TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 442: Choáng Ngợp Trước Phủ Quận Vương, Dự Định Trồng Rau
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:45:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều lão đầu và Kiều lão thái ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c.
Chu Xuân Hoa kinh hô một tiếng: “Cái cổng to thế , bên trong chắc sáu bảy gian nhà nhỉ?”
Lục Kim An lấy chìa khóa mở cửa, vác một bao tải lớn lên.
Cười : “Thế thì thêm đằng , cái viện ban đầu là phủ Bối Lặc. Sau mở rộng một , thành phủ Quận Vương, diện tích hơn bảy nghìn mét vuông. Sân một vườn hoa nhỏ, sân còn vườn hoa to, một cái ao lớn.”
“Hơn bảy nghìn mét vuông?”
“Phủ Quận Vương?”
Mấy đồng thanh kinh hô.
Sự nghèo khó hạn chế trí tưởng tượng của họ.
Trong nhà ao, vườn hoa, đó là khái niệm gì?!
Kiều lão đầu và Kiều lão thái lảo đảo một cái, suýt thì vững, nhà họ bao đời nay là bần nông!
Ở đây một đêm, gan cũng run…
“Ông, bà, bố , chú hai thím hai.” Kiều Kiến Hoa và Kiều Kiến Đảng đang quét lá rụng ở sân .
Nghe thấy tiếng động vội vàng chạy đón. Đón lấy đồ tay hai ông bà.
Sáu gật đầu lia lịa, mắt xuể.
Vừa cửa chính, là một bức tường bình phong lớn, bên chạm khắc hoa mẫu đơn.
Dưới tường một bể nuôi cá nhân tạo hình chữ nhật dài.
Kiều Ngọc Uyển chê chăm sóc bể cá phiền phức. Trồng cây tùng đón khách đó.
Vòng qua tường bình phong, gian bừng sáng, một cái sân lớn hiện mắt.
Hai bên trái mỗi bên một cổng nguyệt môn, bên cạnh vẫn là sân, tiếp trong, ngoài nhà vẫn là nhà.
Lục Kim An dẫn họ qua hành lang gấp khúc.
Kiều Ngọc Uyển bình thường ở phía , vườn hoa phía rộng, tầng hai nhà hậu tráo (nhà dãy cùng) thể thu hết vườn hoa tầm mắt.
Cầu nhỏ nước chảy, hoa sen nở rộ, bụi mẫu đơn, rừng trúc.
Một vạt hoa mai nhỏ, còn một cây hoa hợp hoan lớn.
Trong viện viện, ngoài viện vườn, viện vườn thông , bốn mùa cảnh, cảnh sắc mỗi mùa mỗi khác.
Mùa hè , Kiều Ngọc Uyển vì ngôi nhà mà mệt đến mức chân đ.á.n.h gáy.
Chủ nhân đây lẽ là vô cùng lạnh lùng cứng nhắc. Vườn hoa so với cung Ung Hòa cũng một chín một mười.
Trừ một vạt hoa mai nhỏ, một cây hợp hoan, trong vườn đa là tùng bách, cây gạo các loại thực vật.
Nghiêm túc cứng nhắc, cô thích.
Cô thích hoa đoàn cẩm tú, hoa cỏ liễu rủ, giống như phủ Cung Vương, giống như Sử Tương Vân say trong bụi mẫu đơn trong Hồng Lâu Mộng .
Khắp nơi đều là hoa cỏ.
Cả mùa hè, cô trồng cây hồng, cây liễu, cây lê, ngân hạnh, cây phong, cây đào, cây bằng lăng…
T.ử đinh hương, ngọc lan, hoa nghênh xuân, thược d.ư.ợ.c, mẫu đơn, tường vi, hải đường t.ử đằng, hoa cúc…
Cô chính là thích hoa.
Có nước gian, một mùa hè cả ngôi nhà trở nên hoa đoàn cẩm tú, tả xiết.
Trong nhà cô cũng sửa sang một chút.
Ví dụ như tủ bích sa, cô sửa thành phòng để quần áo.
Ví dụ như chỗ ở của nha tiểu tư đây, một gian phòng, ngăn mấy đoạn. Vách ngăn đều cô dỡ bỏ.
Quy hoạch xong, cô nhớ đến đồ đạc trong Tứ hợp viện.
Tủ quần áo, giường khung, bàn ghế, kệ cổ vật những đồ nội thất , chỉ ba gian phòng là .
Những cái khác đều là nửa năm nay từ từ sắm sửa.
Có cái là Lục Kim An tìm bạn mua, cái là cô đào từ mấy ông chủ ở chợ quỷ.
Sáu một mạch , mắt trố càng ngày càng to, mồm cũng há càng ngày càng rộng.
Kiều Kiến Nghiệp phì một tiếng.
Kiều lão thái lườm một cái, “Thằng ranh con, mày cái gì?”
“Bà, cháu và Kiến Tây lúc mới đến, cũng giống , thấy sân vườn trùng trùng điệp điệp, hành lang hiên cổng hoa rủ. Giống như Lưu lão lão Đại Quan Viên…”
“Tao là bà Kiều, Lưu lão lão cái gì, bà ngoại mày cũng họ Lưu, bớt xổ nho . Sau tiếng !”
Lục Kim An, Kiều Kiến Hoa, Kiều Kiến Đảng, Kiều Kiến Nghiệp: “...!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-442-choang-ngop-truoc-phu-quan-vuong-du-dinh-trong-rau.html.]
Câu chuyện g.i.ế.c c.h.ế.t .
