TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 356: Vừa Cắn Hạt Dưa Vừa Bàn Chuyện Giết Lợn, Khuyên Anh Họ Thi Đại Học

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa đến giờ nấu cơm, Kiều Ngọc Uyển sớm nhóm lửa là rang chút hạt dưa.

Miệng cô đúng là lúc nào rảnh rỗi.

Mỗi rang đều non nửa bao tải, để bên ngoài một cái mẹt, phần còn cất trong gian, hết lấy một ít.

Thứ là đồ hiếm.

Thời buổi còn ăn đủ no, lấy đất mà trồng mấy thứ .

Thường thì chỉ đến Tết cung tiêu xã mới bán.

Còn giới hạn lượng mua, mỗi hai lạng.

Ông nội Kiều Kiều Ngọc Uyển thích ăn, mùa xuân trồng một vòng quanh mép vườn rau, hơn bốn mươi cây.

Cũng coi như là một cảnh quan của Thanh Sơn Lương T.ử .

Lúc hoa, ít trong đại đội xì xào bàn tán lưng.

Bụng còn no, trồng mấy thứ vô dụng, chút tiền đắc ý thế nào cho , chiều chuộng con cái các kiểu.

Ông nội Kiều che chắn chim ch.óc .

Mùa thu thu hoạch nhiều hạt dưa, nhưng chịu nổi sức ăn của Kiều Ngọc Uyển.

Răng miệng của bà nội Kiều cũng .

Bây giờ ăn là đồ trồng trong gian , cũng chẳng ai hỏi, hỏi thì bảo là mua ở chợ đen.

Ăn hết tiếp tục rang, từ vụ thu hoạch mùa thu đến giờ từng đứt đoạn.

Kiều Ngọc Uyển nhanh tay lẹ chân rang xong mười cân hạt dưa, rửa qua loa cái nồi, đợi lát nữa bát canh bột xắt ăn.

Trước đó còn thừa một chậu nhỏ cá cay, một chậu nhỏ thịt kho tàu.

Đang để đông lạnh trong chum bên ngoài, lát nữa mang hâm nóng .

Mùi vị cũng sẽ hỏng.

Đây chính là ưu thế của thiên nhiên.

Hoàn khác biệt so với đồ đông lạnh bằng tủ lạnh.

Kiều Kiến Nghiệp vén rèm cửa bông bước .

Đưa bốn cái móng giò lợn to, hai cái tai lợn, hai cân thịt vai cho Kiều Ngọc Uyển:

"Nè, em bảo mua đấy."

Nhanh ch.óng múc nước rửa tay, bếp lò sưởi ấm c.ắ.n hạt dưa.

"Tiểu Uyển, em đoán xem con lợn bao nhiêu cân?"

Kiều Ngọc Uyển bới từ trong bếp lò trong nhà năm củ khoai tây nướng cháy sém thơm lừng, sờ tai bỏ chiếc mẹt nhỏ.

Cùng Kiều Kiến Nghiệp bếp lò, ăn đoán:

"Ba trăm bảy mươi cân?"

"Không đúng, đoán ."

"Cao hơn thấp hơn?"

"Thấp hơn chứ ." Chỉ một lát, Kiều Kiến Nghiệp gặm xong một củ khoai tây.

"Ba trăm tám mươi cân?"

"Máu xả non nửa chậu , lên cân vẫn còn bốn trăm lẻ năm cân đấy. Em thấy , mỡ dày thế !"

Kiều Kiến Nghiệp đưa tay ước lượng, "To hơn ngón tay một chút, mỡ dày bốn ngón tay."

"Dày thế cơ ?" Kiều Ngọc Uyển cũng ngờ tới: "Vậy thì các thím trong đại đội vui ."

Có một tính một, thấy mỡ dày là mắt ai nấy đều sáng rực lên.

"Chứ còn gì nữa, bác cả và kế toán bán ở cửa cung tiêu xã, xúm thành một vòng tròn. Vốn dĩ năm nay nhà g.i.ế.c lợn, định mua, cũng mua một hai cân. Toàn lựa chỗ mỡ mà mua. Thanh niên trí thức nuôi lợn, mua nhiều nhất. Lúc đầu còn ý kiến, đợi thấy thanh niên trí thức mua ít thịt mỡ. Mua nhiều thịt vai đùi , lúc mới im tiếng."

Kiều Kiến Nghiệp bĩu môi, mấy nhà ch.ó đổi tật ăn cứt.

Lần nào cũng nhảy chồm chồm lên cao nhất.

Tầm hạn hẹp hết chỗ .

Bản mua, còn cho khác mua, cũng là mưu đồ cái gì.

"Giá cả tính thế nào?" Kiều Ngọc Uyển chút tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-356-vua-can-hat-dua-vua-ban-chuyen-giet-lon-khuyen-anh-ho-thi-dai-hoc.html.]

"Bác cả và kế toán bàn bạc , giới hạn mua, hai cân, thịt vai đùi bảy hào, thịt ba chỉ bảy hào tám, thịt mỡ to tám hào bảy. Bây giờ công xã cũng giá . Đại đội còn cần phiếu, vẫn khá là hời. Vượt quá hai cân, mỗi loại cộng thêm bốn hào."

Cũng là sợ mua nhiều mang ngoài bán.

Kiều Ngọc Uyển ăn hai củ khoai tây nướng ăn nữa, "Em ước chừng một con lợn bán hết."

Mùa khác thì còn đỡ, cuối năm hầu như nhà nào cũng g.i.ế.c lợn ăn Tết.

Cộng thêm sống tằn tiện, trong tay vài đồng cũng nỡ tiêu.

