TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 407: Tần Quyên Quyên Tới Chơi, Hít Hà Drama Nhị Đạo Loan
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những gì Lục Kim An giảng đều là kiến thức thực tế.
Vô cùng hữu ích đối với lính mới tò te.
Không chỉ giảng về điều lệnh, mà còn về những điều cấm kỵ trong quân đội.
Lại giảng thêm một loại v.ũ k.h.í, ưu nhược điểm, tính năng của các loại s.ú.n.g gỗ khác , v. v.
Thậm chí còn nhắc qua về khái niệm tác chiến đặc nhiệm.
Kiều Ngọc Uyển cũng say sưa thích thú.
Kiều Kiến Nghiệp càng khỏi , xong việc là cầm b.út lên, ghi chép sót chữ nào những gì cho là hữu ích.
Chuẩn chia sẻ với Kiều Kiến Tây.
Chưa đến sáu giờ, Kiều Ngọc Uyển nhanh nhẹn nấu xong bữa cơm.
Một chậu lớn xương sống hầm khoai tây, một chậu lớn móng giò kho tàu, một đĩa rau xà lách chấm tương, một đĩa dưa muối nhỏ.
Còn một chậu cơm trắng mềm dẻo.
Nói thật, đến cả Lục Kim An cũng chút ghen tị với chế độ ăn uống của đối tượng nhỏ nhà .
Đã nhiều năm thấy một chậu thịt to thế .
Họ thói quen ăn ngủ mở miệng, hai ăn trò chuyện.
Kiều Ngọc Uyển thì hớn hở Tướng Quân mang drama về kể.
Tướng Quân gặm một miếng xương to: " cứ ườn nóc nhà cung tiêu xã, ngóng suốt cả buổi chiều.
Mấy bà thím khác đều về nhà nấu cơm .
Chỉ Quyết Quyết Chủy, Vương Mãn Cúc, còn bác gái hai của cô là mấy về.
Cứ đó bàn tán mãi chuyện cởi quần áo khám sức khỏe.
Quyết Quyết Chủy như ngỗng kêu." Tướng Quân mặt mày đầy vẻ hưng phấn.
Ăn xong một khúc xương, đòi ăn một miếng móng giò.
Kiều Kiến Nghiệp tiếng mèo kêu meo meo khắp nhà, nhịn hỏi:
"Có hai ngày nay Tiểu Uyển nhà, nó cuồng chân ?
Không đúng nha, nội bảo ngày nào cũng chuyện với nó, dẫn nó dạo mà."
Kiều Ngọc Uyển:...
Anh điên thì nó cũng điên .
Cả đại đội drama nào mà nó .
Bận rộn gần hai ngày, sáng hôm dậy muộn.
Vừa ăn sáng xong lâu, Kiều Kiến Chi đến.
Còn dẫn theo một quen.
Tay đang phơi quần áo của Kiều Ngọc Uyển khựng : "Tần Quyên Quyên?"
"Hì hì, phiền chứ, ở Nhị Đạo Loan chán quá.
Biết Kiều Kiến Chi là chị họ cô.
Hôm nay chị về nhà đẻ, liền theo sang chơi."
Trong tay Tần Quyên Quyên còn xách theo một con gà mái già, một gói bánh kịch, hai bình đồ hộp, một giỏ trứng gà.
Kiều Ngọc Uyển đón nhà, pha một ấm Long Tỉnh hảo hạng.
"Cô cô đến thì cứ đến, còn mang theo đồ gì."
Còn mang nhiều thế .
"Đều là họ hàng b.ắ.n đại bác tới của đại đội tặng, nhận .
Bỏ đồ xuống là chạy mất dép."
Tần Quyên Quyên đặt đồ lên giường đất.
"Cô cứ coi như việc , san sẻ bớt cho Thiệu Tuyết Mai .
Đỡ để bà tâm trạng , ăn nhiều, béo ."
Kiều Ngọc Uyển: "Cô cởi giày lên giường đất , đầu giường ấm lắm, ?
Có thích nghi với thời tiết Đông Bắc ?"
Tần Quyên Quyên đ.á.n.h giá một vòng căn nhà của Kiều Ngọc Uyển, chỗ hơn nhiều so với căn nhà Nhị Đạo Loan sắp xếp cho họ.
Quan trọng nhất là sạch sẽ, gọn gàng.
