TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 402: Nhường Xe Khách Đi Tàu Hỏa, Khám Sức Khỏe Gặp Chuyện Xấu Hổ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bác cả, bác theo xe nhé, cháu tàu hỏa, tự bỏ tiền mua vé."
Nói xong, Kiều Ngọc Uyển vắt chân lên cổ đuổi theo Trần Chính Viễn ở phía .
"Chú Trần, đợi cháu với, cháu đến đây, chú tiếp tục kể cho cháu ."
Trần Chính Viễn gọi giật suýt nữa thì sặc nước bọt của chính .
Ông há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc, "Cháu, cháu xe khách?
Không chỉ vì để hóng hớt đấy chứ?"
Con bé còn thích buôn chuyện hơn cả mấy bà thím trong đại đội thế.
"Đâu , xe nữa ." Kiều Ngọc Uyển đổ cho chiếc xe.
Trần Chính Viễn ba chiếc xe cũ kỹ cứ một bước kêu cọt kẹt ở đằng xa, trong lòng bỗng chốc sáng sủa hẳn lên.
"Ây dô, chiếc xe đó khổ .
Cũng ai say xe , nếu , thì xong đời.
Nói chừng sẽ ảnh hưởng đến kết quả khám sức khỏe đấy."
Nói đến cuối cùng, chút hả hê khi khác gặp họa.
Kiều Ngọc Uyển khựng , đúng , cô nghĩ nhỉ.
Kiều Ngọc Uyển vội vàng chạy ngược , gân cổ lên hét: "Đợi , đợi một chút..."
"Bố, Tiểu Uyển đang gọi ở đằng kìa, bố bảo tài xế đợi một chút." Tai Kiều Kiến Nghiệp thính.
Nghe thấy tiếng, liền kéo kéo Kiều Phú Hữu đang ở phía .
"Gọi gì thế?" Kiều Phú Hữu thắc mắc.
Lên tiếng chào hỏi tài xế một tiếng.
Mở cửa sổ xe thò đầu , "Tiểu Uyển , cháu chạy thế?"
"Cháu sợ trong ai say xe, xe mùi nồng nặc, nhét đông thế .
Kẻo lát nữa ngột ngạt nôn mửa, ảnh hưởng đến việc khám sức khỏe."
Kiều Ngọc Uyển rướn cổ trong.
Có mười mấy chỗ , chen chúc đến mức mặt mũi biến dạng.
Cô chỉ thằng cả nhà họ Vương, "Có nôn ?"
Lúc mùi xăng của ô tô khá là nồng, bình thường chịu nổi.
Kiều Phú Hữu đầu sắc mặt biến đổi, hạ thấp giọng quát:
"Cái đứa trẻ , phân biệt nặng nhẹ gấp gáp thế hả?
Khó chịu ? Còn ai khó chịu, cảm thấy xe khách nữa.
Mau lên tiếng ."
Lác đác giơ tay, Kiều Phú Hữu lên đếm thử.
Ái chà, cũng ít.
Bảy tám .
"Nhanh, ai khó chịu thì xuống xe , chúng đến muộn một chút , chắc chắn mới ."
Có hai mặt mày xanh xám, vẫn kiên quyết lắc đầu.
Đại đội trưởng của họ ở chiếc xe , chỉ một lát công phu , hai chiếc xe phía chạy mất .
Căn bản dám xuống!
Sợ đến thành phố mù tịt, tìm thấy chỗ khám sức khỏe.
Kiều Phú Hữu ép buộc, của Thanh Sơn Lương Tử, ông nghĩa vụ đó.
Nhắc nhở một câu coi như tận tình tận nghĩa .
Ngược là đại đội Hữu Nghị, ba xuống xe.
Vừa xuống xe, liền giống như hai xuống xe của Thanh Sơn Lương Tử, tự động cạnh Kiều Ngọc Uyển.
Hai bên còn trao đổi ánh mắt.
Gật đầu với một cái.
Đều đại đội trưởng của hai đại đội quan hệ .
Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật.
Cô cảm thấy mà phát thêm một cây cờ nhỏ, là thể hướng dẫn viên du lịch .
Kiều Phú Hữu ngay đó cũng xuống xe, "Ba đứa các cháu, trong túi mang tiền ?
Không mang thì nhất định lên tiếng, đừng ngại.
Bác ứng cho, đến lúc đó bác sẽ đòi đại đội trưởng của các cháu."
Ba thanh niên đều gãi đầu.
"Cháu, cháu chỉ cho cháu năm hào."
"Mẹ cháu cho một đồng."
"Tiền của cháu đủ dùng, cảm ơn đại đội trưởng Kiều."
Lúc tài xế giục, "Này, ông , ông lên ?
Không lên đóng cửa đây.
Muộn nữa là đuổi kịp xe phía ."
"Lên lên lên!" Động tác móc túi của Kiều Phú Hữu khựng .
Vừa nhảy lên xe, :
"Tiểu Uyển, đủ thì cháu ứng nhé, về thanh toán một thể."
"Bác yên tâm ." Kiều Ngọc Uyển vẫy tay.
Mấy ngừng nghỉ chạy đến ga tàu hỏa, đợi xuống tàu, đến cơm cũng kịp ăn.
Đi thẳng đến bệnh viện khám sức khỏe.
Nhìn thấy bóng , Kiều Phú Hữu lúc mới yên tâm.
Không nhịn đưa tay vò vò tóc Kiều Ngọc Uyển, cho đến khi b.í.m tóc tết sắp bung .
Biến thành cái ổ gà xù lông, lúc mới dừng tay.
Vẻ mặt đắc ý dẫn trong.
Vương Trường Thanh toét miệng , ngừng cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-402-nhuong-xe-khach-di-tau-hoa-kham-suc-khoe-gap-chuyen-xau-ho.html.]
