TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 390: Giả Vờ Bị Thương Ăn Vạ, Mèo Tướng Quân Ra Tay Trừng Trị

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hừ, cô giỏi, cô chỗ nào cũng giỏi, còn mặt mũi bọn ."

"Sao cô bản ?"

"Trước mặt Lục Kim An, còn ngại , giữ cho cô chút mặt mũi đấy."

Kiều Kiến Nam sủi cảo cũng ăn nữa.

Ném đôi đũa cái cạch, trừng mắt, chỉ Kiều Ngọc Uyển.

"Anh ném cái gì thế? Trước mặt ông bà nội, phần cho ném đũa ?" Kiều Kiến Tây chịu nổi tiên.

Đẩy Kiều Kiến Nam một cái.

Kiều Kiến Nam vững, trượt thẳng xuống mép giường lò.

Đặt m.ô.n.g phịch xuống đất...!

Chưa khỏi quân doanh c.h.ế.t, khí thế Kiều Kiến Nam lập tức tắt ba phần.

Hàn Thải Phượng gào một tiếng, định lao lên cào Kiều Kiến Tây.

"Cái đồ c.h.ế.t tiệt , đây là cả mày, cái đồ táng tận lương tâm.

Có ai em trai, mà đ.á.n.h ruột ?"

Đứa bé tiếng gào của cô dọa cho oa oa.

Hàn Thải Phượng chút ảo não c.ắ.n môi, tay dừng.

Em chồng đ.á.n.h chị dâu để cho.

Kiều Kiến Tây tránh trái tránh .

Hàn Thải Phượng càng hăng m.á.u hơn.

Kiều Ngọc Uyển thuận tay cầm lấy cái chổi lông gà, chọc thẳng trán cô .

Hàn Thải Phượng nhe nanh múa vuốt, cứ tránh .

theo bản năng giơ chân đá Kiều Ngọc Uyển, quên mất Kiều Ngọc Uyển giường lò.

đất.

Một cước đá mép giường lò.

"Hít, ái chà, gãy chân , gãy chân , Kiều Ngọc Uyển..."

Hàn Thải Phượng đau đến não ngừng hoạt động.

Khí thế hai vợ chồng tắt thêm ba phần.

"Gọi gì? Tự chị đá mà." Kiều Ngọc Uyển chọc chọc cái chổi lông gà về phía .

"Lêu lêu lêu, đ.á.n.h đ.á.n.h , tức c.h.ế.t chị."

Mọi :...

Đứa bé mọc răng hàm, vẫn đang oa oa.

Kiều lão thái đập bàn một cái, trừng mắt Chu Xuân Hoa đang ngẩn : "Ngẩn đó gì, còn bế đứa bé ."

Chu Xuân Hoa phản ứng .

Vội vàng xỏ giày xuống đất, bế đứa bé sang nhà chái.

"A a a, Kiều Ngọc Uyển, tao liều mạng với mày." Hàn Thải Phượng sắp tức c.h.ế.t .

Chỉ một ý nghĩ, Kiều Ngọc Uyển khắc cô !

đang định cởi giày lên giường lò, quyết một trận cao thấp, liền thấy Kiều Kiến Nam ở ái chà một tiếng.

"Ái chà, xương cụt của , eo của , xong xong .

Chắc chắn là gãy ." Hắn gào to tiếng lắm.

Hàn Thải Phượng lập tức cứng đờ.

Thế ?!

còn sinh con trai !

Trong lòng Kiều Kiến Tây cũng thót một cái, vội vàng xỏ giày, định đỡ Kiều Kiến Nam.

Mấy Kiều lão đầu, Kiều lão thái cũng cuống lên.

Ở nông thôn, đều là việc chân tay, eo vấn đề coi như là phế .

Kiều Trường Phú và Kiều Phú Hữu cũng đưa tay .

Một đỡ lưng, một kéo dậy.

"Đừng, đừng động con, đau." Kiều Kiến Nam nhe răng trợn mắt, "Để con từ từ ."

Hàn Thải Phượng nước mắt lã chã rơi xuống, "Kiến Nam, hu hu hu...

Anh mà xảy chuyện gì, con em sống thế nào đây."

"Kiến Bắc, cháu lái máy kéo." Kiều lão thái phân phó, sai bảo Kiều Phú Hữu: "Con mau giấy giới thiệu.

Hương Hoa , ở nhà lấy chút tiền ."

Nhà đông lập tức loạn thành một nồi cháo.

Lục Kim An kéo Kiều Ngọc Uyển một cái, cho cô một ánh mắt.

Lại hất cằm về phía Kiều Kiến Nam.

Kiều Ngọc Uyển ngẩn giây lát.

Nhìn chằm chằm Kiều Kiến Nam tỉ mỉ quan sát vài , đột nhiên hiểu .

Lặng lẽ đẩy Tướng Quân đang ngoan ngoãn liệt ở đầu giường lò ngáy khò khò.

Ghé tai mèo, hạ thấp giọng: "Tướng Quân, việc , dậy ."

Tướng Quân soạt một cái mở mắt .

Kiều Ngọc Uyển lập tức lộ vẻ kinh hoảng, "A a a, mau tránh , Tướng Quân phát điên , Tướng Quân cào .

A a a, mắt của .

