TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 377: Miệng Lưỡi Độc Địa Vả Mặt Tiểu Tam, Tần Phó Lữ Muốn Về Quê
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:43:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ ơi!
Kiều Ngọc Uyển chớp chớp mắt, còn quen ông nội cô.
Rốt cuộc là ai?
"Phải, ông nội cháu là Kiều Hữu Tài."
Tần Phúc Sinh ha ha: "Vậy bố cháu là Kiều Phú Hữu, Kiều Trường Phú, là Kiều Phú Quý?"
Kiều Ngọc Uyển liếc mắt Thiệu Tuyết Mai.
Cơ mặt bà căng cứng, là đang nghiến răng nghiến lợi.
Trong lòng Kiều Ngọc Uyển dở dở , ba cái tên cùng quá bùng nổ .
Còn thể trả lời.
"Kiều, Kiều Phú Quý, ngài cũng sống ở gần đó ạ?"
Cô Thanh Sơn Lương T.ử ai lính mà còn sống.
"Phải, coi như là quen, hồi trẻ, từng việc cùng bác cả cháu."
Sửa đường tàu hỏa, sửa hồ chứa nước, sửa lô cốt, sửa ga tàu hỏa nhỏ cho bọn Nhật.
Ông lớn hơn Kiều Phú Hữu hai tuổi.
Năm nay năm mươi hai .
Thoáng cái thời gian trôi qua thật nhanh.
Đầu óc Kiều Ngọc Uyển lóe lên, con đường tàu hỏa nhỏ đó chỉ qua Đại đội Hữu Nghị, Thanh Sơn Lương T.ử và Nhị Đạo Loan.
Cô đột nhiên nhớ cái gì đó.
Thăm dò hỏi: "Ngài, cái đó, quen Tùng Lệ Cầm ?"
Mẹ ơi!
Nhớ , nhớ hết .
Thiệu Tuyết Mai trông giống Tùng Lệ Cầm sáu phần! Vợ của Thẩm Hưng Thắng, Thẩm trọc.
Trước đó thế nào nhỉ, Tùng Lệ Cầm một đối tượng cũ.
Sau khi chia tay, trai trẻ chịu nổi đả kích, chạy lính.
Sống c.h.ế.t rõ.
Cái chẳng khớp .
Không ngờ Tần Phúc Sinh Trần Thế Mỹ, là Đại Quýt Béo (Hoàng thượng trong Chân Hoàn Truyện).
Ở đây diễn màn "Uyển uyển loại khanh" (Uyển uyển giống Khanh - Thế ).
Trong lòng Thiệu Tuyết Mai thắt , đột nhiên dự cảm lành.
Đồng t.ử Tần Phúc Sinh đột nhiên co thành mũi kim, "Cháu thế mà ?"
Coi như thừa nhận .
Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật, bệnh trung nhị tái phát: "Dù Tuyết Mai, Tuyết Mai giống Khanh.
Tạm gác nỗi khổ tương tư.
Cũng trừ Vu Sơn chẳng mây."
Tần Phúc Sinh:... Nói cái quái gì thế.
Ông văn hóa thấp, hiểu.
Lục Kim An hiểu, cũng lý giải , cũng theo đó giật giật khóe miệng.
Thực sự là chuyện quá trừu tượng .
Thiệu Tuyết Mai đương nhiên cũng hiểu, cô dám tin Tần Phúc Sinh:
Môi run rẩy, "Em ... trông giống tên Tùng Lệ Cầm ?"
Tần Phúc Sinh:...
"Anh đừng gì, đừng tưởng em hiểu." Thiệu Tuyết Mai gầm lên.
Tần Phúc Sinh híp mắt: "Em chuyện với như thế ?"
Giọng điệu Tần Phúc Sinh trở nên .
Thiệu Tuyết Mai tức đến mất trí, còn chú ý đến những cái : "Tuyết Mai giống Khanh, đây chẳng Thiệu Tuyết Mai trông giống bà ?"
Tần Phúc Sinh chợt hiểu, hóa mấy câu là ý .
Mẹ nó, văn hóa đúng là đáng ghét.
Không tiếng .
ông cũng để ý, thì , thể gì .
