TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 88: Chính Thức Ra Riêng, Bà Nội Nở Mày Nở Mặt Ở Cung Tiêu Xã
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều lão thái sống đến từng tuổi còn từng mặc bộ quần áo nào màu sắc tươi sáng thế .
Quần áo mới cũng mặc mấy bộ.
Vội vàng xuống đất cầm phích nước rót nước nóng ngâm tay cho mềm, mới cẩn thận cầm quần áo ướm lên .
"Ái chà, cái , cái hoa hòe hoa sói quá ? Nội lớn tuổi thế , mặt đầy nếp nhăn, mặc đỏ thế . Lại để cho. Uyển , cháu mua bao nhiêu tiền, đắt lắm ? Hay là trả , lãng phí tiền quá."
"Không đắt, một chút cũng đắt, nội mau mặc thử xem." Kiều Ngọc Uyển giúp Kiều lão thái cởi áo ngoài .
Kiều lão thái phối hợp, "Đừng chứ, béo gầy còn vặn ha!"
Kiều Ngọc Uyển cài cúc cho bà, kéo phẳng vạt áo, trái .
Lời tâng bốc cần tiền cứ thế tuôn : "Ái chà, đúng hổ là bà nội của cháu. Giống hệt cháu, lão lắm. Nội, nội mặc bộ ngoài, khác cũng dám nhận, trông trẻ mười mấy tuổi!"
"Thật hả?" Kiều lão thái toe toét, tay ngừng vuốt ve quần áo.
"Thật!" Kiều Ngọc Uyển gật đầu lia lịa, "Đợi qua sinh nhật, mặc ngoài khoe khoang một trận trong đại đội. Tuyệt đối rớt cằm mấy bà lão trong đại đội."
" đúng đúng, cởi , đừng nhàu." Kiều lão thái cởi, mắt liếc bộ .
Kiều Ngọc Uyển tinh ý, lập tức lấy bộ qua, "Nội, nội thử tiếp bộ xem. Nội sờ chất liệu xem, lắm, mặc chắc chắn mát mẻ. Màu cũng chuẩn, xanh biếc. Kiểu dáng , tầm tuổi bác gái cả cháu đều thể mặc, bách hóa trong thành phố cũng chẳng hai bộ! Cháu vất vả lắm mới cướp đấy, chính là về thành phố."
Kiều Ngọc Uyển dối cho tròn.
Kiều lão thái nghĩ nhiều, túi của Kiều Ngọc Uyển to, bà cũng lôi xem.
Cười tít mắt, hài lòng chịu .
Căn bản cởi , "Nội đúng là hưởng phúc từ cháu gái bảo bối . Đẹp thật, bộ béo gầy cũng , còn tôn da trắng. Bà Vương của cháu hai hôm còn với nội mua mảnh vải may bộ quần áo mặc mùa hè đấy. Bảo là bộ thực sự vá nữa , chỉ là may kiểu gì..."
Kiều Ngọc Uyển hiểu ngay, "Nội, thế nội mau giúp bà Vương tham mưu , cháu dọn bàn, bát cháu rửa. Chuyển nhà cũng một cháu là , chẳng đồ gì, gần thế . Một chuyến là xong, bỏ sót cái gì lấy cũng kịp."
"Một cháu đấy? Nội định lau bụi giúp cháu."
Kiều Ngọc Uyển biểu cảm nhỏ của Kiều lão thái trong lòng thầm, vội vàng gật đầu.
"Bụi cháu lau chiều qua . Nội cứ thoải mái chơi, cũng đừng chỉ đến nhà bà Vương, còn nhà bà Dương. Nhà bà Ngụy... nội, chỗ cháu xì dầu, nhà chẳng thừa chai xì dầu . Phiền nội lên cung tiêu xã đong cho cháu một ít nhé. Cháu một ăn ít, đong nửa chai là ."
Kiều lão thái liên tục đồng ý: "Thế nội thẳng lên cung tiêu xã, gọi cả bà Vương của cháu cùng."
Kiều lão thái vui vẻ thấy rõ, còn cả quần mới .
Còn cả đôi xăng đan da mới Kiều Ngọc Uyển mua cho đó, vẫn luôn nỡ .
Ngay cả bộ quần áo màu đỏ đầu tiên cũng lấy khăn gói kỹ xách .
"Thế nội đây." Kiều lão thái bước thoăn thoắt ngoài, còn ngân nga điệu hát.
Kiều Ngọc Uyển bà nội như mãi, đợi bếp thấy chai xì dầu bệ bếp.
Lại càng ha hả thành tiếng.
Kiều Ngọc Uyển gấp gọn bộ của Kiều lão đầu để sang một bên.
Dọn dẹp gọn gàng vác hành lý về phía điểm thanh niên trí thức, nhân lúc ai, lén lút lấy ít đồ từ gian.
Gạo tẻ và bột mì trắng trực tiếp để trong túi vải nhỏ.
Lại lấy một túi lớn, ba mươi cân bột ngô mịn, ăn , nhưng ngoài mặt bắt buộc .
Đường đỏ, đường trắng, dầu mè, giấm, xì dầu, dầu đậu nành, đều bày .
Hũ mỡ lợn cũng đựng đầy ắp, đặt tấm ván cạnh bệ bếp.
Dưới tấm ván nhét đầy củi, vỏ cây bạch dương và vỏ chanh để nhóm lửa.
