TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 415: Cơn Sốt Sách Vở Và Sự Hào Phóng Của Kiều Ngọc Uyển
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Kiến Sinh dụi dụi mắt: “Nhà cũng như , bố bảo ông tin là dám chậm trễ một khắc nào, liền chạy đến hiệu sách. Hàng xếp dài cả trăm mét, chen chúc đến rơi cả giày, chân đất ôm sách chạy về nhà. Công an đều xuất động để duy trì trật tự . Mọi , bây giờ mấy quyển sách khó mua lắm. Bố , ngoài sách giáo khoa cấp ba, lựa chọn duy nhất của thí sinh là bộ “Số Lý Hóa tùng thư” xuất bản năm 60 ở Thượng Hải. Trước đây hiệu sách bán một hào một quyển, bây giờ hiệu sách bán bảy tám hào. Một bộ mười bảy quyển, mất hơn mười đồng. Được mệnh danh là ‘Bảo điển Cao khảo’, tranh mua đến điên cuồng. kho hàng thiếu hụt nghiêm trọng. Có điều nhân viên hiệu sách , nhà xuất bản đang ngày đêm in gấp hai mươi vạn bản.”
Lý Văn Đông lắc đầu: “Hai mươi vạn bản, e rằng cũng chỉ như muối bỏ biển.”
Tạ Kiến Sinh gật đầu: “Bố cũng thế, ông bảo xem mượn . Dù mượn một quyển cũng . Chúng thể chép tay , cùng xem.”
Mắt Lý Văn Đông sáng lên: “Là một cách .”
Lâm Tân Thành ngẩng đầu về hướng hậu viện: “Hôm nay Phùng Hoa, Chu Dương, Phùng Hướng Lan và Triệu Đông Tuyết công xã ?”
Lý Văn Đông: “Đi , thấy , bốn bọn họ cũng đến trạm thu mua phế liệu.”
“Mua sách ?”
“Mua , bọn họ đến hiệu sách, thẳng đến trạm thu mua phế liệu.”
Đây là do bốn Phùng Hoa bàn bạc kỹ. Để cho bọn họ mua sách từ sớm, cố ý lượn một vòng ở công xã.
Cũng mất ngủ giống còn Kiều Ngọc Hà. Nửa đêm dậy cho con b.ú xong, dỗ con ngủ mới xuống. Qua gần một tiếng đồng hồ cũng ngủ . Nằm giường lò trằn trọc trở .
Lâm Văn Triết xoay : “Em thế?”
“Lúc Tiểu Uyển mới xuống nông thôn từng , bảo em sách nhiều , ngày nào đó dùng đến. Em . Sau đó em mấy , em cũng để trong lòng. Tết năm ngoái đến nhà bà nội chúc tết, em còn định tặng em một bộ “Số Lý Hóa tùng thư”, còn cả sách giáo khoa cấp ba nữa. Em lấy.”
Lâm Văn Triết bỗng nhiên mở to mắt: “Tại em lấy?”
“Anh ở nhà trông con, một em , bà nội cho lương thực, thịt thà các thứ, em còn xách nổi sách nữa? Mỗi ngày tan , chăm sóc con cái, mệt đến mức xuống giường lò là giây ngáy o o ngay. Đâu còn tâm trạng nào mà . Hơn nữa, ai mà sẽ khôi phục Cao khảo chứ?!”
Lâm Văn Triết , e rằng lý do cuối cùng mới là then chốt. Anh cũng trách móc gì. Dù ai cũng mắt , bấm độn, nghĩ tới là chuyện bình thường.
“Thế em nghĩ ? Thi thi?”
“Anh thi ?”
Lâm Văn Triết do dự, gật đầu: “Thi, nhất định thi. Anh về thành phố! Chiều nay gọi điện thoại , sáng nay bà gửi sách giáo khoa cấp ba của đến .”
Kiều Ngọc Hà thở dài, còn chủ ý: “Em mà cũng thi, thì con cái ?”
Lâm Văn Triết bỗng nhiên dậy: “Lúc thi thì mang đến nhà bà nội, nhờ bà nội giúp trông hai ngày. Hai vợ chồng nếu đều thi đỗ. Về thành phố , để bọn họ giúp đỡ một tay là . Con nhà quấy .”
“Em sợ em thi đỗ, kiến thức trong sách vở quên sạch sành sanh .” Kiều Ngọc Hà bỗng nhiên thấy rụt rè.
“Em như , khác cũng như , em sợ cái gì? Không thử một em ? Qua cái thôn là còn cái quán nữa , chúng thi, chỉ thể cả đời ở Nhị Đạo Loan! Anh mà thi về Kinh Thị, chắc chắn sẽ đưa em và con theo. đến lúc đó cả hai chúng đều lương, học còn tốn tiền, lấy gì mua lương thực? Đó là chuyện một năm hai năm. Hộ khẩu của con là theo , em là hộ khẩu nông thôn. Con cái cả đời cũng thế. Năm nay thi đỗ, thì sang năm thi tiếp, sang năm thi đỗ, thì năm nữa.”
Lâm Văn Triết quyết định, ngày mai trời sáng sẽ Thanh Sơn Lương T.ử tìm em vợ mượn sách. Sau đó mỗi ngày ngủ ba bốn tiếng, chỉ cần học c.h.ế.t, thì cứ học đến c.h.ế.t. Anh nhất định về thành phố!
Chậc, em vợ mà giỏi thế.