Thần sắc Kiều Ngọc Uyển gợi đòn, hóa thành cái miệng thế của Đại Quýt Béo: "Có thể giống Tùng Lệ Cầm vài phần cũng là phúc khí của bà.
Nếu bà ngày lành hôm nay."
Tần Phúc Sinh theo bản năng gật đầu, tra nam một cách rõ ràng rành mạch.
Kiều Ngọc Uyển u u : "Tình yêu và thời gian ngày xưa rốt cuộc vẫn là trao nhầm ."
Mười mấy chị dâu vây quanh bên cạnh đều kinh ngạc đến ngây .
Dưa siêu to khổng lồ!
Dưa quá lớn, một miếng ăn hết.
Ông trời của ơi.
Ánh mắt các chị dâu Thiệu Tuyết Mai đều đúng nữa .
Vốn tưởng là mị lực độc đáo gì, hóa là vì cái !
Một chị dâu nhịn nhỏ giọng lầm bầm:
"Chơi cũng quá hoa hòe hoa sói , chị cả Từ thua oan uổng quá."
Chị cả Từ là vợ cả.
"Các câm miệng, câm miệng." Thiệu Tuyết Mai hận thấu xương Kiều Ngọc Uyển, cô bao giờ mất mặt như hôm nay.
Không chỉ mất mặt, còn sợ.
Thái độ của Tần Phúc Sinh cô bất an.
Kiều Ngọc Uyển nợ đòn, cô chính là để Thiệu Tuyết Mai sống dễ chịu.
Ai bảo bà là chị gái Thiệu Hồng Ba chứ.
Cái miệng bĩu , "Dựa cái gì bà bảo chúng câm miệng là câm miệng.
Bà tưởng bà là ai?
Mặt trời , đều xoay quanh bà.
Bà cho , cứ đấy." Ai mà chẳng là em bé chứ.
"Cô... cô ác độc như ?" Thiệu Tuyết Mai trừng mắt.
Ánh mắt hận thể băm vằm Kiều Ngọc Uyển thành tám mảnh.
" ác độc? Ai thể ác độc bằng bà?
Người vợ cả lớn tuổi như .
Bị cái thứ hồ ly tinh hổ, loại lẳng lơ 'tiểu khả ái' như bà ép .
Sao bà nghĩ xem, bà ở cái tuổi , sống thế nào?
Trở về quê, nước bọt dìm c.h.ế.t ."
Kiều Ngọc Uyển chị dâu Chu , con trai cả đón về bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-377-mieng-luoi-doc-dia-va-mat-tieu-tam-tan-pho-lu-muon-ve-que.html.]
thời đại , là phụ nữ ở tuổi , ly hôn chính là đường sống, đa trong lòng vượt qua cái ngưỡng đó.
Người bên cạnh miệng há to nhét quả trứng gà .
Một chị dâu từ hiểu: "Cái gì gọi là tiểu khả ái?"
Tiểu khả ái (nhỏ nhắn đáng yêu) cô hiểu, nhưng trong câu cô hiểu.
" đấy, lẳng lơ đáng yêu ?"
Chị dâu Chu ho nhẹ một tiếng: "Chính là tiểu tiện nhân, Tiểu Kiều tương đối tố chất.
Không tục."
Kiều Ngọc Uyển: "... Chị dâu chị hiểu em."
Lục Kim An đưa một quả quýt bóc vỏ cho cô: "Nhuận họng, ăn ."
Không ai hiểu Tiểu Uyển hơn .
Kiều Ngọc Uyển một cái đầy vẻ khó , tách một múi nhét miệng:
"Hừ, Phó Lữ trưởng Tần ở cái tuổi , chuyện yêu đương với bà.
Bản bà tin ?
Theo thấy, bà đừng hưởng phúc.
Thế gì ?
Chỉ cần bà bảo vệ khuôn mặt , chỉ cần xuất hiện giống hơn bà.
Cái vị trí của bà vững.
Bà ham tiền của ông , ham địa vị của ông , ông ham mặt của bà, ham bà trẻ tuổi.
Các mỗi bên lấy thứ cần, ai cũng nợ ai.
Đừng lúc nào cũng lôi cứ như Phó Lữ trưởng Tần với bà ."
Cô là từ nông thôn tới, cô ngoại trừ một khuôn mặt, cái gì cũng .
