TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 444: Tề Cúc Phân Là Ai? Cả Làng Tìm Người

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:45:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Kiến Phán giơ hai tay: “Hay là hỏi chị Ngọc Hà và rể xem?”

“Nhà chị thì thôi .” Kiều Ngọc Uyển trực tiếp bác bỏ, “Trước khi chúng phương Nam, chị rể hai đến đây thăm ông bà. Em hỏi một câu. Chị sắp sợ c.h.ế.t khiếp , lải nhải một tràng dài.”

Nói cái gì mà nhà nước cho phép, buôn bán nguy hiểm thể diện, chính là việc đàng hoàng.

Còn bảo họ là sinh viên, nên lấy việc học chính.

Lải nhải y như Đường Tăng.

Không thể suy nghĩ của Kiều Ngọc Hà sai, dù bây giờ cục diện rõ ràng, cộng thêm họ là sinh viên đại học “cao quý”. Mắt thấy tiền đồ vô lượng.

Buôn bán đồng nghĩa với tự cam chịu sa ngã!

Năm tháng , gọi mười , thì tám suy nghĩ y như chị .

Quan trọng là Kiều Ngọc Hà thì ỉu xìu, thực bướng. Có những chuyện, chị , mài rách mép cũng .

Kiều Ngọc Uyển sớm lĩnh giáo .

Dứt khoát chỉ một câu, đồng ý thì thôi.

Kiều Kiến Nghiệp hì hì: “Có đôi khi cũng khá phục chị Tiểu Hà. Tiểu Uyển mua mấy căn nhà, chúng đều ngoài, chị quả thực .

cái nhà lớn năm gian cứ sừng sững ngay mắt. Chúng đều thèm nhỏ dãi, thế mà chị chịu cám dỗ?!”

“Ai .” Kiều Ngọc Uyển bĩu môi.

“Điểm em cũng thấy lạ lắm, đổi là em, em thể đỏ mắt đến mức ngủ .”

Kiều Kiến Hoa: “Cái gọi là đủ thì vui (tri túc thường lạc).”

Kiều Ngọc Uyển: “Vui ở ? Cả nhà chen chúc trong một cái phòng bé tí?! Thôi, nhắc đến chị nữa, bảo chúng tìm mấy ở Thanh Sơn Lương T.ử ?”

Mấy xong, đầu tiên là vẻ mặt kinh ngạc.

Tiếp đó đều cảm thấy là một cách , đến quê đều rõ gốc rễ. Quan trọng là cơ hội thế , vì cho quen, đương nhiên là cho quan hệ .

Kiều lão đầu và Kiều lão thái quyết định đóng hai cái chuồng gà ở phía Bắc cùng của ngôi nhà. Nuôi mười con gà con.

Vừa xuống thấy đề nghị của Kiều Ngọc Uyển.

Hai ông bà xen , nhưng rõ ràng mắt sáng lên.

Kiều Kiến Hoa hỏi: “Em chọn ?”

“Con cả nhà bà Vương bộ đội , con thứ hai kết hôn chắc . Thằng ba, con tư và thằng năm thế nào?”

Kiều lão thái hiểu rõ nhà họ Vương nhất, : “Thằng ba đầu óc linh hoạt, gan lớn. Con tư bằng tuổi Tiểu Uyển, vẫn chuyện chồng con, bà Vương các cháu đây cứ bảo cháu gái bà xông xáo.

Đại đội bây giờ thi đỗ đại học nhiều, bộ đội cũng nhiều. Không ít thanh niên trong đại đội bây giờ trong lòng mọc cỏ .

Con tư nhà bà là một trong đó.

Thằng năm nhà bà là út, năm nay mới mười bảy, nhưng đừng nhỏ nhất, tính tình là đứa trầm nhất.”

Bây giờ bán quần áo ở thành phố lớn thực sự kiếm tiền.

Họ bán buôn, tự nhiên càng nhiều càng .

Mấy bàn bạc một lúc, Kiều Ngọc Uyển liền đưa Kiều lão thái gọi điện thoại.

Kiều lão thái suốt dọc đường khép miệng. Cả tỏa bong bóng vui vẻ.

Lúc , kích động suýt thì nhầm .

Bên , lão bí thư nhấc điện thoại lên, liền thấy giọng oang oang của Kiều lão thái.

“Lão bí thư , dạo vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe, đều khỏe, bà và lão Kiều ở Bắc Kinh thế nào?” Lão bí thư chỉ thuận miệng hỏi thế. Giống như gặp mặt hỏi ăn cơm , để tâm lắm.

Bốn nhà Kiều Phú Hữu về từ sớm , trong đại đội thấy bốn mặt mày hồng hào. Là nhà họ Kiều ở Bắc Kinh sống khá .

“Tốt, lắm, Tiểu Uyển hiếu thuận, hai ông bà già chúng ngày nào ăn thì ngủ.” Kiều lão thái sợ tốn tiền điện thoại. Tốc độ cực nhanh, “Lão bí thư, ông giúp gọi Tề Cúc Phân đến điện thoại một chút. Mười phút gọi .”

Nói xong, dứt khoát cúp điện thoại.