Trong bóng tối, Kiều Ngọc Hà dường như thấy ánh mắt kiên định của chồng. Trong lòng thắt . Trong trường đại học nhiều xuất sắc, nếu cô theo kịp bước chân… Vì con cái, vì bản cô, vì cái nhà !
“Được, hai chúng cùng học!”
Sáng sớm hôm , đến bảy giờ, gõ cửa nhà Kiều Ngọc Uyển.
Kiều lão thái đang ở trong bếp nấu mì cho cháu gái. Cất giọng hỏi: “Ai đấy? Vào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-415-con-sot-sach-vo-va-su-hao-phong-cua-kieu-ngoc-uyen.html.]
Không ngờ, là mấy thanh niên trí thức ở tiền viện! Đi đầu là Lý Văn Đông và Lâm Tân Thành, Tề Giai Mai cũng theo phía . Trừ Vương Vĩnh Hồng, hầu như đều đến cả.
Nhà bếp đủ, bèn ở giữa sân.
Lý Văn Đông xoa xoa tay, vẻ mặt ngại ngùng: “Bà Kiều, cái đó… chúng cháu đến hỏi xem, Kiều thanh niên còn dư quyển sách nào .”
“Ồ, cái đó hỏi Tiểu Uyển.” Sáng sớm, Lâm Văn Triết lấy một chồng. Kiều lão thái ước chừng là khó .
Bà gọi vọng trong nhà một câu: “Tiểu Uyển , thanh niên trí thức tiền viện đến .”
Kiều Ngọc Uyển sớm thấy động tĩnh, vội vàng cất đống sách bàn trong tủ. Mở cửa đón : “Mượn sách đúng ?”
“ , chúng mua , nhà ở thành phố cũng bán hết sạch , hàng gửi đến mất lâu. Cô cũng đấy, chẳng bao lâu nữa là thi đại học , mà Cao khảo … thể là cơ hội duy nhất của chúng .”
Anh chút ngại ngùng, sách vở bây giờ cực kỳ khan hiếm. Anh nhà họ Kiều chỉ Kiều Ngọc Uyển tham gia Cao khảo, mà mấy em họ của cô chắc chắn cũng tham gia. Nhiều như , sách vở chắc đủ dùng. vẫn ích kỷ. Anh quá rời , quá về nhà đoàn tụ với gia đình .
Kiều Ngọc Uyển bao đôi mắt căng thẳng mong chờ , .
“Có, lấy cho .”
“Số Lý Hóa tùng thư” đó cô mua rải rác ở Kinh Thị, thành phố, công xã năm bộ. Mua ở trạm thu mua phế liệu, gom góp cũng hai bộ. Còn dư hai quyển “Đại ”.
Đã cho Kiều Ngọc Hà một bộ. Lục Kim An và Kiều Kiến Nghiệp một bộ. Kiều Kiến Tây một bộ. Vẫn còn bốn bộ!
Còn mấy nhà quan hệ trong đại đội, tuy vẫn đến, nhưng cũng dự phòng một bộ. Bọn họ tự giữ hai bộ. Như thể chia một bộ chỉnh.
Xuống nông thôn đều dễ dàng gì, cô hiểu, thể giúp một tay thì giúp một tay. Mấy thanh niên trí thức tiền viện , trừ Vương Vĩnh Hồng và Uông Xuân Lâm, đều vẫn khá . cô thể một lúc lấy hết, tránh cho lải nhải.
Nghĩ ngợi một chút, Kiều Ngọc Uyển lấy cho bọn họ hai quyển Ngữ văn, hai quyển Chính trị và bốn tập “Đại ”, bốn tập “Vật lý”, bốn tập “Hóa học”.
“Số còn chúng còn xem. đợi chúng xem xong, thể cho các bạn mượn tiếp.”
Nhìn thấy Kiều Ngọc Uyển một lúc lấy nhiều sách như , còn bộ sách Số Lý Hóa mệnh danh là “Bảo điển Cao khảo”. Tất cả lập tức kìm nén nữa.
Người nào mau nước mắt thì òa nức nở, đến xé gan xé phổi. Ôm lấy sách, áp c.h.ặ.t trong n.g.ự.c.
Mấy Lý Văn Đông, Tạ Kiến Sinh cũng vội vàng dùng bàn tay thô ráp lau khóe mắt.
“Cảm ơn, cảm ơn Kiều thanh niên, chúng cũng cảm ơn cô thế nào cho . Chúng tối qua cả đêm ngủ, sắp tuyệt vọng .”
Bọn họ chỉ đến thử vận may thôi, ngờ Kiều thanh niên như . Hu hu hu…
Mấy thành một hàng, đỏ hoe mắt, cúi rạp chào Kiều Ngọc Uyển.
Kiều Ngọc Uyển vội vàng lùi sang bên cạnh.
“Được , mau về , ôn tập cho .”
Cô chịu nổi mấy màn sướt mướt tình cảm . Và sự thiện lương của Kiều Ngọc Uyển, cũng đem sự đền đáp cho cô, cho Thanh Sơn Lương T.ử . Lứa thí sinh đầu tiên, lăn lộn đều tệ.
Vương Vĩnh Hồng rướn cổ, ở tiền viện đập đồ ném thúng, hừ, mà xem, bảo đảm một quyển sách cũng mượn về . Người nhà họ Kiều ngốc. Thêm một thi, đồng nghĩa với thêm một tranh suất.