TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 435: Tầm Nhìn Xuyên Thời Đại, Tin Tức Mua Nhà Chấn Động Thanh Sơn Lương Tử
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy cụ thể chọn thế nào?” Kiều Kiến Nghiệp vội vàng hỏi.
Anh cảm thấy chuyện vô cùng quan trọng đối với , đều lính tráng nghèo, trợ cấp của thật sự thấp.
Những thứ hiểu, nhưng theo thông minh.
Em gái ăn thịt, húp canh là mãn nguyện .
“Đơn giản thôi!” Mua nhà , buổi tối Kiều Ngọc Uyển vẫn ăn mừng.
Mấy trò chuyện, về phía một quán phá lấu.
Những quán đều là của nhà nước, cho phép mở.
“Chúng lấy sử gương, lúc thi khoa cử, tiền thuê nhà gần Cống viện là đắt nhất. Càng gần chỗ hoàng đế ở càng đắt, còn gần Đại Vận Hà, bến tàu những chỗ cũng đều đắt. Tứ hợp viện gần Cố Cung đúng ?”
Mấy đồng loạt gật đầu.
“Bây giờ thi cử đều ở trường học, trường học cũng tương đương với Cống viện . Vậy mua nhà gần trường học chắc chắn sai ! Còn nhà ven sông. Còn ven biển, quốc gia chúng bây giờ giao thương với nước ngoài tấp nập. Đều đường biển. Những thành phố giáp biển, nhà view biển, nhất định giá. Còn nữa, nhà thì mua đất cũng , dân ngày càng đông, mở rộng xung quanh chứ? Không nhà thì xây chứ!”
Bây giờ là năm 78 .
Bài hát hát thế nào nhỉ, năm 1979, đó là một mùa xuân...
Làng chài nhỏ sắp khoanh vùng .
Còn Phố Đông!
Còn Tô Châu, Hàng Châu, những lâm viên đó.
Có cơ hội mà mua, xứng đáng với bản ?
Mắt Lục Kim An sáng rực rỡ, đối tượng nhỏ của , thể thông minh đến thế!
Kiều Kiến Đảng và Kiều Kiến Đông đều dự định đợi khai giảng sẽ đến thư viện mượn sách sử.
Ừm, thể xem Minh sử !
Kiều Kiến Phán và Kiều Kiến Nghiệp nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vung vẩy, trong đầu khắc sâu một câu .
Mua nhà!
Khoản đầu tư vững chắc nhất!
Bọn họ kiếm tiền, bọn họ mua nhà!
Kiều Kiến Bắc:... Đầu óc ngu ngốc, nghĩ nhiều, gì nấy là .
“Tiểu Uyển, mấy em đều ở Kinh Thị, cùng chuyện gì cũng tiện. Chúng suy nghĩ xem gì kiếm tiền , chị cũng mua nhà.” Kiều Kiến Phán ăn phá lấu từng miếng to.
Vô cùng thỏa mãn.
Kiều Kiến Đông: “Anh đưa tiền của cho em dùng , trong tay em bây giờ bao nhiêu tiền?”
Kiều Kiến Phán lúng túng: “Lúc cho chị năm mươi, chị, chị bây giờ hơn bốn trăm...”
Kiều Ngọc Uyển:...
Nghĩ đến bác gái cả và bác gái hai mỗi cho cô hai trăm.
Kiều Kiến Đông nghẹn họng, bốn trăm và bốn ngàn cách mười vạn tám ngàn dặm.
Kiều Kiến Bắc cũng : “Lương công nhân thời vụ của cao thế, năm trăm.”
Kiều Kiến Hoa, Kiều Kiến Đảng, Kiều Kiến Nghiệp cũng thi bày tỏ thể góp vốn.
Không thể bên trọng bên khinh .
Lúc Tiểu Uyển mua nhà bọn họ đều mở miệng .
Kiều Kiến Phán chọc chọc hai ngón tay , suy nghĩ một lát, vẫn lắc đầu:
“Có bản lĩnh bao nhiêu thì ăn bát cơm bấy nhiêu, nếu chị hai ba ngàn. Thiếu ít một chút, chị mượn mỗi các một ít còn . chị thiếu nhiều quá, , chị vẫn nên tìm đường kiếm tiền .”
Kiều Kiến Đông xoa đầu cô, cảm thấy cô em gái trưởng thành .
“Được, lúc nào em dùng thì cứ mở miệng.”
Mấy đều nghĩ đến lời Kiều Ngọc Uyển , hủy bỏ giấy giới thiệu.
Muốn thì đó.
Bọn họ đều ở Kinh Thị, để già ở trong thôn thật sự yên tâm.
Nếu bọn họ mua nhà, thể đón lên Kinh Thị cùng ở .
Một cái viện một lớp là đủ cho một gia đình ở.
Nếu cố gắng thêm chút nữa...
Trong lòng ai nấy đều hừng hực lửa nóng, cũng càng thêm cấp bách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-435-tam-nhin-xuyen-thoi-dai-tin-tuc-mua-nha-chan-dong-thanh-son-luong-tu.html.]
Vừa ăn thảo luận cách kiếm tiền.
Lục Kim An về đến đại viện, việc đầu tiên là lục sổ tiết kiệm, bà nội Lục ở đầu cầu thang, vểnh tai ngóng một hồi.
