều học Toán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-122-phan-thuong-phong-phu.html.]
Thời gian học buổi sáng là 8 giờ đúng, học bốn tiết, mỗi tiết 45 phút, đến giờ lớp và tan học cô sẽ rung chuông, giữa các tiết nghỉ mười phút.
Buổi chiều học ba tiết, thời gian lớp là 2 giờ 30 phút.
Cô dạy ba lớp, nên chỉ thể phiên giảng bài.
Tiết đầu tiên buổi sáng cô giao cho các em nhiệm vụ chuẩn bài, tiết thứ hai bắt đầu dạy lớp một, tiết thứ ba đến phòng học lớp hai, tiết thứ tư mới đến lớp các em.
Cho nên, trong hai tiết đầu, các em hãy tự chuẩn bài , chỗ nào hiểu thì ghi , chờ cô qua hỏi .”
Cô mỉm và cổ vũ hỏi:
“Có em nào chữ , lên bục giảng, giúp cô chép nội dung bài học đầu tiên lên bảng đen ?”
Giọng dứt, mấy đứa trẻ hăm hở thử, nhưng chần chừ dám giơ tay.
“Vậy , chúng vẫn theo thứ tự, phiên chép bài.
Triệu Kim Bảo, em chép nội dung bài học đầu tiên lên bảng đen, và dẫn cả lớp ba .”
Thẩm Chi Vi xong, từ trong cặp lấy một túi kẹo sáng lên: “Vào tiết thứ tư, cô sẽ kiểm tra tình hình chuẩn bài của các em, nếu ai thể xong bộ bài khóa, sẽ thưởng một viên kẹo, nếu ai thể thuộc lòng cả bài, sẽ thưởng hai viên kẹo, thêm một cây b.út chì và một quyển vở bài tập.”
Kẹo ở điểm bán hàng của Cung Tiêu Xã một xu một cái.
Vở bài tập năm xu một quyển, b.út chì tẩy ba xu một cây.
Đối mặt với sự cám dỗ của phần thưởng phong phú như , bọn trẻ lập tức nhiệt tình dâng cao.
Có thể giành phần thưởng của cô giáo chính là tiết kiệm tiền cho gia đình.
Triệu Kim Bảo đầu : “Thưa cô giáo Thẩm, cô yên tâm, chúng em nhất định sẽ tự giác nghiêm túc chuẩn bài.”
“Thưa cô giáo Thẩm, em nhất định sẽ học tập nghiêm túc.”
“Thưa cô giáo Thẩm, em sẽ học thuộc lòng bài khóa.”
“…”
“Được , tiết thứ tư cô sẽ qua dạy các em.”
Thẩm Chi Vi giao sách giáo khoa Ngữ văn lớp ba cho Triệu Kim Bảo, còn để một viên phấn cho .
Cô khỏi phòng học lớp ba, thong thả bước phòng học lớp hai.
Ngoài dự đoán, phòng học lớp hai yên tĩnh, bọn trẻ nghịch ngợm, đều ngay ngắn bàn học của .
Thẩm Chi Vi quanh, thấy một đàn ông cao lớn tuấn đang tuần trong phòng học.
“Chào cô giáo Thẩm.” Tiêu Cương ngẩng đầu qua, khóe miệng nở một nụ dịu dàng, “Đại đội trưởng yên tâm, bảo qua xem tình hình học tập ở đây.”
Anh xong liền hàng cuối cùng ở một chỗ trống.
Đây là đến giám sát dạy học ?
.