Mau tránh , giữ nó nữa ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-390-gia-vo-bi-thuong-an-va-meo-tuong-quan-ra-tay-trung-tri.html.]

Một tay che mắt, một bên chạy loạn xạ giường lò đầy vẻ kinh hoảng.

Trong mắt Lục Kim An xẹt qua một tia , cũng kêu một tiếng, "A, mặt của ."

Kiều Ngọc Uyển cạn lời một cái.

Thà kêu còn hơn.

Cảm xúc quá tới nơi tới chốn .

Ngoài giọng nhỏ , một tia sợ hãi cũng .

Rất giả, đ.á.n.h giá kém!

"Đậu xanh!"

Kiều Kiến Nam ngước mắt, liền thấy con mèo mắt lóe lục quang, lao thẳng mặt .

Móng vuốt sắc bén xòe .

Cái thể trạng béo núc ních , thể đè mặt thành cái bánh.

Dọa mạnh mẽ đẩy Kiều Trường Phú, Kiều Phú Hữu và Kiều Kiến Tây đang vây quanh ngã một cái.

Thân thủ vô cùng nhanh nhẹn, lồm cồm bò dậy.

Kéo Hàn Thải Phượng, gào t.h.ả.m thiết chạy về phía bếp, chạy thẳng giữa sân.

Mọi :...

Thần sắc lo lắng cứng đờ mặt.

Hóa chú hề là chính .

"Thằng ranh con!" Kiều lão thái tức đến run tay, cầm lấy cái chổi lông gà lạch bạch đuổi theo ngoài.

Tướng Quân cũng là đứa tính, cũng đuổi theo ngoài.

Vừa đuổi, kêu meo meo.

Chạy nhanh chậm, vượt qua, cách xa.

Cứ như bám sát gót hai vợ chồng.

Tiếng kêu mang theo sự gấp gáp đặc hữu của "mèo điên", mà tim đập chân run.

Kiều Ngọc Uyển bệ cửa sổ ngoài, ha ha, "Em cuối cùng cũng phát hiện một ưu điểm của Kiều Kiến Nam."

"Gì thế?" Kiều Kiến Tây ngơ ngác hỏi.

"Em nghĩ nát óc cũng nghĩ .

Người giả bệnh ăn vạ em ruột , còn suýt đẩy bố ruột ngã chổng vó thể ưu điểm gì."

Kiều Ngọc Uyển đồng cảm bác hai một cái.

chút t.h.ả.m.

Nếu Kiều Kiến Tây mắt sắc tay nhanh đỡ một cái.

Suýt chút nữa đẩy ngã dập m.ô.n.g.

"Ít nhất đối với vợ cũng , em còn tưởng sẽ tự chạy chứ."

"...!" Cũng .

Bên ngoài, vợ chồng Kiều Kiến Nam đang chạy quanh sân, chạy đến thở hồng hộc.

"Chạy, chạy nổi nữa , Kiến Nam, con mèo c.h.ế.t tiệt , còn, còn theo hai ?"

"Còn." Họng Kiều Kiến Nam đau rát, "Ống quần hình như nó cào rách ."

Nghe , Hàn Thải Phượng c.ắ.n răng, chạy nhanh hơn một chút:

"Thực sự , hai chạy về nhà ?

Hai ngốc , chạy ngoài nó còn thể theo?!"

"Thế , con ranh c.h.ế.t tiệt xỉa xói hai nửa ngày, trả treo .

Em thể nuốt trôi cục tức ?

Anh dù cũng nuốt trôi!" Kiều Kiến Nam bất ngờ quét một cú đá về phía .

Muốn bất ngờ đá Tướng Quân một cái.

Tướng Quân trực tiếp đạp chân , nhảy cao hai mét.

Khoảnh khắc rơi xuống vung chân lên, một cái tát tai hung hăng quất tới.

"Bốp!"

"Á!" Vốn dùng sức mạnh, đá trúng trẹo hông.

Lại mèo đ.á.n.h.

Kiều Kiến Nam ngớ trong giây lát, trực tiếp nổi điên.

"A a, con mèo c.h.ế.t tiệt, mày dám đ.á.n.h tao!"

"Meo ~ Đánh c.h.ế.t mày, xem miêu miêu quyền của tao đây." Cả cái sân đều là tiếng meo meo của Tướng Quân.

Tất cả đều sự vui vẻ trong giọng điệu của Tướng Quân.

Nó bật nhảy một cái, hung hăng túm lấy tóc Kiều Kiến Nam, trực tiếp chiếm lĩnh cao điểm.

Nắm đ.ấ.m to như hạt mưa trái khai cung, một trận bốp bốp binh binh.

"Meo, hai cái đồ ngu, chiếm hời đủ, còn dám bắt nạt Uyển do tiểu gia bảo kê.

Bốp! Bốp! Cho mày tỉnh não."

Một cái tát dùng sức nhỏ.

Tốc độ quyền cực nhanh, múa tàn ảnh.

Chưa đến một phút, đ.á.n.h cho Kiều Kiến Nam mắt nổ đom đóm, má sưng đỏ lên trông thấy bằng mắt thường.

Kiều Kiến Nam cổng lớn cách đó xa hai mắt mờ mịt.

Nếu thời gian ngược một phút...

 

 

Loading...