TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 382: Kéo Nhị Hồ Như Cưa Gỗ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:43:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bà nội, ông nội." Xe dừng hẳn, Kiều Ngọc Uyển liền nhảy xuống xe.
"Ái chà, cháu chậm một chút." Kiều lão thái tươi như hoa.
Cháu gái ở bên cạnh, luôn cảm thấy gì cũng sức.
"Gầy gầy , mau nhà, bà món cháu thích ăn.
Trong bếp lò còn vùi cho cháu mấy củ khoai tây nữa đấy." Kiều lão thái nắm tay Kiều Ngọc Uyển, kéo trong sân.
"Ở bên ngoài cháu nhớ cái gì khác, chỉ nhớ cơm bà nội nấu..." Miệng Kiều Ngọc Uyển như bôi mật.
Kiều Kiến Nghiệp bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Đồ nịnh hót."
Hại khổ .
Kiều Kiến Bắc thấy buồn : "Em lầm bầm cái gì đấy?
Còn mau giúp cùng khiêng."
Túi đưa nhà, còn nhanh ch.óng lái máy kéo về đại đội bộ.
Đưa tiền cho kế toán, xong xuôi hết, yên tâm mới ăn cơm.
Cậu cũng đói đến bụng kêu ùng ục .
Kiều lão thái thấy động tĩnh mới hậu tri hậu giác đầu thoáng qua cháu trai:
"Kiến Bắc cũng ăn cơm ?"
"Kiến Nghiệp , cháu mau nhóm lửa cái nồi ở phòng tây lên, hâm nóng chút cơm.
Hai ăn chỗ cơm ủ trong nồi phòng đông đủ."
Khóe miệng Kiều lão đầu giật giật, đây là quên mất Kiến Bắc ?
Kiều Kiến Bắc ngây ngô, cũng để ý.
Kiều Kiến Nghiệp đáp một tiếng, hì hục chuyển túi, :
"Bà nội, cháu cũng đói, cháu còn ăn thêm chút nữa."
"Đây mới ăn xong cơm một tiếng." Kiều lão thái khiếp sợ, "Buổi trưa cháu uống ba bát cháo ngô xay.
Còn ăn một chậu nhỏ khoai tây.
Hai cái bánh bột ngô, thức ăn còn ăn nhiều như thế..."
Buổi trưa trong thức ăn thịt đấy.
Kiều Kiến Nghiệp vẻ mặt bi phẫn: "Bà nội, cái đó thể trách cháu?
Cháo ngô xay loãng toẹt, uống bụng là nước, tiểu hai bãi là tiêu hóa hết .
Hơn nữa, khoai tây cũng no lâu mà."
"Nước tiểu của cháu mà lợi hại thế? Hơn nữa, cháu đòi ăn khoai tây luộc ?"
Kiều lão thái tức giận .
Cháo ngô xay là do cẩn thận thêm nhiều một gáo nước.
cũng loãng toẹt, chuyện đúng là khoa trương.
Nói thì , Kiều lão thái vẫn lên tủ tìm một cân mì sợi: "Được , nấu thêm một chậu mì sợi .
Đập thêm mấy quả trứng chần nước sôi, khéo buổi sáng nhổ rau mùi ở chỗ Tiểu Uyển.
Thái một ít bỏ trong.
Hừ, bà thấy cháu , dễ quân đội đuổi về lắm.
Cháu cũng ăn nhiều quá .
Nếu lính đều ăn nhiều như cháu, lãnh đạo bộ đội còn thét ?"
"Ha ha ha~" Kiều Ngọc Uyển khà khà.
Cười đến chảy cả nước mắt: "Bà nội, bà cũng quá buồn ."
Trương Hương Hoa từ hầm ngầm vườn rau xách về hai cây cải trắng to, ba củ củ cải xanh.
Nghe xong cũng nhịn .
ít nhiều cũng đỡ cho con trai một câu:
"Ăn nhiều cũng cái lợi, ít nhất sức lực tăng lên .
Mẹ cửa, mấy bà già trong đại đội ghen tị lắm."
Lại cho Kiều lão thái xem cái giỏ đất.
"Mọi năm trong nhà cái ăn, cải trắng và củ cải tầm tháng sớm còn một mống.
Năm nay còn thừa nhiều , còn chẳng hỏng chút nào.
Cải trắng chỉ lớp bên ngoài khô một chút." Lại nhanh nhẹn lấy chậu múc nước, rửa một củ củ cải.
Cầm d.a.o thái vài lát.
"Vẫn giòn ngọt giòn ngọt, xốp chút nào, , nếm thử xem."
Lại đưa cho Kiều Ngọc Uyển rửa mặt xong hai lát nhỏ.
Kiều Ngọc Uyển tàu hỏa lâu, trong miệng nhạt nhẽo, ăn miếng củ cải cũng khá thuận miệng.
"Vâng, đúng là giòn."
"Con về nhà một chuyến , bộ quần áo qua."
Kiều lão thái đáp một tiếng, đổ ít dầu đậu nành nồi:
"Năm ngoái mùa, cả mùa hè phơi nhiều rau khô như , muối mấy vại dưa muối.
Cải trắng củ cải chẳng là ăn hết .
Cộng thêm mùa đông năm nay thịt cũng nhiều, còn chia cá.
Tiểu Uyển còn mua cho nhiều rong biển như .
Còn cải thìa trồng trong nhà chúng , cũng giúp ích nhiều lắm."
