TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 440: Mua Thêm Tứ Hợp Viện, Ôm Đất Chờ Thời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:45:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn biểu cảm của bốn , trong lòng Kiều Kiến Nam nở hoa.

Vô cùng tự nhiên châm ngòi ly gián: “Tiểu Uyển đúng là, chẳng coi hai gì cả. Đến một tiếng chào hỏi cũng .

Nó mới bao lớn, còn kết hôn, cái nhà mua chẳng cũng nên tính là của cả nhà hai ?”

Kiều Thắng Lợi mở miệng chặn họng: “Tiểu Uyển tự mua nhà, liên quan gì đến chúng ? Kết hôn thì cũng là của một Tiểu Uyển.

Hôm nay để lời ở đây, ai cũng đừng hòng ý đồ !

Nếu cần mặt mũi, thì đừng trách Tiểu Uyển nể tình, xử lý thì quản .”

Kiều Kiến Nam những lời , sắc mặt cứng đờ.

Kiều Ngọc Đống và Trần Trường Xu vội vàng gật đầu.

Trần Trường Xu còn hì hì châm chọc một câu: “Anh Kiến Nam, Kiến Bắc, Kiến Đông bọn họ cũng đều kết hôn. Nếu một ngày họ cũng mua nhà, sẽ chiếm của riêng chứ?”

Kiều Ngọc Đống trừng mắt Trần Trường Xu, vội vàng : “Anh Kiến Nam, ngại quá nhé. Cô tính tình như , chuyện thẳng tuột, miệng chốt cửa. Trong lòng nghĩ gì, miệng nấy…”

Kiều Kiến Nam hổ đến mức hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.

Không đạt mục đích thì thôi, còn rước nhục , thể thêm nữa.

Đứng dậy: “Cái đó, cháu về đây, ký túc xá còn mấy bộ quần áo giặt…”

Vừa , cửa.

Người , Lý Quế Lan hừ một tiếng.

“Bà hừ cái gì mà hừ?” Kiều Thắng Lợi nhướng mi mắt.

“Cái đứa con gái coi như nuôi công cốc , chuyện lớn thế cũng bàn bạc với chúng , tự chủ.”

Kiều Thắng Lợi lười mở miệng, nhàn nhạt liếc bà một cái. Rồi thẳng phòng .

Có những , chuyện với họ mệt thật, càng già càng hồ đồ.

Nói thèm thuồng, ông thể thèm thuồng ?!

ông ngốc, rõ ràng, đừng con gái út một bộ Tứ hợp viện, cho dù một trăm bộ. Họ cũng đòi .

Đổi thành thằng hai lẽ còn thể thử nắm thóp một chút.

Con gái út…

Hừ, mơ cưng.

Không khí phòng khách vô cùng quỷ dị, Trần Trường Xu hiệu cho Kiều Ngọc Đống, hai vợ chồng về phòng phía Bắc.

Chỉ còn Lý Quế Lan trong phòng khách.

Mặt lúc xanh lúc trắng lúc đỏ, thể mở xưởng nhuộm .

Hai vợ chồng trong phòng hồi lâu gì, qua một lúc lâu, Kiều Ngọc Đống mới ngửa giường.

Thở dài, “Có tiền khó mua cái thế, bây giờ gì cũng muộn …”

Có những chuyện, ruột gan hối hận đến xanh mét cũng vô dụng.

Nếu lúc đầu Tiểu Uyển xuống nông thôn…

cả đêm trằn trọc, ăn no uống say, ngủ chổng vó.

Hôm , Kiều Ngọc Uyển đạp xe đạp, lượn thêm một vòng quanh khu vực gần đó.

Lại thành công mua hai cái sân nhỏ.

Hai nhà là hàng xóm, sát vách , mùi thối cũng giống .

Nhà ở, gọi là bẩn loạn nát!

Muốn ở , đại tu cũng khó, chỉ thể đập xây .

Bên cạnh là ruộng hoa màu, ruộng bón mấy xe phân, hương bay mười dặm, vô cùng nồng nặc.

May mà sân nhỏ, giá cũng đắt.

An ủi tâm hồn tổn thương của Kiều Ngọc Uyển.

Lúc sang tên trả tiền, mặt hai nhà rách mang tai, biểu cảm của Kiều Ngọc Uyển như kẻ ngốc nhiều tiền!

Có cô vợ nhỏ mắt ti hí đảo lia lịa:

“Đồng chí, chỗ chúng hẻo lánh, chỉ là vùng ngoại ô, cô tiền mua hai cái sân nhỏ của chúng . Đủ mua một căn hộ chung cư ở trung tâm thành phố .

Chung cư đó bao, vệ sinh, rửa mặt, đều cần ngoài. Sạch sẽ vệ sinh, còn lò sưởi, đến lửa cũng cần tự nhóm, cô cứ nhất quyết mua chỗ chúng thế?”

“Haizz, hết cách.” Kiều Ngọc Uyển vẻ mặt u sầu.

“Các chị đừng trẻ, thực gánh nặng nặng lắm, nhà chồng và nhà đẻ, cộng bảy già nuôi. Các chị bảo xem, hai nhà quan hệ đến mấy, thể sống chung một mái hiên ?”

Một bà thím lập tức : “Thế thì chắc chắn , lưỡi còn lúc chạm răng. Ở chung, già hai bên khó tránh khỏi can thiệp chuyện của vợ chồng trẻ các cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-440-mua-them-tu-hop-vien-om-dat-cho-thoi.html.]

