TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 449: Có Người Muốn Nghiên Cứu Não Của Vương Mỹ Lệ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:45:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Ngọc Uyển dám tin trợn tròn mắt, đưa tay nhận lấy tấm ảnh.
Đây rõ ràng là ảnh chụp gần đây, Vương Mỹ Lệ cắt tóc ngắn, mặc bộ quần áo đồng phục của tù nhân.
Đang bàn đan giỏ.
Trời đất ơi, cô xuất hiện nữa ?!
Không cô vì thể mơ thấy tương lai mà giam giữ bí mật ?
Quan trọng là ai tiết lộ?
Trong lòng sóng cuộn biển gầm, miệng vội vàng hỏi: “Không chứ, chú Định Bang, Vương Mỹ Lệ kết án ?
Cô sách còn bao nhiêu, thể liên quan đến sự phát triển nhanh ch.óng của nước .
Ưng Tương điên ?”
Ngụy Định Bang sâu Kiều Ngọc Uyển một cái: “Vương Mỹ Lệ vẫn luôn cô thể thấy tương lai.”
“Nhảm nhí!” Kiều Ngọc Uyển đảo mắt một vòng: “Cháu còn cháu là Vương Mẫu Nương Nương đây .
Chắc chắn là giả điên giả dại, thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.”
Phản ứng của Kiều Ngọc Uyển bình thường, thần sắc tự nhiên phóng khoáng, phù hợp với hình tượng.
Ngụy Định Bang , nhắc đến chuyện nữa.
“Có lẽ , dù cô đủ thứ, bất kể thật giả, nhưng rõ ràng, tin là thật.
Và truyền tin tức ngoài.
Người của chúng tiên phát hiện đang tiếp xúc với gia đình họ Vương.
Theo đó điều tra, mới phát hiện phản bội, truyền tin tức ngoài.
Kẻ phản bội tìm , nhưng để bứt dây động rừng, tạm thời động đến .
Mấy năm nay nước tuy phát triển .
so với các nước phương Tây vẫn còn cách lớn, bây giờ lúc đối đầu trực diện.
Vương Mỹ Lệ, quyết thể khỏi biên giới.”
Mấy năm nay Vương Mỹ Lệ cũng mơ mấy giấc mơ liên quan đến tương lai.
Có tác dụng, nhưng lớn.
nếu nước ngoài, thì thể .
Chỉ cần một điều, nếu để Ưng Tương tương lai Hoa Quốc thể đối đầu với họ, họ nhất định sẽ tiếc bất cứ giá nào.
Nhân lúc Hoa Quốc còn yếu, sẽ đàn áp họ.
Cấp chỉ thị, dù c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t ở trong nước.
thể c.h.ế.t bây giờ!
Bây giờ c.h.ế.t, sẽ thành lạy ông ở bụi .
Ngụy Định Bang khẽ thở dài một , “Họ đưa Vương Mỹ Lệ như thế nào vẫn .
những đó chắc chắn cháu và Vương Mỹ Lệ cùng xuống nông thôn.
Rất thể sẽ tiếp xúc với cháu.
Kim An và Kiều Kiến Nghiệp, Kiều Kiến Tây ở Kinh Thị chờ lệnh.
Họ sẽ phụ trách công tác an ninh cho cuộc giao lưu , bản cháu cũng cẩn thận hơn.”
“Cháu hiểu .” Kiều Ngọc Uyển c.h.ử.i thề, đây là chuyện quái gì !
“Tiểu Uyển, cháu đừng sợ.”
“Không sợ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, Ưng Tương lợi hại đến .
Đây cũng là đất của Hoa Quốc.
Sao thể để họ càn.”
Trong thời gian , Kiều Ngọc Uyển “tình cờ” gặp mấy bạn học, họ đều rỉ tai cô những lời về nước ngoài .
Khen khí ở nước ngoài cũng vô cùng ngọt ngào.
Lúc đầu, cô nghĩ là trùng hợp.
Dù bây giờ cũng nhiều như .
nào cũng cô thấy, khiến cô thể suy nghĩ nhiều.
Trong lòng khẩy một tiếng.
Mẹ kiếp, Hán gian thật ít.
Vậy thì cứ như ý họ .
Rất nhanh đến ngày đó, Kiều Ngọc Uyển biểu hiện , dung mạo đoan trang, hài hước hoạt bát, hiểu nhiều.
