TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 378: Lục Kim An Về Đội Sớm

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:43:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngọc Uyển và Lục Kim An ríu rít suốt dọc đường.

Kiều Ngọc Uyển phụ trách ríu rít.

Lục Kim An thỉnh thoảng mỉm đáp , chuyên tâm lái xe.

Nhờ phúc lúc bao giờ kẹt xe, buổi trưa đến thị trường Đông Phong, ăn món lẩu dê nhúng mà cô tâm niệm.

Bốn ngày đó, Lục Kim An đưa Kiều Ngọc Uyển dạo khắp Kinh Thị.

Sáng sớm ngày thứ năm, Kiều Ngọc Uyển đầu tóc rối bù như tổ gà, mơ mơ màng màng bước khỏi phòng.

Phát hiện mỗi ngày đều chuẩn bữa sáng sớm, hôm nay ở đây.

Lập tức tỉnh táo.

Tìm một vòng khắp sân cũng thấy .

"Tướng Quân, sáng nay Lục Kim An tới ?"

"Meow, , tao thấy động tĩnh gì." Tướng Quân lắc đầu.

"Có thể là đường việc gì chậm trễ ."

"Chắc là nhiệm vụ khẩn cấp về đơn vị ." Kiều Ngọc Uyển thất vọng vài giây.

Nhanh nhẹn rửa mặt quần áo.

"Đi, tao đưa mày ngoài mua đồ ăn sáng."

"Khoan , cô là đồng chí Tiểu Kiều ?"

Xách theo bảy cái bánh bao thịt lớn, tới cổng ngõ, nhân viên công tác bên trong gọi .

"Vâng, là cháu." Kiều Ngọc Uyển đầu .

Là một thím tươi roi rói.

" ngay là gọi sai mà, sống ở đây đều quen mặt, chỉ cô là lạ mặt.

Chúng mới .

Thì nhận điện thoại của một họ Từ gọi tới.

Cậu nhờ chúng nhắn với cô, là đối tượng của cô về đơn vị .

Đi lúc nửa đêm hôm qua.

Khi nào về thì chắc ."

"Cảm ơn thím ạ, cháu ." Kiều Ngọc Uyển chút lo lắng, nhiệm vụ gấp như .

Sẽ là chuyện lớn gì chứ?

Chẳng lẽ là đám khỉ ở bên ?

Ánh mắt cô lóe lên, cơ hội vẻ tồi?!

Ngẩng đầu lên nở nụ : "Thím Lý, cháu về đây ạ."

Biểu cảm của cô, trong mắt thím Lý chính là gượng , nhà quân nhân dễ dàng gì.

Huống chi tuổi còn nhỏ như , đang là lúc quấn quýt nhất.

cũng từng trẻ tuổi, bà hiểu!

Muốn nắm tay Kiều Ngọc Uyển an ủi một chút, phát hiện Kiều Ngọc Uyển một tay ôm mèo.

Một tay xách hộp cơm.

Chỉ đành kiễng chân vỗ vỗ vai cô: "Tiểu Kiều , cháu nếu gặp khó khăn gì, cứ việc tới tìm thím.

Thím họ Lý, cháu cứ gọi là thím Lý.

Cháu ở một , an , ngày nào thím cũng qua nhà cháu ngó một cái."

"Cảm ơn thím Lý, đây cháu cũng ở một , ạ.

Người ở đây đều , hơn nữa hai ngày nữa cháu cũng về quê ."

"Vậy thì , , đúng , gọi điện thoại còn , đối tượng của cháu nhắn với cháu.

tạm thời thời gian về quê.

hỏi cho rõ, bảo cứ như là cháu sẽ hiểu.

Bảo cháu đừng vội." Thím Lý sợ liên quan đến bí mật quân sự nên hỏi thêm.

Kiều Ngọc Uyển rạng rỡ.

Lục Kim An luôn hiểu cô như , chu đáo.

Đây là cho cô , Tần Phúc Sinh giữ chân .

cần gấp gáp về nhà xem náo nhiệt như .

Trước đó cô từng nhắc với Lục Kim An, miền Nam dạo một vòng.

Nói lời cảm ơn, Kiều Ngọc Uyển cất bước rời .

Tướng Quân chớp chớp mắt: "Meow, tối qua tao ngủ mơ mơ màng màng, cũng là mấy giờ.

Hình như thấy tiếng xe.

Mày xem khi , cố ý ngang qua đây mày một cái .

Lại sợ đ.á.n.h thức mày, nên ngoài cổng ?"

Kiều Ngọc Uyển khựng .

Mím môi, chớp mắt nhanh vài cái: "Ăn sáng xong, tao mua vé xe.

Mua vé ngày ? Hôm nay và ngày mai còn sắp xếp.

Hôm nay tìm ông nội Lục, cùng ông mua bảo bối.

Ngày mai chợ quỷ quét hàng.

Tiện thể mua ít đặc sản Kinh Thị gửi về.

, lát nữa còn gọi điện thoại, báo bình an cho bà nội.

Tiện thể hỏi xem Kiến Nghiệp học đàn nhị thế nào .

Có tế bào âm nhạc ..."

