TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 367: Xuất Phát Đi Doanh Trại, Chị Dâu Chu Nhiệt Tình Làm Mai
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Ngọc Uyển thích ăn sủi cảo nhân hẹ trứng gà.
thích gói.
Bởi vì gói đến cuối cùng lúc nào cũng chảy nước.
"Meo, các ăn sủi cảo tao ăn cái gì? Bữa tối tao ăn cá khô nhỏ nữa." Tướng Quân ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai .
Kiều Ngọc Uyển:... Cá khô nhỏ cũng ăn, lên trời ?!
May mà trong hành lý hộp cơm.
Có thể giả vờ bên trong cá hầm, hâm nóng là .
Gói một vỉ, luộc xong cái nào nát.
Hai ăn thỏa thích.
"Ở khoản ăn uống , hai vẫn ngang tài ngang sức." Kiều Ngọc Uyển ăn ít.
"Em thích ăn, ngày mai từ quân đội về, mua một bó hẹ, chúng gói."
Biết mùa đông ở Đông Bắc rau xanh ăn, trong lòng Lục Kim An tính toán hẹ xào trứng gà, hẹ xào khoai tây sợi, canh hẹ khoai tây...
Hẹ khó mua , chạy thêm hai chuyến là .
"Được, quân đội của xa ?" Kiều Ngọc Uyển húp từng ngụm nhỏ nước canh sủi cảo.
Nước luộc bột tiêu hóa bột.
"Cũng , lái xe hơn hai tiếng."
Kiều Ngọc Uyển nghĩ ngợi: "Ngày mai em dậy sớm chút, sáu giờ thế nào?"
Sớm hơn nữa cô dậy nổi .
"Ngủ đến khi tự tỉnh là , trong ngày về thì thể ở nhà khách." Lục Kim An ăn nốt cái sủi cảo cuối cùng.
Trực tiếp dọn bàn rửa bát.
Ngày hôm , sáu giờ rưỡi Kiều Ngọc Uyển khó khăn bò dậy từ giường lò.
Thu dọn gọn gàng, ăn mặc chỉnh tề , Lục Kim An mua xong bữa sáng đợi ở đó .
"Meo, tao gọi mày , nhưng vô dụng." Ngủ say như c.h.ế.t.
Tướng Quân ăn bánh bao lớn, trong miệng kêu meo meo.
"Tiểu Uyển, sữa đậu nành cần bỏ đường ?" Trong mắt Lục Kim An lóe lên ý , cảm thấy con mèo sợ là thành tinh .
Lúc đến tới sáu giờ.
Không bao lâu , con mèo đẩy cửa .
Một chân hiệu trong cửa, đợi hiểu, rầm một cái xuống.
Nằm chỏng chơ, giả vờ ngáy.
Thú vị cực kỳ.
Tên cũng đặc biệt.
Kiều Ngọc Uyển chút chán đời: "Lục Kim An, buổi sáng đến nhóm lửa ?"
Trong chăn ấm hầm hập, dậy sớm thế , quá khó .
Lục Kim An thấy cô nửa híp mắt, mặt còn vết hằn do lúc ngủ đè lên.
Trong lòng vui vẻ.
Đây là một Tiểu Uyển khác.
"Anh sợ buổi sáng em lạnh." Lấy bánh bao đang ủ ấm lò .
"Ăn xong chúng xuất phát, đường em ở xe ngủ tiếp."
Kiều Ngọc Uyển dùng nước lạnh rửa mặt, lúc mới tỉnh táo hơn nhiều, ngọn lửa nhỏ trong lòng bùng bùng bốc lên.
Đều tại mấy tên ngốc hôm qua.
Vừa khỏi cổng lớn, liền thấy cách đó xa truyền đến tiếng c.h.ử.i mắng đầy tức giận của một phụ nữ.
Tướng Quân cứ cảm thấy giọng quen tai.
Hình như ở .
nhất thời nó nhớ .
Kiều Ngọc Uyển tỉnh cả ngủ: "Ngõ rộng lắm, Lục Kim An lái chậm chút."
"Được." Trong mắt Lục Kim An tràn đầy ý .
Sao mà thích xem náo nhiệt thế .
"Gần đây còn nhà ai nuôi ch.ó mèo nữa? Xem đ.á.n.h con Mimi nhà .
Hôm qua cứ mải nghĩ chuyện con thứ năm, để ý.
Sáng nay , mắt sưng đến mức mở .
Lão Dương, ông xem xem, ôi chao, đau lòng c.h.ế.t , Mimi cũng ăn cơm nữa..."
Kiều Ngọc Uyển và Lục Kim An một cái.
Đồng loạt đầu Tướng Quân đang đùi Kiều Ngọc Uyển.
"Meo~ giống đực tên là Mimi, xì." Quả nhiên xứng đàn em của nó.
Kiều Ngọc Uyển nhanh ch.óng đè cái đuôi đang vẫy loạn xạ của Tướng Quân xuống.
Lục Kim An tăng ga.
Cái lợi duy nhất của thời đại là, bất kể mấy giờ đường, tắc đường, một đường thông suốt trở ngại.