Nhà chồng bênh con trai. Nhà các cô bênh cô.

Lâu ngày, quan hệ hai nhà thối hoắc.

Hơn nữa, nhà cô đông thế, mua chung cư, nhỏ thì căn bản . Lớn thì, tốn bao nhiêu tiền chứ!

Cô gái, tiền mua nhà cũng là do trưởng bối hai bên gom góp nhỉ?”

Thấy Kiều Ngọc Uyển gật đầu, bà thím tiếp: “Thế cô là quá đúng , đến lúc đó mỗi nhà một căn. Ai cũng đừng tranh.

Muốn mua chung cư, thì một căn tên ai cũng hợp.”

Kiều Ngọc Uyển lau khóe mắt: “Haizz, chứ còn gì nữa, cũng nghĩ thế. Hai nhà sát , cũng tiện chăm sóc, như các chị, còn ở nhà lầu.”

Hai nhà đồng loạt mím môi.

Tâm trạng sợ Kiều Ngọc Uyển chiếm hời lập tức còn nữa.

Ai nấy mặt đều mang theo chút đắc ý và kiêu ngạo, còn sự thương hại đối với gánh nặng quá lớn của Kiều Ngọc Uyển.

Chiều, Kiều Ngọc Uyển mang quà đến Đại viện.

Ông nội Lục và bà nội Lục vui mừng tít mắt.

Đặc biệt là bà nội Lục, nắm tay Kiều Ngọc Uyển buông.

“Bố thằng An bận, cả năm cũng về một . Cô con cũng bận, bệnh viện thường xuyên trực, hai tháng về một lắm .

Dượng con, ở Xuân Thành, nhà đó hai đứa con, càng thế, giống hệt thằng An. Chẳng mấy khi thấy bóng dáng.

Sau , chỉ Tiểu Uyển con năng đến chơi với hai ông bà già thôi.”

“Haizz…” Ông cụ Lục cũng thở dài, “ đây là tạo nghiệp gì, trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ.”

Hai ông bà già “đáng thương hề hề”.

Kiều Ngọc Uyển cảnh vệ viên và dì giúp việc trong nhà đang cúi đầu nhịn , vội vàng đồng ý mỗi tuần đều đến một .

“Tốt !” Bà nội Lục liền ba chữ .

Vội vàng dặn dò dì giúp việc: “Tiểu Sở , mau, g.i.ế.c gà, c.h.ặ.t sườn. Nhìn con bé gầy kìa, như tờ giấy , gió thổi cái là bay. Cái mặt nhỏ còn bằng bàn tay ông nội Lục con.

Sau bà bảo ông nội Lục con đến trường đưa cơm cho con, đừng từ chối, chúng lén đưa, để thấy.”

Nói xong, tự lên lầu, dọn dẹp phòng.

Ông cụ Lục vuốt tai mèo Tướng Quân, vẻ mặt đầy ý :

“Tối ăn cơm xong, thì ngủ đây, mai ông nội đưa con mua đồ cổ!”

Kiều Ngọc Uyển híp mắt gật đầu.

Từ đó về , tuần nào Kiều Ngọc Uyển cũng đến, thỉnh thoảng lúc bận, một tuần thể đến hai .

Nhìn bộ đồ Đường ông cụ Lục, cả vườn hoa của bà cụ Lục, các ông bà già khác trong Đại viện ghen tị c.h.ế.t .

Ông cụ Lục bây giờ đường cũng gió.

Trước đây Kiều Ngọc Uyển nhận mấy bưu kiện Lục gửi. Bây giờ nhận cái to hơn, thường xuyên hơn.

Rất nhanh, thời gian đến ngày 20 tháng 7.

Lục Kim An, Kiều Kiến Nghiệp và Kiều Kiến Tây cùng lúc bước phòng thi.

Năm nay là kỳ thi thống nhất quốc, nhà nước mở rộng quy mô tuyển sinh hơn nữa.

Toàn quốc sáu triệu một trăm nghìn đăng ký, lượng trúng tuyển chỉ đến bốn mươi mốt nghìn . Tỷ lệ trúng tuyển 6.6%!

Ba phụ sự mong đợi, đều đỗ Đại học Khoa học Kỹ thuật Quốc phòng (Quốc Khoa Đại).

Tiếc là, ở Bắc Kinh, may mà cũng nghỉ đông nghỉ hè.

Trong thời gian , Kiều Ngọc Uyển còn xin nghỉ mười ngày.

Tranh thủ lúc tin tức truyền , vẽ vòng tròn (quy hoạch đặc khu), cô mua đất.

mua của cá nhân, dân di dời chút tiền dễ dàng, cô chiếm món hời .

Bèn nhờ ông nội Lục giúp đỡ.

“Ông nội, hai ba năm nay chúng thông qua Cảng Thành (Hồng Kông), thường xuyên ăn với các nước phương Tây. Huyện Bảo An cách Cảng Thành gần như , con cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ phát triển lớn.”

Ông cụ Lục suy nghĩ giây lát, gọi điện cho cấp cũ.

Thuận lợi mua bốn mảnh đất của tập thể thôn.

Diện tích nhỏ.

Nhiều hơn nữa thì mua, tướng ăn khó coi quá cũng .

 

 

Loading...