TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 408: Mười Người Qua Vòng Khám Sức Khỏe, Cả Làng Đốt Pháo Ăn Mừng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng coi thường lòng tham của bất kỳ ai.

Thẩm trọc từ một đại đội trưởng cao cao tại thượng, lưu lạc thành ông già gánh phân.

Lẽ dĩ nhiên, Tùng Lệ Cầm vốn "chồng sang vợ quý" cũng hụt hẫng nhỏ.

Có chút suy nghĩ, cũng chẳng gì lạ.

Mọi đều nghĩ như .

, nhanh, tất cả đều vả mặt.

Kiều Ngọc Uyển nhận điện thoại xong, suýt nữa rớt cằm.

"Tần Quyên Quyên, cô hôm nay cô ?

Hôm cô chẳng bảo, bố cô đang đợi dời mộ ?"

Tần Quyên Quyên che ống , vô cùng lén lút: ", sáng sớm nay dời xong .

Bây giờ chúng chuẩn xuất phát lên công xã.

cho cô , drama động trời, bố bây giờ đang đối chất trực tiếp với Tùng Lệ Cầm đấy.

Rất nhiều đang bên cạnh.

Ây, cũng tính là đối chất, coi như xé rách mặt, coi như thẳng thắn với .

Nói chung là chúng đều đoán sai .

Hóa Tùng Lệ Cầm đ.á.n.h, là bà và Thẩm trọc tương kế tựu kế.

Muốn kiếm chác chút lợi lộc.

Bố thế mà !

Lạ thật đấy, ông thế mà , ông ?

Còn nữa, bố năm xưa hiểu lầm, cũng năm xưa là hai ông bà già nhà họ Tùng cho hai họ đến với .

bố càng rõ, là chính Tùng Lệ Cầm.

Là bà gả cho bố chịu khổ.

Tùng Lệ Cầm nãy thừa nhận , nhưng trong lời dường như vẫn còn nhiều oán hận.

xem bà tự chọn Thẩm Hưng Thắng, bà oán hận bố gì?"

Kiều Ngọc Uyển lấy tay quấn quấn dây điện thoại, não vẫn đình trệ.

Thật ngờ, diễn xuất của Tần Phúc Sinh đến .

Tiện miệng :

"Oán bố cô những ngày qua coi bà như khỉ mà trêu đùa, oán bố cô luôn ngấm ngầm xem trò của bà , như một thằng hề.

Oán bố cô tại sa sút, hại bà tất cả chế giễu là mắt .

Oán bố cô bà chịu một trận đòn, bố cô cũng theo dự tính của bà .

Nói chung, thể oán hận nhiều lắm.

Chứ thể oán hận bản năm xưa mắt tròng.

Bây giờ tham lam vô độ ?"

Đầu dây bên truyền đến giọng vội vã: "Tiểu Uyển, nữa.

Bố phát tiết xong khí thế vương giả , chúng cũng lập tức xuất phát đây.

Đừng quên, đến Kinh Thị tìm chơi nhé."

Chưa đợi Kiều Ngọc Uyển trả lời, thấy tiếng Tần Phúc Sinh gọi Tần Quyên Quyên ở đầu dây bên , điện thoại cúp máy.

Kiều Ngọc Uyển đặt điện thoại xuống, đưa mắt lão bí thư.

Lão bí thư rít một tẩu t.h.u.ố.c, hừ hừ: "Thẩm trọc là kẻ nhiều tâm nhãn nhất.

Cũng ác thật, vì chút lợi lộc, chủ động đội nón xanh."

Mặc dù đội thật, nhưng cũng chẳng ho gì.

Kiều Ngọc Uyển: "Tùng Lệ Cầm còn ác hơn, sống c.h.ế.t chịu đựng một trận đòn."

Lão bí thư: "Một trận đòn đổi lấy một công việc, nếu thành công, cũng coi như đáng giá."