"Cũng tạm, ngờ giữa tháng ba mà chỗ vẫn lạnh thế." Tần Quyên Quyên cũng khách sáo.
Ngồi khoanh chân đầu giường đất.
Bắt đầu buôn chuyện ngay: "Mấy ngày nay c.h.ế.t mất.
Cô , đầu bố sắp nổ tung ."
Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng lên, lấy hạt dưa, đậu phộng, hạt thông, kẹo từ trong tủ bày lên bàn.
Tự xuống cạnh Tần Quyên Quyên, bày tư thế chuẩn hít drama.
"Mau kể chi tiết xem nào, tình mới và tình cũ ai thắng thế hơn."
"Ây dô, cô Nhị Đạo Loan bây giờ náo nhiệt cỡ nào .
Ngày nào cũng như diễn tuồng .
Hai đó lúc thì gió đông chèn ép gió tây, lúc thì gió tây chèn ép gió đông.
tạm thời Thiệu Tuyết Mai cao tay hơn, mời viện binh." Tần Quyên Quyên tặc lưỡi.
"Viện binh?" Mắt Kiều Ngọc Uyển đảo liên hồi, "Không là Thẩm trọc đấy chứ?"
Tần Quyên Quyên nhổ vỏ hạt dưa thoăn thoắt: "Chính là ông !
Cũng Thiệu Tuyết Mai tìm Thẩm Hưng Thắng lúc nào, những gì.
Hôm , Thẩm Hưng Thắng đ.á.n.h Tùng Lệ Cầm một trận.
Đánh cho mặt mũi bầm dập thì chớ, suýt nữa lết xuống khỏi giường đất .
Ông còn ở cửa cung tiêu xã, c.h.ử.i bới om sòm, Tùng Lệ Cầm là đồ tiện nhân.
Lẳng lơ ong bướm, cắm sừng ông .
Chửi đến cuối cùng, nước mũi tèm lem nước mắt giàn giụa, chậc chậc, khiến ít đàn ông đồng tình."
Uy lực của chiếc sừng xanh, ai đội nấy .
Kiều Ngọc Uyển chép miệng: "Thiệu Tuyết Mai một nước cờ tồi !
Ba thành hổ, nhiều , giả cũng thành thật.
Lỡ như Thẩm trọc thư tố cáo lên quân đội, cấp cử xuống điều tra.
Thế chẳng tiền đồ của bố cô tiêu tùng ?
Thời buổi vấn đề tác phong nghiêm trọng đấy."
"Chứ còn gì nữa." Tần Quyên Quyên hả hê, "Bà còn vui vẻ lắm!
Tự cho rằng chiêu mượn đao g.i.ế.c của cao minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-407-tan-quyen-quyen-toi-choi-hit-ha-drama-nhi-dao-loan.html.]
Bố chắc hối hận c.h.ế.t vì lấy bà , chẳng chút tầm đại cục nào.
mà Tùng Lệ Cầm cũng đáng đời."
Kiều Ngọc Uyển huých cô nàng: "Này, cô kể từ đầu cho ."
Tần Quyên Quyên uống một ngụm , ăn liền mấy hạt thông, mới mở miệng :
"... Bố cũng ngờ, đại đội chạm mặt Tùng Lệ Cầm.
vẫn luôn quan sát, lúc đó mặt Thiệu Tuyết Mai trắng bệch.
Đừng thấy hai họ chênh lệch nhiều tuổi, nhưng thoáng qua là thấy hai khá giống .
Tùng Lệ Cầm cũng ngốc.
Nhìn Thiệu Tuyết Mai, bố , nước mắt lã chã rơi.
Nước vo gạo cũng chẳng màng, chạy thẳng luôn."
Kiều Ngọc Uyển vỗ tay kiểu hải cẩu: "Tuyệt, lúc tiếng động còn hơn tiếng động.
Không một lời, bằng tất cả.
Bố cô đuổi theo ?"
"Không, bao nhiêu đang mà." Tần Quyên Quyên :
"Ai ngờ ngày hôm , bố dẫn chúng tảo mộ, giữa đường gặp Tùng Lệ Cầm.
Cõng một bó củi, bước thấp bước cao.
thấy lúc đó bố xót xa."
Kiều Ngọc Uyển bĩu môi, cùng Tướng Quân đang hóng hớt đồng loạt trợn trắng mắt.
"Tùng Lệ Cầm đúng là diễn.
Bà rõ ràng là cố ý mà?