Có trời mới lúc đến nơi, phát hiện thiếu ba , ông ngơ ngác đến mức nào.
Nếu nhờ Kiều Phú Hữu chạy đến báo cho ông , ông suýt nữa tưởng mất tích giữa đường .
"Tiểu Uyển." Lục Kim An bước nhanh tới.
"Vừa nãy cứ tìm em mãi, đó thấy bác cả.
Bác em tàu hỏa đến.
Có chỗ ? Có mệt ?"
Ban đầu nghĩ nếu chỗ trống, sẽ đưa Tiểu Uyển cùng xe Jeep.
Không ngờ một chiếc xe, nhét tận sáu gã đàn ông thô kệch.
"Không mệt, chỗ ." Kiều Ngọc Uyển nhận lấy bình nước Lục Kim An đưa.
Uống ừng ực mấy ngụm lớn.
Lục Kim An đưa đến một văn phòng trống ai, lấy từ áo khoác quân đội hai hộp cơm.
"Biết em thời gian ăn cơm, tranh thủ đến tiệm cơm quốc doanh mua đấy.
Một phần cơm trắng, một phần đậu phụ Ma Bà.
Còn một phần thịt lợn xào chua ngọt."
Kiều Ngọc Uyển đến mức mắt cong cong như trăng khuyết, "Anh ăn ?"
"Ăn , bộ chỉ huy quân sự sắp xếp." Lục Kim An lấy nước tráng đũa cho cô.
Tiếp theo, Lục Kim An trơ mắt cô ăn sạch sành sanh bộ cơm thức ăn.
Bật một tiếng, lấy từ áo khoác quân đội một quả táo to đỏ ch.ót.
"Đợi tiêu hóa bớt hẵng ăn."
Kiều Ngọc Uyển: "..."
Bên , Kiều Phú Hữu dùng giấy dầu ủ năm cái bánh bao nhân thịt to trong n.g.ự.c.
Tìm cháu gái khắp bệnh viện.
Tìm từ lầu xuống lầu một lượt, cũng thấy , cứ gãi đầu mãi.
Mãi đến gần hai giờ, Kiều Ngọc Uyển mới nhai táo rôm rốp xuất hiện trong tầm mắt Kiều Phú Hữu.
Kiều Phú Hữu:...
Toàn bộ quá trình khám sức khỏe kéo dài cả một ngày.
Gần sáu giờ mới kết thúc.
Kiều Ngọc Uyển từ xa thấy Kiều Kiến Nghiệp và mấy quây với xì xầm bàn tán.
Nghe rõ lắm.
Chỉ loáng thoáng vài từ, cái gì mà m.ô.n.g, chọc m.ô.n.g.
Cái quỷ gì thế?
Cái tính tò mò c.h.ế.t tiệt của cô, lén lút nhích sang bên cạnh một chút.
Lục Kim An và đồng chí Thời bước khỏi cổng bệnh viện, thấy đối tượng đang kiễng chân.
Dáng vẻ lén lút nhích từng bước nhỏ một.
Núi băng lập tức tan chảy.
Khóe miệng cong lên thật cao, trong mắt tràn ngập ý .
Chăm chú chằm chằm bóng dáng cách đó xa, sự cưng chiều mặt sắp tràn cả ngoài.
Đồng chí Thời và đồng chí bên cạnh nương theo ánh mắt của sang.
Cảm thán: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân a."
"Rất xinh ."
Kiều Ngọc Uyển định tiến gần thêm một chút, đột nhiên kéo , ai mà mắt thế?
Cô bất mãn đầu .
"Lục Kim An?" Anh kéo em gì?
"Khụ khụ... Tiểu Uyển? Sao em ở đây..." Kiều Kiến Nghiệp thấy tiếng động, trong mắt hiện lên sự bối rối.
Con bé thấy chứ?
"Tiểu Uyển, cũng từng khám sức khỏe , em tò mò cái gì, hỏi ." Lục Kim An hạ thấp giọng bên tai Kiều Ngọc Uyển.
Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng lên.
Kéo sang một bên, "Vừa nãy bọn họ khám sức khỏe cái m.ô.n.g gì đó."
Khóe miệng Lục Kim An giật giật biên độ nhỏ, nhả hai chữ:
"Trĩ."
"Ồ!" Kiều Ngọc Uyển chợt hiểu , "Chỉ kiểm tra trĩ thôi mà, cần lén lút mờ ám thế ."
"Sau cái gì thì hỏi , đừng để ý đến bọn họ." Lục Kim An thấp giọng :
"Ngày mai còn bận rộn ở thành phố một ngày nữa.
Em thì ?
Hôm nay về, là ở ?"
"Vậy em về nhà ở cho xong." Kiều Ngọc Uyển lúc thầm thấy may mắn, may mà lời Lục Kim An.
Không mang gà cho chú Định Bang.
Bên , Vương Trường Thanh cũng tìm thấy Kiều Phú Hữu:
"Lão Kiều, các ông về , là ở đây một đêm?"
"Giờ còn về gì nữa, xe khách mất hút từ lâu .
Dứt khoát tìm chỗ nào đó ở , mang theo giấy giới thiệu, các ông thì ?"
Vương Trường Thanh mệt mỏi thở hắt một thô, tùy tiện tìm một chỗ phịch xuống.
"Cùng , ngày nào cũng thế , còn mệt hơn cả trồng trọt."
"Ai chứ, năm nay đông , chỗ nào cũng lộn xộn.
Bí thư Hồ cũng đang hối hận kìa, là điều mấy chiếc xe tải lớn từ mấy xưởng đến thì ."
"Xe tải cũng chắc đủ." Công xã nghèo rớt mồng tơi.