Kiều Ngọc Uyển tò mò ngoài cửa sổ xe.
Trên đường đ.á.n.h xe lừa, gánh đòn gánh, nhiều nhất vẫn là xe đạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-367-xuat-phat-di-doanh-trai-chi-dau-chu-nhiet-tinh-lam-mai.html.]
Giờ đúng lúc là giờ công nhân .
"Oa, nhiều xe đạp quá." Mắt Tướng Quân trợn tròn, miệng há .
Dọc đường cứ như xem cảnh lạ phương Tây.
Trong xe là tiếng meo meo của nó.
Lục Kim An khẽ một tiếng: "Có nó cùng em, ở một cũng buồn nữa."
" thế, ăn cơm cũng nó cùng." Kiều Ngọc Uyển sờ đầu mèo.
Khi hai đến quân đội, vẫn đến mười giờ.
Lục Kim An vui, đồng đội đều thư từ, bưu kiện, thỉnh thoảng còn nhà đến thăm , chỉ là !
Mãi cho đến khi quen Kiều Ngọc Uyển.
Cái gì cũng .
Thật lúc đầu khi mới nhập ngũ, bà nội Lục gửi đồ ăn cho .
Ông cụ Lục cho.
Tuyên bố chút khổ cũng chịu , chi bằng xuất ngũ.
Tác phong của thế hệ chính là như .
Sau thấy Lục Kim An cũng vẻ gì là cần thiết, nên cũng ai nhắc đến nữa.
Chào hỏi với cảnh vệ, xong đăng ký, xe từ từ chạy doanh trại quân đội.
Mắt cảnh vệ ở cổng sắp lồi cả .
Trong lòng đầy dấu hỏi chấm.
Trong đầu bay lượn ba chữ to, đây là ai?!
Sẽ là đối tượng của Đại ma vương Lục chứ, trời ơi, dám tưởng tượng, Doanh trưởng Lục thế mà cũng sẽ đối tượng.
Sẽ huấn luyện cô gái nhà mỏng manh yếu đuối đến phát chứ?!
Kiều Ngọc Uyển hai đời đầu tiên đến doanh trại quân đội, là mới mẻ, ngó xung quanh.
Thật cũng gần giống trong phim truyền hình, chỉ là cũ nát hơn chút.
lớn, đặc biệt là thao trường.
Còn nhiều đang huấn luyện, cô xem say sưa ngon lành, bộ phim quân đội cô thích nhất, Đột Kích gì đó.
Còn phim Chiến Lang gì đó.
Cô cũng siêu thích.
Đấng nam nhi sinh là để lính, câu thật sai.
Lục Kim An đột nhiên : "Trước đây em trong thư, em út nhà bác cả em, Kiều Kiến Nghiệp cũng sắp lính .
Mọi dự định gì ? Muốn ?"
"Không ạ." Kiều Ngọc Uyển thu hồi tầm mắt, "Phân thì theo sắp xếp."
Lục Kim An gật đầu.
Đến nơi, xe dừng, Lục Kim An xuống xe , giúp đỡ ôm Tướng Quân.
Đang , một thím xách giỏ rau gọi hai .
"Tiểu Lục , là?"
Đây chính là vợ Đoàn trưởng, họ Chu.
Sở thích lớn nhất là mai mối cho , thành công mấy đôi .
Lục Kim An nhạt: "Chị dâu, đây là bạn em, Kiều Ngọc Uyển.
Tiểu Uyển, đây là chị dâu Chu nhà Đoàn trưởng."
Chị dâu, trong quân đội là một cách gọi thống nhất.
Thật lớn hơn Lục Kim An hơn hai mươi tuổi, gọi là thím cũng .
"Em chào chị dâu ạ."
Chị dâu Chu trực tiếp kéo tay Kiều Ngọc Uyển, đặc biệt nhiệt tình: "Ui chao, cô gái trông xinh quá mất.
Mắt to hai mí, khuôn mặt non nớt, cứ như trứng gà bóc vỏ .
Năm nay bao nhiêu tuổi ? Nhà ở ?
Tiểu Lục là bạn, nhưng chị dâu hiểu, đối tượng mà, Tiểu Lục đúng là đỉnh của ch.óp..."
Quá xứng đôi với Tiểu Lục, hèn gì chị giới thiệu cho Tiểu Lục, Tiểu Lục luôn một mực từ chối.
Ngay cả đóa hoa của đoàn văn công chị giới thiệu cũng lười để ý.
Chị mở đầu, tên còn đến, chạy mất tăm.
Chị thể thừa nhận, cô gái mắt còn mọng nước hơn mấy cô ở đoàn văn công.
Nhìn cách ăn mặc và khí chất, điều kiện gia đình dường như cũng khá.
Lục Kim An Kiều Ngọc Uyển là chú trọng sự riêng tư, bình thường thích những chuyện .
Càng thích hỏi.
Vừa định ngắt lời, liền thấy Kiều Ngọc Uyển mỉm :
"Chị dâu, chị kể cho em với, ở những điểm nào? Bình thường chẳng chịu gì cả."
Lục Kim An:...
Chị dâu Chu lập tức ném vấn đề đầu.
Mở máy .