Kiều Ngọc Uyển và Kiều Kiến Phán đang bữa sáng.
Kiều Kiến Bắc, Kiều Kiến Đông và Kiều Kiến Tây đang dọn dẹp vườn hoa, ba mặt mũi lấm lem, mệt mỏi đau lưng mỏi eo.
Kiều Kiến Đông mệt toát mồ hôi, bỏ mũ , đỉnh đầu bốc nóng.
Cậu than thở: “Haizz, đợi em kiếm tiền, em mua to nhất là hai gian thôi, to hơn tuyệt đối mua, cái mệt c.h.ế.t .”
Kiều Kiến Tây lau mồ hôi, cái chổi lớn múa may:
“Cả nhà, chỉ Tướng Quân là vui nhất, chạy nhảy khắp sân. Có một điểm , ăn cá tiện, ao và sông đối diện, Tướng Quân chốc lát là thể tha về một con.
Tiểu Uyển bảo, bây giờ Tướng Quân ở khu chào đón lắm. Không ít nó.
Mùa hè mỗi về, nó đặc biệt bờ sông bắt cá, tha cá về nhà vội. Cứ dọc bờ sông lượn lờ, còn thích mặt mấy ông già khoe khoang nữa.”
Kiều Kiến Bắc toét miệng: “Tiểu Uyển bảo, sang năm mua một chiếc thuyền nhỏ về, mùa hè thể chèo thuyền hồ…”
Kiều Kiến Đông trêu chọc: “Cẩn thận ông bà nuôi vịt trong hồ đấy.”
Kiều Kiến Tây hì hì, “Vườn hoa cũng thể trồng rau, mấy chỗ góc góc . Chỗ một đống xà lách nhỏ, chỗ một ít rau mùi.
Chân tường, hòn non bộ, gần chòi nghỉ mát trồng thêm mấy giàn đậu đũa, bí đỏ, quanh đá Thái Hồ vây một vòng cải thảo, củ cải to…”
“Phụt…” Kiều Kiến Đông tưởng tượng cảnh đó, khách khí phá lên.
“Trồng rau thì cũng , sân rộng, chỗ trống trồng một ít là đủ ăn . Còn ảnh hưởng mỹ quan. Chỉ sợ ông bà bón phân!” Nói xong, càng to hơn.
Đoàn Kiều lão thái tới, thấy vườn hoa to thế , chân mềm nhũn.
Chưa đợi phản ứng, thấy ba thằng ranh con đang biên soạn họ.
“Mấy thằng thỏ con, ba đứa bây to gan nhỉ, dám lưng tao với ông mày.”
Kiều lão thái mắng một câu: “Nhanh lên, giúp xách đồ.”
“Ông bà đến , nhớ c.h.ế.t .” Mồm mép Kiều Kiến Tây cũng ngang ngửa Kiều Kiến Nghiệp.
Kiều Kiến Bắc và Kiều Kiến Đông mấy bước nhảy đến mặt, giúp Trương Hương Hoa và Chu Xuân Hoa dỡ đồ tay xuống.
Ba đều vô cùng ân cần.
Kiều Ngọc Uyển và Kiều Kiến Phán thấy tiếng động, tay lau qua loa tạp dề, .
Lại là một màn thiết thiết.
Kiều lão thái luôn mồm kêu gầy gầy .
Kiều Ngọc Uyển: “Thế bà với ông đừng về nữa, ở nấu cơm cho bọn cháu .”
Kiều lão thái vô cùng thẳng thắn thật: “Tiểu Uyển , chỗ của cháu bà thích ở, cái sân còn to hơn nhà nữa. Nếu giống như nhà cô cháu, cái sân bé bằng bàn tay, bà chịu . Bí bách quá, đừng đất trồng rau, đến chỗ cũng .”
Mọi .
Cả nhà tụ tập bên , náo nhiệt, vui vẻ bao.
Kiều Ngọc Uyển chọn cho hai ông bà cái viện bên cạnh cô để ở. Vừa thoáng đãng, cảnh sắc .
Qua cổng nguyệt môn, vài bước là đến lầu hậu tráo của cô .
Sáng sớm hôm Kiều lão thái cụp mắt xuống trông tinh thần:
“Cái giường thoải mái, mềm quá ngủ thì chớ, còn thấy khó chịu, bà bên trong, ông mày bên ngoài. Bà vệ sinh, còn từ bên trong rón rén bò , tốn bao nhiêu sức.
Cái đó, Tiểu Uyển, nhiều phòng thế , giường lò (giường sưởi) ?”
Kiều Ngọc Uyển: “...”
Thật sự là !
Kiều lão thái sướng rơn.
Bên , Kiều Thắng Lợi về nhà đưa tiền phụng dưỡng, thấy chính là cửa đóng then cài, hỏi thăm hàng xóm…!
Tâm trạng lập tức vô cùng phức tạp!
Lý Quế Lan thấy ông xách đồ về, ngạc nhiên, xong, cũng im lặng.
Trong miệng hai vợ chồng đều đắng ngắt.
Sáu Kiều lão thái đang bận dạo khắp nơi, sắm đồ Tết, dọn dẹp phòng ốc. Sớm quên họ gáy .
Đợi trong nhà định, nhà họ Lục mời nhà họ Kiều đến khách.
Trước mặt nhà họ Kiều, bà nội Lục lấy một đôi vòng ngọc đeo tay Kiều Ngọc Uyển, khen Kiều Ngọc Uyển hết lời.
Kiều lão thái, Kiều lão đầu khen Lục Kim An trời , đất .
Hai bên vô cùng hòa hợp.