Không kiêu ngạo tự ti, thể hiện đầy đủ phong thái của một nước lớn.
trong lời , vẫn thể hiện sự khao khát mãnh liệt đối với cuộc sống ở nước ngoài.
Người tiếp xúc với Kiều Ngọc Uyển trong lòng khinh bỉ.
Xem là một cô gái khao khát Ưng Tương, thế thì dễ .
Nữ sinh tên Susan mái tóc vàng óng, cũng rạng rỡ:
“Ồ, Kiều, nếu cô đến Ưng Tương, nghĩ thể giúp cô.
Cô đấy, gia tộc của ở Ưng Tương địa vị.
Đây chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần một tiếng là ...”
Kiều Ngọc Uyển lập tức hai mắt sáng rực, chỉ rơi lệ.
Ngôn ngữ Hoa Quốc uyên thâm, tâng bốc một , thể lừa đến què chân.
Susan hài lòng.
Cảm thấy thời cơ đến, “Ồ, Kiều, nhờ cô giúp một việc nhỏ.”
Kiều Ngọc Uyển gật đầu như giã tỏi: “Đương nhiên, xin cứ .”
Susan thở dài một , “Ông nội đến, chủ yếu là tìm một cháu gái thất lạc hai mươi ba năm!”
Kiều Ngọc Uyển trợn tròn mắt, sét đ.á.n.h ngang tai!
Trời ạ, thật hổ, để đạt mục đích, lời dối nào cũng thể bịa .
chiêu quả thực thông minh.
Ngoài , lý do nào khác cũng vững .
Trong lòng ngừng c.h.ử.i thầm, mặt vẻ lắng .
“ một chú, haiz, thật .
Người chú là con riêng của ông nội , là con của một phụ nữ Đại Hàn.
Chú thích du lịch khắp thế giới, thích tham gia công việc gia tộc.
Ông nội cho chú nhiều tiền.
Sau đó chú đến Hoa Quốc du lịch, gặp một phụ nữ giống .
Cùng ngôn ngữ, cùng ẩm thực, cùng trang phục.
Là dân tộc thiểu ở đây của các cô, họ nhanh ch.óng yêu .
Không lâu một cô con gái đáng yêu.
Hai vui mừng khôn xiết, liền đưa con đến Đại Hàn, cho bà nội của đứa bé xem.
Không ngờ đường xảy tai nạn.
Đứa bé lạc!
Tìm lâu cũng thấy, phụ nữ Đại Hàn tin.
Lo lắng quá, mất .
Chú vội vàng chạy qua, ngờ cũng xảy t.a.i n.ạ.n xe.
Người mất luôn.
Không lâu , thím của tin, vô cùng tuyệt vọng.
Cũng theo.
Ông nội vẫn luôn còn một đứa cháu gái, mãi đến gần đây khi dọn dẹp nhà cũ.
Quản gia vô tình phát hiện một tấm ảnh.
Lại đến Đại Hàn hỏi thăm.
Tìm một lá thư, lúc mới xác định chuyện .
Ông nội cảm thấy với chú, cô gái là huyết mạch duy nhất của chú, nên dù trả giá bao nhiêu, chúng cũng tìm cô .”
Kiều Ngọc Uyển im lặng xem cô bịa chuyện, mặt cũng cứng đờ.
Trong lòng ngừng c.h.ử.i thầm.
Mẹ kiếp, thảo nào bịa một phụ nữ Hàn Quốc, hóa là chờ ở đây!
Đây là câu chuyện quỷ quái gì ?
Ông nội Ưng Tương, bà nội Đại Hàn, Triều tộc ở Hoa Quốc, tổng hợp từ nhiều phía một Vương Mỹ Lệ khuôn mặt châu Á!
Câu chuyện bịa giống thật, lỗ hổng chỉ một chút.
Nếu là nội tình, thể cảm động đến .
Kiều Ngọc Uyển dụi mắt, sụt sịt mũi: “Buồn quá.
Cầu Chúa phù hộ cho họ ở thiên đàng vẫn thể ở bên .”
Susan cũng vẻ mặt đau buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-449-co-nguoi-muon-nghien-cuu-nao-cua-vuong-my-le.html.]