Mẹ kiếp, hai đúng là trời sinh một cặp.

Khóa c.h.ặ.t với là đúng .

"Reng reng reng..." Điện thoại reo lên.

Kiều Ngọc Uyển tiện tay nhấc máy: "A lô..."

a lô một tiếng, trong ống truyền đến giọng kích động của Kiều Phú Hữu:

"Tiểu Uyển, cháu mau về nhà, lấy bánh pháo bác mua để ở phòng phía tây cổng cung tiêu xã đốt .

Đại đội , khám sức khỏe đạt tiêu chuẩn mười !

Mười đấy!"

Lão bí thư đối diện bật dậy, ghế kéo đổ cũng kịp quan tâm.

Giật lấy ống , nước bọt văng tung tóe: "Phú Hữu , thật ?

Chắc chắn ?"

"Chắc chắn, chắc chắn." Kiều Phú Hữu lúc khép miệng.

" bây giờ đang ở văn phòng bí thư Hồ, họp xong, mà giả ?!

Chỉ thằng nhóc nhà lão Ngô đạt, là cột sống vẹo.

Còn đều đạt hết.

mà, cũng mười đều lính.

Còn xếp hạng nữa chứ.

Ngoài thể chất, còn xem học vấn, học vấn cao, hy vọng sẽ lớn hơn."

Lão bí thư kích động đến mức nước mắt già nua tuôn rơi.

Liên tục ba chữ .

Cúp điện thoại, liền dặn dò: "Tiểu Uyển , lời bác cả cháu.

Mau đốt pháo ."

"Dạ." Kiều Ngọc Uyển lanh lảnh đáp, chạy một mạch khỏi trụ sở đại đội.

"Nội nội nội, mau lên, bác cả gọi điện thoại về." Cô mang vẻ mặt hưng phấn chạy nhà.

"Bác cả , ngoài thằng nhóc nhà họ Ngô, khám sức khỏe đều qua hết ."

Ây dô!

"Ông trời mắt !" Kiều lão thái còn kích động hơn cô.

Ném củ cải trong tay chậu.

Tùy tiện lau tay tạp dề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-408-muoi-nguoi-qua-vong-kham-suc-khoe-ca-lang-dot-phao-an-mung.html.]

Vừa cởi tạp dề, bước nhanh ngoài: "Bà mau đến nhà bà Vương cháu báo một tiếng.

Bà Vương cháu hai ngày nay sốt ruột đến mức khóe miệng nổi bong bóng ."

Kiều lão đầu lợn cũng thèm cho ăn đàng hoàng nữa.

Đổ bừa cám lợn máng, vứt xô xuống đất.

Chắp tay lưng thẳng đến trung tâm phát tán thông tin của đại đội.

Cổng cung tiêu xã.

Ông tưởng thể ba công nhân, là mồ mả tổ tiên nhà họ Kiều bốc khói xanh .

Ai ngờ mồ mả tổ tiên còn thể liên tục bốc khói xanh cơ chứ!

Kiều lão đầu bước lâng lâng .

Kiều Ngọc Uyển cầm bánh pháo nhỏ năm dây, một bao diêm, chân với Kiều lão đầu đến cung tiêu xã.

"Lạch tạch lạch tạch..."

Đệt!

Tiếng gì thế?

Nhà ai lễ tết mà đốt pháo?

Quyết Quyết Chủy hôm nay hiếm khi ngoài đường, ở nhà cầm xẻng dọn chuồng lợn.

Nghe thấy tiếng động, kích động vứt xẻng, tay chân nhanh nhẹn nhảy khỏi chuồng lợn chạy khỏi nhà.

Rất nhiều thấy tiếng động.

Lúc bà đến, cổng cung tiêu xã vây kín một vòng .

"Chuyện gì thế? Ai đốt pháo ?" Bà huých huých Dương lão thái ở phía .