Đưa sữa nóng cho ông cụ Lục: “Thằng bé gì thế?”
Ông cụ Lục giũ giũ tờ báo: “Bà hỏi thử xem, cháu trai , sợ cái gì.”
“ .” Nói là , nhưng mắt vẫn luôn liếc .
Chủ yếu là tò mò.
Không lâu , Lục Kim An bước xuống, đặt sổ tiết kiệm mặt ông cụ Lục:
“Ông nội, Tứ hợp viện nào phù hợp nữa. Ông mua cho cháu, vẫn tên Tiểu Uyển.”
Hai ông bà lão đưa mắt .
“Cháu trai , còn mua nữa ? Cháu một căn nhỏ , nhà mua cho Tiểu Uyển một căn lớn nữa. Chẳng đủ ở ? Cần nhiều nhà thế gì.”
Bà lão nỡ bỏ tiền, bà chỉ một đứa cháu trai , cũng tên Kiều Ngọc Uyển.
Bà chỉ cảm thấy cần thiết.
Cả nhà bọn họ ở đều là nhà do quốc gia cấp, thể ở đến lúc c.h.ế.t.
Ông cụ Lục bỏ tờ báo xuống, lên tiếng.
Lục Kim An giả vờ thở dài một : “Ông nội, cháu Tiểu Uyển thiếu tiền, nhưng hôm nay cháu mới . Cháu tìm một phú bà, haizz, cháu đều cảm thấy bản xứng nữa ...”
Khóe miệng ông cụ Lục và bà lão giật giật.
Đứa cháu trai thế bọn họ chịu đựng nổi.
“Nói tiếng !”
Lục Kim An kể chuyện hôm nay từ đầu đến cuối một lượt, bao gồm cả việc Kiều Ngọc Uyển mua mấy căn nhà, tiêu bao nhiêu tiền.
vẫn mặt biến sắc.
Còn cả những luận điệu của Kiều Ngọc Uyển về việc quan tiền dễ tham nhũng, mua nhà là vững chắc nhất, sót một chữ nào.
Kể sạch sành sanh.
“Hóa cháu ở đây khoe khoang đối tượng cháu tìm tầm xa trông rộng chứ gì?”
Ông cụ Lục bực bội lườm một cái, đó nhịn .
“Hừ, trong đại viện mấy nhà mồm mép tép nhảy, lưng xì xào nhà tìm một cô cháu dâu ở nông thôn. Không ít chê . Bọn họ thì tìm mối đấy, môn đăng hộ đối. ngoài việc ăn diện, ngoài cái tác phong tiểu tư sản , thì chẳng cái gì sất. Cháu dâu bọn họ thi đỗ Thủ khoa ? Cháu dâu bọn họ kiến giải như Uyển nhà ? Hahaha...”
Ông cụ Lục càng càng vui vẻ, cuối cùng ha hả: “Bà lão, ngày mai nhà ăn thịt lợn kho tàu. uống vài ly, cho sảng khoái sảng khoái.”
Thấy bà lão gật đầu, ông sang Lục Kim An: “Được, ngày mai ông sẽ sai . Đợi Tiểu Uyển hết bận, bảo Tiểu Uyển đến nhà chơi.”
Mắt bà nội Lục sáng lên: “ đúng đúng, đây chính là nhà , bảo con bé thời gian thì thường xuyên đến. Hai ông bà già chúng cũng cô đơn lắm.”
Bà lão còn định tìm thời gian chút đồ ăn ngon, mang đến trường.
Lục Kim An mỉm gật đầu.
Ông cụ Lục nghĩ đến những món đồ cổ Kiều Ngọc Uyển mua, thở dài một , cháu dâu thật sự quá giàu .
Về chuyện mua nhà, Kiều Ngọc Uyển cũng gọi điện thoại với Kiều lão thái.
Biết ở đại đội bộ luôn ngoài, Kiều Ngọc Uyển chỉ mua một căn một lớp.
Những cái khác đều .
Trong thư gửi về nhà thì rõ ràng.
Quả nhiên, đầy hai ngày, chuyện Kiều Ngọc Uyển mua một căn nhà truyền khắp cả đại đội.
Lão chi thư đỏ bừng mặt: “Ông xem chuyện , và bà lão trong chăn lầm bầm một câu, vợ thằng Cả thấy.”
“Không , đây là chuyện , thì thôi.” Kiều lão thái xua tay.
Bà thể gì .
May mà trong điện thoại nhiều.
Cửa Cung tiêu xã mấy ngày nay nổ tung chảo .
Quyết Quyết Chủy ngưỡng mộ thôi, ghế đẩu thở dài thườn thượt:
“Ây dô, đúng là so , so , mới đến nơi, lập tức mua nhà ! Đây chính là Kinh Thị đấy! Một lớp thì rộng cỡ nào? Bên trong chắc bốn năm gian phòng nhỉ? Kiều lão thái phúc . Sau chừng thể theo lên Kinh Thị, chuyện đặt ở thời xưa, đều là mệnh của Cáo mệnh phu nhân đấy!”
“Ai chứ, con nhà mà mua căn nhà ở Kinh Thị. lập tức xuống tìm cụ cố của chúng nó cũng bằng lòng.” Hoàn quan tâm ruột phiền đứa con trai mặt đầy nếp nhăn là ông .
Hàn Thải Phượng trong giọng điệu ngưỡng mộ của , môi mấp máy.