Năm nay chỉ phòng , ít nhà trong đại đội đều học Kiều Ngọc Uyển trồng rau trong nhà.
Kiều Kiến Nghiệp sán đến: "Bà nội, ăn sủi cảo nhân cải trắng !"
"Bà thấy cháu giống sủi cảo đấy." Xèo một tiếng, Kiều lão thái dùng hành tím phi thơm nồi.
"Trong nhà hết thịt ."
Kiều Kiến Nghiệp thở dài, đáng thương xổm bếp lò, bới khoai tây ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-382-keo-nhi-ho-nhu-cua-go.html.]
"Haizz, đợi bộ đội , ăn sủi cảo nữa e là khó."
Kiều lão thái:...!
Lớn tâm mắt, học cách giả đáng thương ?!
Trương Hương Hoa đau lòng, về phía chồng: "Mẹ, phiếu thịt Kiến Hoa và Kiến Đảng mang về còn hai tấm..."
Kiều lão thái đậy nắp nồi , đợi nước sôi.
Vừa về phía phòng đông, : "Kiếm thịt, chúng sẽ gói."
Mắt Kiều Kiến Nghiệp sáng lên: "Vậy sáng mai cháu lên công xã mua."
Cậu chạy bộ , coi như rèn luyện.
Kiều Ngọc Uyển và Kiều Kiến Bắc cùng nhà.
Cũng chỉ chân, Kiều Trường Phú và Chu Xuân Hoa, Kiều Kiến Tây cũng đẩy cửa bước .
Trên tàu hỏa ăn cơm tuy rằng đến nỗi tạm bợ.
rốt cuộc thuận miệng bằng cơm nóng hổi ở nhà.
Kiều Ngọc Uyển húp một ngụm nước mì, gắp liền hai đũa dưa chua, trong dày lập tức thoải mái.
Kiều lão thái vội vàng gắp cho cái cánh gà:
"Ăn thịt , Uyển , mau với bà xem, Dương Thành như thế nào?"
"Dương Thành , nóng hơn chỗ chúng nhiều lắm, bây giờ hơn hai mươi độ, nóng bức ẩm ướt.
Đặc biệt là ẩm ướt, trong nhà đều giọt nước.
Quần áo đều ẩm ướt, côn trùng còn đặc biệt to, gián to cỡ ." Kiều Ngọc Uyển húp sùm sụp một ngụm mì lớn.
Tay trái hiệu một chút.
"Hả! Gián trông như thế nào?"
Người nhà họ Kiều đều từng thấy.
"Nói thế nào nhỉ, cánh, màu nâu sẫm, thuôn dài.
Cháu địa phương .
Thứ đó còn đẻ giỏi hơn chuột, trong nhà chỉ cần , là bắt sạch.
Không gián đực cũng sợ, gián cái thể tự đẻ.
Bò khắp nơi, đặc biệt thích chui đồ ăn, đáng ghét lắm."
Kiều Ngọc Uyển gắp một miếng thịt gà ăn.
Cô thấy con bay.
Có đứa bé đ.á.n.h, nó bay thẳng trong miệng luôn.
Tối hôm đó sức ăn của cô giảm một nửa.
Dọa c.h.ế.t .
"Trái cây ở đó đặc biệt nhiều, nhiều loại chỗ chúng bán.
Cung tiêu xã trái cây chất đống chất đống, cháu còn chụp một tấm ảnh, định mang về cho xem.
Nhân viên bán hàng còn thắc mắc nữa cơ.
Còn nữa, cháu phát hiện lén lút buôn bán..."
"Hít!"
Người trong phòng hít ngược một .
"To gan như ?"
" đấy, sợ bắt ?"
Kiều Ngọc Uyển gắp một miếng xương, c.ắ.n một miếng to, "Lén lút thôi, thì thế nào?
Rất nhiều đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn trở về, công việc.
Lại thể ở nhà ăn bám chờ c.h.ế.t.
Mỗi nhà nhiều con cái như , kiếm tiền, đứa ầm ĩ, đứa quậy phá.
Ai cũng thể cho sắc mặt xem.
Con mà, đến bước đường cùng, tự sẽ tìm lối thoát."
Kiều lão thái, Kiều lão đầu mấy lớn đều gật đầu.
"Là cái lý ."
"Người sống cũng thể để nước tiểu cho nghẹn c.h.ế.t."
"Còn một điểm, c.h.ế.t vì tiền chim c.h.ế.t vì mồi.
Buôn bán , đó là thật sự kiếm tiền." Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng lấp lánh.
"Người bên đó năng động, hình như trời sinh buôn bán.
Xưởng bên đó cũng nhiều, một thứ rẻ lắm, cháu còn mua một ít mang về.
Lát nữa chia ."
Cho dù là năm 76, sức sống của thành phố đó cũng mang đến cho Kiều Ngọc Uyển sự rung động lớn.
Tất cả đến say sưa ngon lành.
" , Kiến Nghiệp đàn nhị học thế nào ?
Trong điện thoại quên hỏi." Kiều Ngọc Uyển vô cùng tò mò.
Mặt Kiều Kiến Nghiệp xanh mét.
Những khác ha hả.
Kiều lão thái lau khóe mắt: "Bác Khúc của cháu , nó thiên phú đó.
Kéo như cưa gỗ ."
"Ngược thổi kèn xona học một cái là ngay." Trương Hương Hoa , "Đợi lát nữa bảo nó thổi cho con một cái."
Kiều Ngọc Uyển: "..."
Kèn xona chẳng là kèn đám ma .
"Ha ha ha..."