TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 348: Kiều Lão Thái Mắng Chửi Cực Phẩm, Ba Anh Em Lên Đường

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Hàn Thải Phượng đến nhà thì mắt "" đỏ hoe.

Dọc đường ấp ủ nhiều lời.

Nói thế nào, cái gì, đòi hỏi lợi ích gì đều tính toán xong.

Vừa mới mở đầu, chỉ một câu, còn nhận Kiều Kiến Nam là cháu trai nữa , Kiều lão thái vài câu chặn họng.

"Không nhận nữa."

" tám thằng cháu trai, sáu đứa cháu gái, thiếu một đứa cũng chẳng ."

" con trai, cháu trai cháu gái hiếu thuận dưỡng già, đứa nào bất hiếu thì thích thì , đổi họ cũng cản."

"Bà già một chân bước quan tài , nghĩ thoáng lắm."

"Hai vợ chồng chúng mày, chỉ nghĩ đến chuyện chiếm hời, chẳng bỏ chút gì, chuyện thế?"

"Hừ, chỉ nếm mua —— chỉ chực chiếm hời."

"Trư Bát Giới cưới vợ —— si tâm vọng tưởng!"

Bà lão nhỏ bé thật sự nổi giận lên, miệng mồm cũng tha , mắng cho Hàn Thải Phượng và Kiều Kiến Nam đỏ mặt tía tai.

Nhìn cả bàn đồ ăn ngon, cũng chẳng còn tâm trạng nào.

Hàn Thải Phượng đầu lóc chạy về nhà.

Kiều Kiến Nam lề mề , ngẩng cổ lên vẻ mặt phục:

"Ông, nội, cho dù cháu và Thải Phượng việc đúng.

đó chẳng cũng do nghèo mà ?

Sao thể thông cảm cho vợ chồng cháu!?

Nếu cháu cũng thi đỗ, nhà bốn công nhân, nhà họ Kiều chúng phát đạt !

cháu ngờ, chuyện lớn quan trọng cả đời như thế .

Mọi ngay cả chút gió cũng để lộ.

quá thất vọng đau khổ ?

Nói ngoài cũng tán thành, trong đại đội xì xào bàn tán.

Cháu đều cảm thấy ngẩng đầu lên ..."

"Hừ, nhà họ Kiều chúng ngoại trừ mày việc khiến chọc cột sống.

Người khác đều khiến tao thể thẳng lưng." Kiều lão đầu lẳng lặng cầm lấy que cời lửa.

"Tao cho mày , mày cũng chẳng vớt vát lợi lộc gì .

Mày mau cút cho tao!

Còn cút tao đ.á.n.h gãy chân mày."

Kiều lão đầu sẽ lời khó với cháu dâu, nhưng cháu trai thì đáng mắng vẫn mắng.

Hai ông bà phân công rõ ràng.

Ngày vui lớn, Kiều lão thái chê xui xẻo, giật lấy que cời lửa định quất Kiều Kiến Nam.

Kiều Kiến Nam kêu oai oái, chạy vọt xa.

Đợi đến ngoài cổng lớn, vặn gặp Kiều Trường Phú, Chu Xuân Hoa, và ba em Kiều Kiến Bắc.

"Kẻ thù" gặp đỏ cả mắt.

Kiều Kiến Nam đầy mặt giận dữ, giống như con chim điên (Angry Birds).

Ngón tay run rẩy: "Kiều Kiến Bắc, Kiều Kiến Đông, Kiều Kiến Tây, ba đứa mày hại tao thê t.h.ả.m.

Hừ, ba đứa mày giỏi lắm.

Thật bản lĩnh!

Người khác giấu tao thì cũng thôi , ba đứa mày, em ruột của tao cũng coi tao là nhà.

Hôm nay chúng mày nhất định cho tao một lời giải thích.

Kiến Đông, công việc của mày..."

"Bớt lải nhải ." Đôi mắt Kiều Kiến Tây lạnh lùng.

"Đừng cản đường, lỡ chúng tao ăn thịt ăn mừng, xui xẻo!"

"Được , ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, chúng cưỡi lừa xem hát sách chờ xem.

Sau tao mà nên trò trống gì, tao tên là Kiều Kiến Nam.

Có ngày chúng mày cầu xin tao." Kiều Kiến Nam tức đến hỏng gầm lên.

Ba em Kiều Kiến Bắc lười để ý đến , cặp song sinh càng là đồng loạt trợn trắng mắt.

Lời thề son sắt , tác dụng quái gì.

Được một thời gian hèn nhát đến cửa tống tiền.

Kiều Ngọc Uyển bộ quần áo, từ trong nhà , bĩu môi nhỏ.

Nhặt hòn đá nhỏ đất ném qua.

Ơ, ném lệch .

Lại nhặt, ném...

Kiều Kiến Nam thấy tay là Kiều Ngọc Uyển thì sợ , con ranh c.h.ế.t tiệt tay nặng nhẹ.