Tuổi nhỏ, miệng chốt cửa, bình thường .
Nhìn mấy chị dâu xem, chẳng cũng gì nấy, mặc kệ chịu .
Hoàn hảo!
Tần Phúc Sinh dù tuổi lớn, da mặt dày bình thường.
Lúc cũng chút hổ.
Theo lý mà , nếu bình thường dám ông như , ông sớm trợn mắt thổi râu đập bàn.
Xử lý một trận đuổi về nhà ăn cám .
hôm nay ông rõ ràng ở trạng thái bình thường.
Đại khái là thấy đồng hương, khiến ông rơi những ký ức chôn sâu trong tâm trí.
Nói thật, ông thế mà chút nhẹ nhõm khó hiểu.
"Cô bậy, mới ham những thứ ..." Thiệu Tuyết Mai thét ch.ói tai.
Hoảng loạn về phía Tần Phúc Sinh.
"Vậy bà ham cái gì? Ham ông tuổi lớn? Ham ông tắm rửa?"
Chân thành đặt câu hỏi.
Các chị dâu bội phục giơ ngón tay cái.
Miệng là ăn nhân sâm tẩm bổ , mà thế.
Các cô về phía Lục Kim An, ánh mắt rõ ràng hỏi, cứ cái tính khí ... áp chế ?
E là cưỡi lên đầu mà ỉa .
Lục Kim An chỉ .
Thiệu Tuyết Mai lảo đảo, đột nhiên mềm nhũn, ngã về phía .
Tần Phúc Sinh vội vàng đỡ lấy.
Mọi đồng loạt theo bản năng lùi về , sợ rước họa , ăn vạ.
Lục Kim An thấy Kiều Ngọc Uyển cũng lùi theo về , còn vỗ vỗ n.g.ự.c.
Biểu cảm sợ c.h.ế.t em bé .
Khóe miệng nhếch lên, tươi sống thú vị như .
Bị vạch trần gốc gác, còn chế giễu, Tần Phúc Sinh gây sự, nhưng hiện tại lực bất tòng tâm, chỉ thể sa sầm mặt.
Không cam lòng đỡ Thiệu Tuyết Mai về trong xe.
"Phó Lữ trưởng Tần, cháu quên với ngài.
Thẩm Hưng Thắng ông đại đội trưởng , nhưng ông chuyện bậy bạ, bắt tại trận.
Đại đội trưởng mất chức , còn gánh phân.
Bất cứ lúc nào cũng báo cáo tư tưởng.
hai ly hôn.
Phó Lữ trưởng Tần, phú quý về quê, như áo gấm đêm.
Ngài hiện nay thành tựu lớn như , ngài về thăm đối thủ cũ ?
Không để ông tự ti mặc cảm ?
Không để một hối hận, thừa nhận năm đó mắt như mù ?"
Muốn chứ!
Quá luôn!
Tần Phúc Sinh như đả thông hai mạch Nhâm Đốc.
Ông về, lập tức, ngay bây giờ.
Mấy chục năm , ông về thắp hương cho ông bà, cha !
Cứ quyết định như thế.
Còn về cái gì em vợ, sớm quên .
Chấp niệm của con đáng sợ, thường sẽ khiến một mất lý trí.
Kiều Ngọc Uyển bí hiểm, Thiệu Tuyết Mai theo về ?
Không về, bà sợ, sợ tình cũ của tình già bùng cháy trở , đó chính là bạch nguyệt quang đấy.
Về, hổ.
Người quen liếc mắt một cái, là thể hiểu chuyện gì.
Tiến thoái lưỡng nan.
Trước khi lên xe Phó Lữ trưởng Tần vặn thấy nụ , ông đ.á.n.h nhạn mấy chục năm, một con nhóc con mổ mắt.
Không đơn giản nha.
ông thế mà tức giận như .
Ít nhất tức giận như biểu hiện ngoài.
"Chúng về nhà hả? Đi ăn lẩu dê nhúng." Lục Kim An thấp giọng hỏi.
"Được thôi." Kiều Ngọc Uyển ôm lấy Tướng Quân.
Hai , rời khỏi tầm mắt .
Mười mấy chị dâu , giải tán như chim vỡ tổ, các cô tìm quen buôn chuyện thôi.