TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 366: Tướng Quân Hóng Hớt, Ngày Mai Đến Doanh Trại "lấy Đức Thu Phục Người"
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai trở về Tứ hợp viện.
Lục Kim An lấy phích nước nóng rót nửa chậu nước, thuận tay lấy một bánh xà phòng và khăn mặt mới.
Bưng đến giá: "Tiểu Uyển, về rửa mặt mũi ."
"Đến đây." Kiều Ngọc Uyển đáp một tiếng, trong nhà, "Tướng Quân cũng .
Em tìm một vòng trong sân cũng thấy bóng dáng."
Lục Kim An cởi áo khoác, sang chái nhà xách một giỏ than nhỏ về.
"Anh thấy nó lanh lợi lắm, chắc chắn lạc .
Đợi nhóm lửa xong, ngoài tìm một vòng, chắc chạy xa ."
"Không cần tìm, chắc chắn là đói, đói là tự về .
Đại đội Thanh Sơn Lương T.ử lớn như , trừ mùa đông , các mùa khác hầu như ngày nào nó cũng lượn lờ.
Chưa bao giờ lạc đường, ." Kiều Ngọc Uyển đoán chừng là tìm chỗ chơi vui .
Lục Kim An lấy giẻ lau lau qua mặt bếp lò (giường lò/kang), từ trong tủ lấy một nải chuối, một túi táo lớn, một túi quýt lớn.
Mỗi thứ nhặt một đĩa đặt ở đầu giường lò.
Lại lấy một cái đĩa lớn, đổ một đĩa hạt dưa, còn bốc một nắm kẹo bỏ trong.
"Lát nữa giường lò nóng, em cứ nghỉ một lát, đợi tối nấu cơm."
Anh chuẩn trổ tài một phen.
Sau chuyện ở nhà hàng, động lực của Lục Kim An càng dồi dào hơn.
"Được." Kiều Ngọc Uyển gật đầu.
"Buổi tối ăn gì? Trong nhà một con gà, năm cân thịt lợn.
Một bó hẹ, hai cân trứng gà, còn hai cây cải thảo to, đều là mua chiều hôm qua, tươi lắm.
Sủi cảo nhân hẹ ?
Muốn ăn hẹ trứng gà hẹ thịt?"
Kiều Ngọc Uyển như một cái.
Chữ "nhà" càng ngày càng thuận miệng, Lục Kim An mỉm , vẻ mặt thản nhiên.
Kiều Ngọc Uyển bước lên vài bước, kéo gần cách giữa hai .
"Lục Kim An..."
"Hửm."
"Vành tai đỏ ."
Lục Kim An:...
"Bây giờ~ mặt cũng đỏ đấy."
Lục Kim An:...? Anh trêu ghẹo ?
Tim đập như trống chầu, tự nhiên thấy căng thẳng, căng thẳng cái gì cũng .
Kiều Ngọc Uyển , cô thấy trong mắt đối phương sự căng thẳng, kiên định, còn niềm vui sướng vô tận!
Cô trong phòng, đóng cửa .
Lục Kim An thở phào nhẹ nhõm, toét miệng , giây tiếp theo, một cái đầu nhỏ thò .
"Quên , ăn nhân trứng gà, em thích."
Thích?
Thích sủi cảo nhân hẹ trứng gà? Hay là... thích ?
Chắc là !
Sủi cảo thì gì đáng .
Lục Kim An nhanh ch.óng đưa kết luận, cũng , từ khi lính lên chiến trường.
Anh ít khi nụ thuần túy như .
Giữa hai lông mày tràn ngập ý , cả dường như đều trở nên tươi tắn hẳn lên.
Bước chân ngoài dường như cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Anh quên mua bột mì trắng !
Trong phòng, Kiều Ngọc Uyển đột nhiên khẽ một tiếng, nãy...
Miệng mới toét một nửa nhỉ?
Biểu cảm buồn quá, cô đến tít cả mắt.
Từ xa thấy cổng lớn xe dừng , Tướng Quân chạy loạn mái nhà cả nửa ngày, hóng ít chuyện giật gân nhảy về nhà.
Vừa nhà hỏi: "Mày cái gì?"
Kiều Ngọc Uyển lấy cái giẻ lau chân cho nó: "Vui thì thôi."
"Vui cái gì? Là vì tên giống đực ?" Tướng Quân bò lên đầu giường lò, thoải mái nheo mắt .
Khóe miệng Kiều Ngọc Uyển giật giật.
Biết nó hiểu, Kiều Ngọc Uyển kể sơ qua sự việc.
"Ngày mai tao đến quân đội lấy đức thu phục !"
"Tính cả tao nữa." Tướng Quân hứng thú, "Nói thông, hai đ.á.n.h bọn họ.
Dứt khoát đừng nữa.
Gặp tao cứ xông lên đạp hai cái , vả hai cái tát tai?"
Kiều Ngọc Uyển khựng , ánh mắt nghi ngờ nó:
"Sao cảm giác mày hưng phấn thế nhỉ? Cứ như tiêm m.á.u gà ?"
Còn tích cực hơn cả cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-366-tuong-quan-hong-hot-ngay-mai-den-doanh-trai-lay-duc-thu-phuc-nguoi.html.]