Giống như việc gì, nhưng miệng lải nhải đặc biệt nhiều, lảm nhảm ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-378-luc-kim-an-ve-doi-som.html.]

Đầu mèo của Tướng Quân cọ cọ má Kiều Ngọc Uyển, cái đuôi gãi gãi cổ cô.

Kiều Ngọc Uyển cúi đầu hôn lên cái trán lớn của nó.

Vừa ăn sáng xong, còn khỏi cửa, cổng lớn gõ vang.

Khi cửa phòng gõ vang, Kiều Ngọc Uyển mới dọn dẹp nhà cửa xong.

Nghe thấy động tĩnh còn chút nghi hoặc, ai sẽ đến nhỉ?

Thím Lý?

Vừa mở cửa, tới "bộp" một cái chào theo kiểu quân đội.

Kiều Ngọc Uyển:...!

Người tới cô quen.

Là chiến sĩ nhỏ lúc bắt đặc vụ theo bên cạnh Lục Kim An giả vờ mua thỏ.

"Cậu là Lý Bảo Quốc? Mau nhà chuyện."

"Không cần chị dâu..." Lý Bảo Quốc nhe hàm răng trắng bóc.

Kiều Ngọc Uyển tiếng "chị dâu" cho kinh ngạc, cảm giác như già mười tuổi trong nháy mắt.

"Chị dâu, Tiểu đoàn trưởng bảo tới đưa vé xe cho chị.

Vé giường mềm Dương Thành.

Sáng sớm ngày , chỗ chúng là trạm xuất phát.

Còn điện thoại chị cầm lấy, là chiến hữu của Tiểu đoàn trưởng.

Sau khi xuất ngũ thì việc ở Dương Thành.

Tiểu đoàn trưởng chào hỏi , đợi khi chị về, tìm mua vé xe là .

Tiểu đoàn trưởng , ngàn vạn đừng sợ phiền mà tự mua.

Đường xa quá, ghế cứng mệt lắm.

Tiểu đoàn trưởng còn , bảo chị đừng lo lắng, mang theo nhân sâm thái lát chị đưa."

Kiều Ngọc Uyển bĩu môi.

Người ...

Trong lòng ấm áp chua xót, chua chua ngọt ngọt.

Trái tim phảng phất như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, khó chịu .

Nhân sâm thái lát đưa cho Lục Kim An là loại ngâm qua linh tuyền thủy.

Cũng yên tâm hơn ít.

Ngoại trừ ông bà nội và Tiểu Phán, đây là đầu tiên coi trọng cô như .

Chu đáo như , chuyện gì cũng nghĩ .

Bác cả bọn họ cũng .

bọn họ con cái của , trong lòng chứa nhiều việc.

Mấy em Kiến Hoa đối với cô cũng , nhưng bọn họ là trai, một việc căn bản nghĩ tới.

Còn về sư phụ, luôn giữ vững phương thức giáo d.ụ.c nghiêm sư xuất cao đồ.

Cảm xúc gì cũng giấu .

Lý Bảo Quốc thấy đuôi mắt cô ửng đỏ, sợ tới mức vội vàng bồi thêm một câu:

"Nhiệm vụ của chúng nguy hiểm, một chút cũng ! Thật đó!

đảm bảo!"

Giơ một tay lên, bộ dạng thề với trời, Tiểu đoàn trưởng , nếu điệu bộ , nhất định chọc cho .

Haizz, quá khó khăn mà.

Cậu còn đối tượng, hiểu mấy cái .

Kiều Ngọc Uyển nhếch khóe miệng: "Cậu nhiệm vụ cùng?"

" xuất viện." Lý Bảo Quốc buột miệng thốt .

Kiều Ngọc Uyển cạn lời: "...?!"

Lý Bảo Quốc dứt lời phản ứng : "..."

Cái miệng c.h.ế.t tiệt của , đường tới rõ ràng diễn tập , còn đối lời thoại với chính trị viên nữa.

Sao còn lời vô nghĩa thế .

Kiều Ngọc Uyển nhịn , nhưng vẫn quan tâm hỏi: "Cậu thương nặng ?"

"Không nghiêm trọng chị dâu, vết thương nhẹ, mới viện mười ngày."

Chỉ là đạn kẹt , lấy là xong.

Mười ngày mà là vết thương nhẹ?

Kiều Ngọc Uyển thấy giống dối, bất đắc dĩ .

Ở trong quân đội, loại như Thiệu Hồng Ba quả thực hiếm thấy.

"Cậu nhà , Tiểu đoàn trưởng của các mua ít đồ.

sắp , cũng ăn hết, mang theo mang nổi, cầm về ăn ."

"Không cần, thật sự cần ."

Kiều Ngọc Uyển trừng mắt: "Bảo cầm thì cứ cầm, mau đây."

"Hì hì, cảm ơn chị dâu." Lý Bảo Quốc gãi gãi đầu.

Một lát , xách theo một con gà, hai gói bánh xốp, hai chai đồ hộp, còn một túi nhỏ quýt và táo rời .

Hành trình tiếp theo xảy sai sót gì.

Lại mua một đống nhỏ đồ cổ.

Cùng ông nội Lục ăn một bữa lẩu dê nhúng, một bữa ruột kho.

 

 

Loading...