Thêm đó nền tảng mỏng, chỗ cần dùng tiền nhiều.

Kiều Kiến Nghiệp ừ một tiếng, : "Không , mấy xưởng công xã bao nhiêu cũng nuốt trôi hết. Chỉ cần là thịt, ai đến cũng từ chối. Bác cả lát nữa gọi điện thoại lên thành phố, hỏi xem chú ba cần ."

"Chắc chắn là cần." Kiều Ngọc Uyển múc nước rửa tay :

"Em đoán chừng nhung nhớ từ sớm . Năm nay nhà trẻ con, ba em chắc về ăn Tết ."

"Vậy em ăn Tết ở đây về thành phố?" Kiều Kiến Nghiệp dậy, múc nước nóng rửa móng giò, tiện tay giúp nhổ lông lợn.

"Không về, trưa nay ăn cơm ở đây , hầm hết móng giò luôn. Nấu thêm một nồi cơm tẻ hai em ăn."

"Được, đúng , Uông Xuân Lâm đắc ý ?" Kiều Kiến Nghiệp hung hăng trừng mắt sân .

Kiều Ngọc Uyển mà buồn , mùa đông lạnh giá, cửa sổ đều dán giấy dầu hết .

Căn bản ngoài .

"Mặc kệ , dạo đừng chỉ lo rèn luyện, sách vở cũng đừng bỏ bê."

"Anh sắp bộ đội , còn sách gì?"

Nhắc đến sách là Kiều Kiến Nghiệp đau đầu.

Kiều Ngọc Uyển trợn trắng mắt: "Trong bộ đội thăng chức, ngoài quân công . Nhanh nhất chính là học bồi dưỡng. Sau lỡ như khôi phục Cao khảo, trường quân đội chắc chắn cũng sẽ khôi phục. Anh thi ?"

"Trường quân đội học cái gì?" Kiều Kiến Nghiệp vẫn hiểu.

Sự hạn chế do môi trường tạo , Kiều Ngọc Uyển hiểu.

Cố gắng tỏ cũng nhiều lắm, lải nhải một tràng dài.

"Thời xưa đ.á.n.h trận, dùng đại đao và cung tên, bây giờ đ.á.n.h trận, dùng s.ú.n.g, xe tăng, máy bay chiến đấu. Sau chừng sẽ thiết tiên tiến hơn. Vậy ai sẽ nghiên cứu phát triển? Đương nhiên là học ."

"Em thôi , cái đầu óc đó." Khóe miệng Kiều Kiến Nghiệp xệ xuống.

"Anh gấp cái gì, em còn xong mà." Kiều Ngọc Uyển tìm đường phèn trong tủ bát.

Vừa tìm : "Binh lính tướng quân là binh lính . Vậy tướng quân chỉ cần thủ , còn chỉ huy chứ? Trường quân đội cũng dạy những thứ . Anh học, vài năm nữa sách vở đều để ăn với cơm hết , còn thi thế nào? Kiến thức cấp hai của học vững . Toán suýt nữa thì qua môn, cố gắng nữa, kiến thức cấp ba đời thuở nào mới học ? Cao khảo dừng bao nhiêu năm nay . Lỡ như khôi phục, cấp quy chế gì chúng đều đoán . Có thể yêu cầu khắt khe, bắt buộc bằng nghiệp cấp ba. Có thể khắt khe, ai thi đều thi, càng hỏng bét, cả nước đông thế . Đến lúc đó chính là thiên binh vạn mã qua cầu độc mộc. Anh cảm thấy với trình độ hiện tại của , thể qua ? Phải luôn trong tư thế chuẩn , lãnh đạo đều , đ.á.n.h trận khi chuẩn ! Em nghiệp cấp ba , rảnh rỗi vẫn thường xuyên sách đấy! Dạo ngày nào cũng . Mấy Kiến Hoa cũng dừng , tin gọi điện thoại hỏi thử xem."

"Biết , em." Kiều Kiến Nghiệp cái ưu điểm , lời khuyên.

Anh nuốt nước bọt, chậu móng giò nhỏ ngây ngốc ngừng, Kiều Ngọc Uyển ghét bỏ liếc một cái:

"Nhà bếp cần giúp nữa , bây giờ sách ."

Kiều Kiến Nghiệp thu nụ .

Vội vàng cầm ấm nước chảo phẳng, rót một ít nước nóng, lấy bánh xà phòng bên cạnh rửa sạch đôi tay dính đầy dầu mỡ.

Lúc mới nhà cầm sách lên nghiêm túc .

Móng giò hầm nhừ một chút mới ngon.

Kiều Ngọc Uyển châm thêm nước đậy vung nồi , ngoài ôm hai bó củi.

Lại nhà kho xách một cây cải thảo lớp chăn bông rách, tiện tay bưng luôn cá cay nhà.

Có móng giò thì ăn thịt kho tàu nữa.

Cải thảo trộn miến món gỏi, thái thêm một đĩa dưa muối nhỏ, bốn món ăn, ngon lành cành đào.

Cái chum nhỏ trong nhà kho đầy .

Nhà g.i.ế.c lợn cho cô hai mươi cân thịt, nửa tảng sườn và bốn cái móng giò.

Nhà bác hai Kiều Trường Phú cũng cho hai mươi cân thịt.

Cộng thêm con hoẵng cô săn khi tuyết rơi, bánh bao dính gói, cá đông lạnh vân vân...

Đựng đầy hai chum nhỏ.

Đông lạnh tự nhiên ở bên ngoài, quả thực khác với tủ lạnh, ví dụ như đậu phụ đông lạnh.

Cảm giác khi ăn kém hơn nhiều.

 

 

Loading...