Chỗ chúng , mùa đông gì ai cõng củi.
Đều là năm mới, kéo mấy xe gỗ về.
Hoặc là mùa hè, mùa thu, lên núi thu hoạch gì khác, công, mới cõng hai bó củi về.
Bà chắc chắn khu mộ nhà cô ở đó.
Cố tình bán t.h.ả.m, thu hút sự chú ý của bố cô.
Bố cô thấy bà sống t.h.ả.m như , oán hận trong lòng, chắc bay sạch ."
Tần Quyên Quyên gật đầu như giã tỏi: "Chứ còn gì nữa, bay sạch .
Còn lải nhải với năm xưa chắc là hiểu lầm gì đó, cũng thể là hai ông bà già nhà họ Tùng cho hai họ đến với ."
" hỏi ông nghĩ thế nào, ông lên tiếng."
"Thiệu Tuyết Mai chắc là , nên quản bố c.h.ặ.t lắm.
Bố bà theo đó.
Còn luôn miệng đòi về Kinh Thị.
, mộ tổ nhà tàn tạ lắm .
Có ngôi mộ còn san phẳng, tìm mãi thấy.
Bố mấy chục năm về nhà, đột nhiên nổi cơn hiếu thảo.
Nói dời mộ.
Dời mộ dễ thế, luôn tìm một chỗ mới, chọn một ngày thích hợp chứ?
Chuyện tạo cơ hội cho Tùng Lệ Cầm.
Bố , Tùng Lệ Cầm và Thiệu Tuyết Mai lén gặp .
Mỉa mai lẫn .
Một mỉa mai đối phương là mụ vợ già, mắt tròng, vứt bỏ cục vàng.
Một mỉa mai đối phương là vợ bé, chẳng qua chỉ là kẻ thế .
Nhặt đàn ông bà cần, còn coi như báu vật.
Còn bà nắm thóp bố dễ như trở bàn tay, đến lúc đó sẽ bắt bố sắp xếp công việc cho con trai bà .
Chậc chậc, mụ già Tùng Lệ Cầm .
Thái độ kiêu ngạo, c.h.ử.i cực kỳ bẩn thỉu, Thiệu Tuyết Mai rốt cuộc vẫn còn trẻ, đối thủ."
Kiều Ngọc Uyển trừng mắt: "Tùng Lệ Cầm thẳng bố cô là bà c.ầ.n s.ao?
Thiệu Tuyết Mai mách lẻo ?"
Tần Quyên Quyên dang hai tay: "Mách , nhưng ích gì?
Bố tin, còn Thiệu Tuyết Mai hẹp hòi, bịa chuyện lừa .
Hừ, thì thấy đấy, nhưng .
Cứ để ch.ó c.ắ.n ch.ó .
Có lẽ cũng vì chuyện , Thiệu Tuyết Mai sợ sắp xếp công việc thật.
Sau thường xuyên liên lạc, dứt , nhất thời hết cách, mới tìm Thẩm trọc mách lẻo."
Kiều Ngọc Uyển xoa xoa cằm: "Trước đó chắc Thẩm trọc .
Thành công , con trai ông cũng hưởng lợi.
Ông chịu thiệt.
Bây giờ Thiệu Tuyết Mai tìm đến tận cửa, mặt giữ thể diện.
Nên mới trút giận lên Tùng Lệ Cầm."
Tần Quyên Quyên bừng tỉnh đại ngộ, thổn thức một hồi: " là khả năng thật."
Kiều Ngọc Uyển: "Bố cô bây giờ sự áy náy đạt đến đỉnh điểm, e là sẽ sắp xếp công việc thật đấy."
"Lỡ như Tùng Lệ Cầm chơi ác.
Mượn cơ hội ly hôn, nhân cơ hội ăn vạ bố cô.
Bán t.h.ả.m một chút, cũng cần bố cô ly hôn cưới bà .
Bà chỉ cần là một phụ nữ nông thôn, lớn tuổi thế ly hôn.
Nhà đẻ cần bà .
Con cái oán trách bà .
Không thể ở trong làng nữa, sợ nước bọt dìm c.h.ế.t bà .
Bố cô đầu óc nóng lên, chừng sắp xếp luôn cả công việc cho Tùng Lệ Cầm chứ."
Đến lúc đó...
He he, Tần Phúc Sinh hưởng phúc .
Chỉ xem bản lĩnh của Tùng Lệ Cầm thôi.