Dương lão thái toét miệng: "Tiểu Uyển đốt đấy, kết quả khám sức khỏe .

Ngoài thằng nhóc nhà lão Ngô, những khác đều đạt tiêu chuẩn."

"Ối ơi, thật á?!" Quyết Quyết Chủy vỗ đùi cái đét.

Nhìn một vòng, quả nhiên, ngoài nhà họ Ngô mặt mày ủ rũ , mấy nhà khác miệng sắp toét đến tận mang tai .

Lúc , lão bí thư chống gậy, run rẩy bước tới.

Giơ một tay lên, hiệu cho im lặng.

"Trật tự, ."

Mọi lập tức im lặng như gà.

"Tiểu Uyển với nhỉ? Danh sách vẫn chốt.

Đều tém tém đừng khoe khoang vội.

thông qua việc tuyển quân , trong lòng chắc đều rõ.

Đi học, đến lúc nào cũng ích!"

Có hai nhà con cái tiểu học còn nghiệp, niềm vui mặt giảm vài phần.

Hối hận xanh cả ruột.

Biết thế dù đập nồi bán sắt, cũng nuôi con học đến cấp hai.

Cũng Kiều Kiến Nghiệp và Kiều Kiến Tây đang khoác vai ôm eo, em với , cảm thán nhà họ Kiều vẫn là tầm xa.

Một cái bằng nghiệp cấp hai, bỏ xa bao nhiêu !

Không ít bà thím con đang học tiểu học, tung Thiết Sa Chưởng về phía mấy đứa con nghịch ngợm đang chạy lăng xăng nhà .

"Nghe thấy ? Suốt ngày đừng chỉ chơi điên cuồng.

Học hành cho t.ử tế, nhà cũng lên cấp hai, thi cấp ba."

"Mẹ, chẳng đây học vô dụng ?" Thằng nhóc đ.á.n.h phục.

"Mẹ còn , thanh niên trí thức từng một học sinh cấp hai, thì là học sinh cấp ba.

Chẳng cũng về quê trồng trọt .

Trồng trọt cũng chẳng hồn, còn giỏi bằng ."

Trẻ con kiêng dè.

Làm bà thím đỏ bừng cả mặt.

Tức giận túm lấy cổ áo thằng con ngu ngốc, đ.á.n.h mạnh hai cái m.ô.n.g.

"Cho mày bậy, tao cho mày bậy."

Lần thì chọc tổ ong vò vẽ , thằng nhóc càng tức hơn.

Vừa học sót chữ nào những lời nó từng .

"Mẹ, tự mà, tiền đóng học phí, chi bằng mua thịt ăn.

Biết hai chữ, tên .

Lên công xã phân biệt nhà vệ sinh nam nữ là ."

Mọi ồ lên.

Bà thím ngượng ngùng, thằng ranh con, trí nhớ gớm.

Tức tối kéo con sang một bên.

Cũng cô bé dẻo miệng, ôm c.h.ặ.t cánh tay bố buông.

Đảm bảo sẽ thi đỗ cấp ba, cũng xưởng, nữ binh.

Dỗ cho bố tít mắt.

Liên tục đảm bảo, bất kể là con gái con trai, bất kể học mấy năm.

Chỉ cần học!

Họ sẽ nuôi!

Tiền là lá gan của nghèo, nếu là mấy năm , nhà nào nhà nấy đều nghèo rớt mồng tơi.

Làm gì bản lĩnh .

Cũng là nhà họ Kiều gương.

Mấy em Kiều Kiến Hoa chẳng qua chỉ nghiệp cấp hai, xưởng thì lính.

Trực tiếp cá chép hóa rồng, đổi đời .

Ai mà ghen tị?!

Lại Kiều Ngọc Uyển, con gái thì ?

Chẳng cũng kéo cả một đại gia đình lên , thế nên mới , nam nữ đều như .

Không ít gia đình bây giờ nghĩ thông suốt .

 

 

Loading...