Lão bí thư tiếng tút tút trong điện thoại, ngẩn một chút, lập tức đặt điện thoại xuống bật loa phát thanh.

Đầu óc cũng ngừng xoay chuyển, Tề Cúc Phân là ai?

ảnh hưởng đến việc ông gọi: “A lô a lô a lô, Tề Cúc Phân đến đại đội bộ điện thoại một chút, Tề Cúc Phân điện thoại…”

Quyết Quyết Chủy cái loa lớn: “Đại đội tên Tề Cúc Phân ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-444-te-cuc-phan-la-ai-ca-lang-tim-nguoi.html.]

Chu Xuân Hoa lắc đầu: “Chưa bao giờ.”

Dương lão thái Vương lão thái từ lúc Kiều lão thái thì ủ rũ tinh thần.

Khóe miệng giật giật, bất lực lay bà một cái.

“Này, gọi bà đấy.”

“Gì cơ.” Vương lão thái lười biếng nhướng mi mắt.

“Không gọi Tề Cúc Phân , …” Vương lão thái bỗng nhiên tỉnh táo .

Nhanh ch.óng dậy, guồng đôi chân ngắn cũn;

“Ái chà ơi, gọi nãy giờ, gọi đấy.

Hồi trẻ gọi là vợ Đại Sơn, gọi là bà nội Văn Sâm, sắp quên mất tên là Tề Cúc Phân …”

Mọi mặt đầy vạch đen.

Nhà lão Vương năm đứa cháu trai, đứa cả tên Vương Văn Sâm (Rừng rậm). Đứa hai tên Vương Văn Lâm (Rừng). Đứa ba tên Vương Văn Mộc (Gỗ), đứa tư là con gái, chê gỗ lạt gì đó xứng với con gái. Bèn đặt tên Vương Văn Khiết.

Đến lượt đứa năm, Sâm Lâm Mộc đều chiếm , nghĩ chữ nào ý nghĩa tương tự. Bèn gọi là Vương Văn Thụ (Cây).

Cũng coi như hợp cảnh.

Vương lão thái văn phòng hỏi: “Lão bí thư, Thúy Hoa gọi điện cho ?”

Lão bí thư lắc đầu, trong lòng vỡ lẽ, hóa Vương lão thái tên là Tề Cúc Phân .

Mặt mày hớn hở của Vương lão thái lập tức xụ xuống, “A, Thúy Hoa , mừng hụt.”

“Là bà Kiều gọi đến.”

Vương lão thái: “... Lão bí thư, ông già hồ đồ ? Kiều lão thái tên là Triệu Thúy Hoa.”

Lão bí thư: “...”

Vương lão thái ghế đợi a đợi, trong lòng như mọc cỏ.

Chuông điện thoại reo, bà bắt máy ngay lập tức.

“Thúy Hoa! Ái chà, nhớ bà c.h.ế.t . Bà ở đây chẳng thấy thú vị gì cả, bà Bắc Kinh lâu thế, điện thoại gọi, điện tín đ.á.n.h, thư cũng gửi. Chỉ gửi mấy tấm ảnh, mấy gói điểm tâm.

bà quên chị em già …”

Vương lão thái thần tình oán trách, giọng điệu tủi .

Kiều lão thái nhe hàm răng trắng bóc, hì hì hì mấy tiếng, “Đâu chứ! đây thực sự là bận, thật sự rảnh tay. Một câu hai câu rõ, dù cũng bận đến mức chân đ.á.n.h gáy.

Lần gọi điện, chủ yếu việc bàn với bà. Nếu mà thành, hai ở cùng .”

Vương lão thái xong vô cùng kinh ngạc, định , lão bí thư đang dỏng tai lên , lập tức :

“Lão bí thư, ông tránh .”

Lão bí thư: “... chân tay già cả, lên khó khăn. Hai bà cứ , bịt tai , mắt cũng nhắm .”

Nói xong vô cùng dứt khoát, tay bịt tai, mắt nhắm nghiền.

Vương lão thái tinh ranh, vẫn hạ thấp giọng: “Bà , bé tiếng thôi nhé.”

bảo bà , bây giờ bên chỉ cần chịu khó, chút gì cũng kiếm tiền lắm. Bà bảo đối với nhà nông chúng , chịu khổ là cái gì chứ. Còn khổ hơn giữa mùa hè cuốc đất ngoài đồng ?

Thằng ba, con tư, thằng năm nhà bà cũng gánh nặng gì, đây …”

Kiều Ngọc Uyển chọc chọc Kiều lão thái, nhỏ:

“Bảo bà Vương cũng đến chơi một thời gian, chơi bời chút.”

Còn về , đó là chuyện của nhà họ Vương.

Kiều lão thái lập tức toét miệng, ống : “Hay là bà cũng đến ? dẫn bà chơi mấy ngày, bà yên tâm, nhà ở.”

Nghe thấy chị em già bảo bà đến Bắc Kinh, Vương lão thái vui đến mức giậm chân bình bịch.

? Ở nhà của Tiểu Uyển, phiền phức quá ?”

Nghĩ đến chuyện kiếm tiền , nhỏ giọng hỏi lấp lửng: “Bắc Kinh bắt ?”

Tiểu Uyển cái nhà năm gian to đùng...

 

 

Loading...