Lấy từ trong túi một gói cá khô nhỏ đặt mặt nó.
Bản cũng lấy gối xuống.
"Tao mới luyện Mèo Quyền." Tướng Quân nhai nhai nhai, "Buổi sáng tao đến nhà thứ ba đầu ngõ xem náo nhiệt.
Nhà đó cũng nuôi một con mèo.
Vừa lên dọa tao, tao bảo với nó xem xong náo nhiệt là ngay.
Chúng tiên lễ hậu binh chứ.
Nó còn gào tao, tao là dọa mà lớn chắc?
Cho nó ngay một cái vả mặt, nó còn đ.á.n.h trả, tao đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập.
Ha ha ha, kẹp đuôi chạy mất.
Tao xổm mái nhà đó xem náo nhiệt cả buổi sáng."
"Náo nhiệt gì?" Mắt Kiều Ngọc Uyển sáng lên.
"Cái viện đó cũng là nhà đơn lập, ở họ Dương, trong nhà bảy đứa con.
Khá lắm, bảy đứa đấy, dọa tao giật cả .
Con cả và con thứ hai nhà ông đều công việc, con thứ ba và thứ tư đều xuống nông thôn .
Lần đến lượt con thứ năm.
Đứa thứ năm là con gái thứ ba trong nhà, luôn là đứa thích tranh hơn thua.
Để xuống nông thôn, định tay chiếm lợi thế, lén lấy sổ hộ khẩu đăng ký cho đứa thứ sáu.
Bị đứa út thứ bảy trong nhà phát hiện.
Lão Dương đuổi đến nơi, phiếu đăng ký điền một nửa.
Tức đến mức đ.á.n.h cho nó một trận.
Đứa thứ sáu mới mười bốn tuổi, sức khỏe còn lắm!
Con gái ông còn phục, nghển cổ trong nhà thiên vị.
Tức đến mức nó suýt ngất , vỗ đùi lóc om sòm, nước mũi nước mắt tèm lem.
Nó còn ở đó mát.
Hàng xóm xung quanh đều đến khuyên.
Đứa thứ năm nhà ông cãi với hàng xóm, thế là đ.á.n.h.
Làm tao c.h.ế.t mất.
Chậc, tao phát hiện nuôi con cái tốn thần lắm, con nhiều, cũng mau già.
Nhìn trạc tuổi bà nội chúng ."
Tướng Quân kể đến mày phi sắc múa, đến chỗ kích động còn khua tay múa chân.
Kiều Ngọc Uyển chút mất mát, bỏ lỡ mất chuyện vui, "Mày đ.á.n.h mèo nhà thấy ?"
Nó mặt mũi bầm dập , thế thì chắc chắn là thê t.h.ả.m lắm.
"Không , tao là con mèo cẩn thận thế ?" Tướng Quân vô cùng kiêu ngạo.
"Mèo đực mèo cái?" Kiều Ngọc Uyển đột nhiên tò mò.
"Mèo đực." Tướng Quân chẳng hề cảm thấy gì ngại ngùng, "Đánh một nửa nó xin tha , còn sùng bái tao.
Khen tao lợi hại.
Muốn đàn em cho tao, nhưng tao thèm."
"Mày còn kiêu ngạo nữa chứ." Kiều Ngọc Uyển trợn trắng mắt, ngáp một cái.
"Tao ngủ một lát, lát nữa gói sủi cảo thì gọi tao."
Tướng Quân gật đầu, cũng ngáp một cái.
Một một mèo ngủ say.
Lục Kim An về, thái hẹ, xào trứng gà, nhào bột đều thấy.
Gói một vỉ , Kiều Ngọc Uyển mới mơ mơ màng màng mở mắt, ngơ ngác một lúc.
Đến khi sờ thấy Tướng Quân ấm áp mới tỉnh táo .
Vội vàng bật đèn.
Lục Kim An sợ Kiều Ngọc Uyển ngủ dậy trong phòng tối, dọa, nên để cửa phòng hé một khe nhỏ.
Anh gói sủi cảo ở phòng khách, ánh đèn khéo chiếu .
Nghe thấy tiếng sột soạt, vội vàng lên tiếng: "Tiểu Uyển, em dậy ?"
"Dậy ." Nhìn thời gian, năm giờ .
Xỏ giày xuống đất, lấy dây buộc tóc buộc kiểu đuôi ngựa, ngoài.
Tay áo Lục Kim An xắn lên, lộ cẳng tay rắn chắc.
Một bên má còn dính chút bột mì.
Cán hai cái vỏ, gói hai cái, vỏ mỏng nhân nhiều, là ngon.
Ngắm đèn, càng thêm ba phần nhan sắc, xưa thật lừa .
Trong lòng Kiều Ngọc Uyển vui vẻ.
Nhanh ch.óng rửa tay.
"Anh gọi em chứ, hai cùng gói còn nhanh hơn chút."
"Không , hai ăn cần gói nhiều, nhanh lắm, lúc ăn tết bọn thường xuyên giúp cấp dưỡng gói sủi cảo."
Sớm luyện .
Cũng là thấy Kiều Ngọc Uyển ngủ ngon, nỡ gọi.