Kiều Ngọc Uyển do dự mãi, cuối cùng vẫn : “Mạo một câu, Hoa Quốc rộng lớn, tìm một khác gì mò kim đáy bể.
Hơn nữa thật, hơn hai mươi năm , Hoa Quốc đang trong thời kỳ thiên tai.
Cả nước ăn cơm còn khó khăn.
Cô là một cô gái, sống còn là một chuyện.”
Susan khổ một tiếng: “Chúng cũng , nhưng dù cũng là huyết mạch duy nhất chú để .
Không tìm cam tâm.
Người thím của , là Ngao Thị, Cát Tỉnh, đứa bé lạc ở đó.”
“Vậy... các cô tìm ở đó ?” Kiều Ngọc Uyển chủ động tiết lộ.
“Quê chính là ở đó.”
Susan vẻ mặt vui mừng: “Thật là trùng hợp, đây đúng là duyên phận.”
Vèo một cái, lấy một viên đá quý lớn nhét tay Kiều Ngọc Uyển.
“Kiều, cô giúp , chúng hỏi thăm nhiều nơi.
Phát hiện một tên Vương Mỹ Lệ, phù hợp với chúng đang tìm.
Chúng nhờ đến hỏi hàng xóm nhà họ Vương, Mỹ Lệ ở nhà họ Vương sống .
Cả nhà họ Vương đối xử với cô khắc nghiệt, giống như đối xử với nô lệ .
Nhìn là con ruột.
Ôi, em họ đáng thương của .”
Kiều Ngọc Uyển như sét đ.á.n.h, thế cũng giải thích .
Nhà họ Vương tạo nghiệt !
Nhà họ Vương quả thực đối xử với Vương Mỹ Lệ , nhưng Vương Mỹ Lệ trông giống nhà họ Vương mà.
Kiều Ngọc Uyển vô cùng chân thành: “Người tên Vương Mỹ Lệ quá nhiều, cũng quen một .
Cô ảnh ?”
Tiếp đó, Susan lấy một tấm ảnh: “Đây là ảnh của cô .”
Kiều Ngọc Uyển , trong lòng khẽ động, quả thực là ảnh của Vương Mỹ Lệ.
Không mấy tuổi, hình như là chụp lúc học cấp hai.
Lợi hại thật Ưng Tương, ngay cả ảnh cũng kiếm .
Trong lòng cô suy nghĩ ngổn ngang, mặt hưng phấn đến hai mắt sáng rực:
“Đây chính là Vương Mỹ Lệ mà quen.”
“Vậy cô bây giờ ở ? Chúng cho nhà họ Vương nhiều tiền để hỏi thăm tung tích của cô , nhà họ Vương đều .
Còn coi như cô c.h.ế.t, vĩnh viễn gặp cô nữa.”
Thực nhà họ Vương .
Kiều Ngọc Uyển mím môi, vẻ mặt ngại ngùng, “Cô ... cô phạm pháp.
Bị giam , nhưng chắc là thả lâu .”
Susan ngơ ngác.
Thả ?
Sao thể, họ cử ít, còn hợp tác với bọn Nhật lùn.
Đều tìm nơi giam giữ .
Tin tức đó cũng cắt đứt.
Susan lấy hai viên hồng ngọc lớn nhét tay Kiều Ngọc Uyển: “Kiều, thể nhờ cô hỏi thăm giúp...
Sau khi xong việc, sẽ hậu tạ.”
Kiều Ngọc Uyển do dự một giây, lập tức đồng ý.
Ai từ chối tiền chứ.
Mấy ngày , Kiều Ngọc Uyển tích cực tham gia giao lưu giữa sinh viên hai nước.
Biểu hiện , để ấn tượng sâu sắc cho nhiều .
Trong thời gian , ông nội của Susan còn đích đến cảm ơn Kiều Ngọc Uyển, vẽ một chiếc bánh lớn về việc đến Ưng Tương.
Mãi đến bốn ngày , Susan đợi sốt ruột, chạy đến tìm Kiều Ngọc Uyển.
Hai ở Đông Lai Thuận, ăn lẩu dê trò chuyện, Kiều Ngọc Uyển quan tâm Susan thích ăn , tự ăn ngon lành.
Ăn hết mấy đĩa thịt dê.
Susan vẻ mặt lo lắng: “Này, Kiều, hỏi thăm ?”