Mì chính, muối, bột hoa tiêu cũng dùng lọ thủy tinh nhỏ đựng kỹ, bên trong đặt thìa nhỏ, để lên cái kệ nhỏ.
Chậu nhỏ, bát đũa đều cho chạn bát.
Nhìn việc nhiều, chỉ riêng nhà bếp bận rộn gần một tiếng đồng hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-88-chinh-thuc-ra-rieng-ba-noi-no-may-no-mat-o-cung-tieu-xa.html.]
Đợi sắp xếp xong xuôi, hơn hai tiếng trôi qua.
Rửa một quả dưa bở giòn ngọt, vẩy sạch hạt, hí hửng giường rung đùi.
Ái chà, vẫn là ở một thoải mái.
Ăn xong một quả dưa bở, vẫn cảm thấy khát, cắt nửa quả dưa hấu lớn.
Dưa hấu trong gian đặc biệt mọng nước, ngọt lịm vô cùng ngon miệng.
Cắn nhẹ một cái, nước dưa thanh ngọt lập tức tràn ngập khoang miệng, tìm quả dưa hấu tuyệt vời thế nữa.
Hạnh phúc đến mức đôi mắt to của cô híp thành một đường chỉ.
Cảm thán, đây mới là cuộc sống!
Chỉ là...
Ăn nhiều dưa hấu cứ chạy vệ sinh, tiểu hết bãi đến bãi khác...
Một tiếng , cái bụng căng tròn xẹp xuống, Kiều Ngọc Uyển cạn lời với cái bụng đang kêu ùng ục:
"Mày là cái động đáy ? Hay là cầm tinh con lợn? Sao mà ăn khỏe thế, ăn bao nhiêu cũng đói. Chẳng bớt lo chút nào, thể học cái bụng của khác, ăn ít một chút ! Từ nhỏ đến lớn vì mày, tao lo nát cả óc! Chịu bao nhiêu uất ức, tốn bao nhiêu tiền, trong bụng đếm ? Vừa ăn xong nửa quả dưa hấu còn đủ, còn ăn, chỉ ăn ăn ăn. Mày với cái miệng c.h.ế.t tiệt là họ hàng ! Nói, hai đứa bây còn ăn gì? Hôm nay vui vẻ, chiều hai đứa bây. Không đấy!"
Kiều Ngọc Uyển lấy nửa bát kê nhỏ, trời nóng, bụng húp chút cháo.
Nó bảo đồ khô ăn vô.
Nhóm lửa, cháo ninh trong nồi , Kiều Ngọc Uyển xách cái giỏ đất, nhà hái một nắm đậu đũa.
Lại hái hai quả dưa chuột, sáu quả cà chua, một nắm hành lá.
Vừa đến cổng lớn, Kiều lão thái và Vương lão thái về đến nơi, hai đều hớn hở.
Vương lão thái thấy Kiều Ngọc Uyển, nhanh vài bước, nắm lấy tay Kiều Ngọc Uyển khen lấy khen để.
Kiều lão thái ở bên cạnh vẻ mặt đầy tự hào.
Chia sẻ với Kiều Ngọc Uyển trọn vẹn mười phút về chiến tích lẫy lừng.
Kiều lão thái: "Uyển , cháu , cháu nội nở mày nở mặt lắm. Nội xuống cửa cung tiêu xã, tám , tròn tám ..."
Kiều lão thái giơ tay , đắc ý hiệu tám, "Tám bà già, ùa một cái, vây kín nội . Hỏi han ríu rít một hồi!"
Vương lão thái bổ sung: "Còn , suýt nữa đẩy rìa."
Kiều lão thái gật đầu, tiếp tục : "Hỏi nội quần áo ai mua cho, mua bao nhiêu tiền, mua ở . Còn sờ tận tay, nội cho! Ai bọn họ sáng vệ sinh dùng cái gì chùi đ.í.t, rửa tay . Tay bà nào bà nấy thô ráp, như cái lõi ngô . Lại sờ xước quần áo cháu gái mua cho nội thì ..."
Vương lão thái ở bên cạnh bĩu môi một cái: " thấy mụ vợ lão Hàn chính là ý đồ . Muốn sờ thì sờ nhẹ một cái thôi, còn hai tay sức vò. Bị đập một cái rơi tay , Thúy Hoa, bà thấy ?"
Kiều lão thái tên là Triệu Thúy Hoa!
"Nhìn thấy !" Kiều lão thái gật đầu: "May mà bà, còn kịp phản ứng."
Vương lão thái toe toét, huých Kiều lão thái một cái: "Này, bà để ý ? Mụ vợ lão Hàn ghen tị đỏ cả mắt, kéo cái mặt dài như mặt lừa. Mới hơn chín giờ, bảo về nhà nấu cơm trưa. Nhấc m.ô.n.g thẳng, gọi thế nào cũng , tai như nhét lông gà ."
Vương lão thái ha hả: " đoán chừng mụ tối nay ngủ cũng ngon."
Hai bà lão càng càng cao hứng, một tay khoa chân múa tay, một tay chống nạnh, nước miếng bay tứ tung.
Kiều Ngọc Uyển bên cạnh híp mắt .
Mãi đến khi Vương lão thái ngẩng đầu mặt trời, mới vỗ đùi :
"Hỏng , muộn , cơm còn nấu."
Vừa chạy vèo về nhà.
Kiều lão thái: "..." Bà cơm sẵn, buổi sáng đồ thừa!
Thông minh!