Kiều Ngọc Uyển đặt đũa xuống, thở dài một , vẻ mặt khó xử: “Hỏi thăm .
Vương Mỹ Lệ vẫn còn giam ở trong đó.
Cô ở trong đó biểu hiện .
Lúc đầu ở trong đó bắt nạt, con mà, ở áp bức, ở đó phản kháng.
Cô bắt nạt quá đáng, nên chút điên điên khùng khùng.
Nhân lúc ngoài hóng gió, lấy ghế đẩu đ.á.n.h thương nặng.
Bị tăng án, còn mười năm nữa mới .”
Susan tức giận: “Sao thể như , của gia tộc chúng , thể ở trong tù...”
Mười năm, ông nội thể c.h.ế.t .
Kiều Ngọc Uyển thở dài, khuyên nhủ: “Susan, hiểu lòng ông nội cô đoàn tụ.
cô điên , năng lộn xộn, hồ ngôn loạn ngữ.
Đưa về, cũng là mặt gia tộc các cô.”
Susan vội hỏi: “Cô những gì?”
“Nào là sẽ vợ của tỷ phú, sẽ gả cho tỉnh trưởng, sẽ chinh phục tất cả những đàn ông cô thích.
Sau cô sẽ trái ôm ấp, hô mưa gọi gió.
Còn cô là con gái cưng của thiên đạo, chính là con của Thượng Đế mà các cô .
Còn tương lai gì đó.
Tóm là điên nặng...”
Susan trong lòng vui mừng khôn xiết, đây là ông nội đang tìm .
Đợi ông nội tìm , đưa về Ưng Tương, nghiên cứu một phen, gia đình họ sẽ trở thành gia tộc một ở Ưng Tương.
Thậm chí là một thế giới.
May mà ông nội minh.
Đã chặn tin tức , báo cáo lên .
Trong đầu Susan là ảo tưởng, nhét một xấp tiền tay Kiều Ngọc Uyển.
“Kiều mến, chúng còn bốn ngày nữa là , thể tiếp tục nhờ cô, giúp đưa em họ ngoài !”
“Đưa ngoài?” Kiều Ngọc Uyển vẻ mặt như thể cô điên .
“Sao , đây là Hoa Quốc, tiền cũng dễ .
Hơn nữa, nếu xảy chuyện, sẽ liên lụy cả nhà.”
Miệng , nhưng tay cầm c.h.ặ.t đô la buông.
Susan hiểu , Kiều Ngọc Uyển một cách đầy ẩn ý, “Thế , một tầng chung cư ở cạnh Harvard ở Ưng Tương...”
“ cần, lỡ ngoài thì .”
“Vậy cô ở ?” Quan trọng là tiền thể giải quyết , thì là vấn đề.
Kiều Ngọc Uyển lộ vẻ mặt tham lam, “Cô tài sản ở Cảng Thành ?
Tốt nhất là cổ phần các loại.
Loại mà tiền đẻ tiền , gia đình chúng cũng coi như bảo đảm.”
Kiều Ngọc Uyển hét giá trời.
“ , nhất là liên quan đến vận tải biển, như gia đình chúng chạy trốn ngoài cũng tiện.”
Susan tức c.h.ử.i thề.
nghĩ đến lợi ích mà Vương Mỹ Lệ mang , nuốt xuống.
Ông nội chỉ xu hướng tương lai, mà còn những công nghệ cao , càng nghiên cứu não của Vương Mỹ Lệ.
Lần ông nội mượn danh hùm dọa cáo, chắc cơ hội .
Cắn răng: “ hai phần trăm cổ phần của một công ty vận tải biển thể cho cô.
Còn một căn biệt thự, vị trí là nhất ở Cảng Thành.
Chiếm nửa quả đồi, đều cho cô.”
Trời ạ, biệt thự của nhà giàu Ưng Tương, thể kém ?
Không cô giữ , Kiều Ngọc Uyển chảy nước miếng ròng ròng.
“Thành giao!”
Kiều Ngọc Uyển cầm hợp đồng chuyển nhượng, bay nhanh đại viện.
Lục lão gia, Ngụy Định Bang, Lục Kim An , khóe miệng đồng loạt giật giật, cũng quá lừa .
Bản dịch quảng cáo pop-up