Quay đầu bỏ chạy.

Vừa chạy còn kêu gào, cứ như Quang Đầu Cường nhập .

Kiều Trường Phú và Chu Xuân Hoa bữa cơm ăn chút mùi vị gì.

Họ ngược oán trách.

thi đỗ một là bánh từ trời rơi xuống .

mấy đứa con đều tiền đồ, chỉ cuộc sống của Kiều Kiến Nam ngày càng tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-348-kieu-lao-thai-mang-chui-cuc-pham-ba-anh-em-len-duong.html.]

cũng là con trai .

Lại còn là đứa cưng chiều từ nhỏ đến lớn, bỏ nhiều tâm huyết nhất!

Bây giờ sống thành thế , trong lòng họ luôn chút khó chịu, cha , luôn hy vọng mỗi đứa con đều sống .

Những khác mặc kệ hai vợ chồng họ, náo nhiệt trò chuyện.

Đối với Kiều Ngọc Uyển và ba em một trận khen lấy khen để.

Kiều Kiến Tây còn ở đó trò, "Đông , giàu sang đừng quên nhé!

Tình cảm bao nhiêu năm của hai , từ trong bụng quen .

Sau mày phát đạt kéo tao đấy."

"Dễ dễ ." Kiều Kiến Đông hiệu cho bóp chân cho .

Kiều Kiến Tây nhanh ch.óng ngay.

Mọi ha hả.

Hôm , Kiều Kiến Bắc lái máy kéo.

Mấy Kiều Kiến Hoa vẫn , ai thấy họ cũng trêu chọc.

"Ôi chao, đều là công nhân còn xuống ruộng ?"

" đấy, phúc hưởng."

Cũng ghen tị, ngấm ngầm tìm sự khó chịu, "Kiến Tây , mấy em các , giờ chỉ còn rớt thôi..."

Kiều Kiến Tây thèm để ý.

Đều là ghen tị.

Anh , mỗi tháng cho tiền tiêu vặt.

Ba công việc , nổ ít .

Mẹ Ngụy cầm bốn quả trứng gà, kéo Ngụy Chí Quốc đến cửa.

Trong lời đều là Kiều Kiến Đảng và Ngụy Chí Quốc là em , Kiều Kiến Đảng đừng quên tình nghĩa từ nhỏ.

Sau chuyện nhớ đến Ngụy Chí Quốc chút.

Kiều lão thái và Trương Hương Hoa khách khách khí khí, nhưng trứng gà mặc cho Ngụy rách cả mép cũng nhận.

Ngay cả Kiều Ngọc Hà ở Nhị Đạo Loan, và Kiều Mỹ Phượng ở công xã cũng .

Kiều Ngọc Hà trong lòng nghĩ gì, Kiều Ngọc Uyển .

Kiều Mỹ Phượng ngược cô kinh ngạc rớt cằm, đầu tiên cô cô út nhà cũng lời ý .

Miệng cứ như thuê .

Từ lúc cửa đến lúc từng ngơi nghỉ, ngừng tâng bốc cô lên tận mây xanh.

Ngay cả Trần Hỉ Mai và Trần Hỉ Hải hầu như đến Thanh Sơn Lương T.ử cũng tới.

Nhà họ Kiều náo nhiệt mấy ngày liền.

Mãi đến khi ba em báo danh, mới từ từ bình lặng trở .

Vụ thu hoạch vẫn đang tiếp tục, một trận tuyết nhỏ cũng gián đoạn nhịp điệu, càng thức khuya dậy sớm, sợ năm nay tuyết lớn, vùi lấp hoa màu trong đất.

Kiều Phú Hữu lên công xã xin thêm một chiếc máy kéo.

Năm nay công xã vô cùng dễ chuyện.

Hai chiếc máy kéo hiệu suất tăng vọt.

Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng, lúc bẻ ngô Kiều Ngọc Uyển cũng theo mấy ngày.

Những lúc khác giúp Kiều lão thái nấu cơm, giặt quần áo, cho lợn ăn, còn đến trại chăn nuôi cho thỏ ăn, cho lợn ăn, lên công xã bán hàng.

Bận đến chân chạm đất.

Cho dù ngày nào cũng linh tuyền hỗ trợ, cô cũng gầy năm sáu cân.

Ngủ cũng bắt đầu ngáy khò khò.

Cố tình mấy vị lãnh đạo công xã còn theo góp vui, nhất định đến đại đội tận mắt xem sản lượng.

Cùng chứng kiến thành quả bội thu đáng mừng .

Năm ngoái bảng sản lượng của các đại đội công xã đều , so sánh với Thanh Sơn Lương T.ử năm nay.

Mấy vị lãnh đạo vô cùng kích động.

Xem kỹ sản lượng các loại cây trồng mà Kiều Phú Hữu đưa lên.

Trên đó ghi chép rõ ràng rành mạch.

Không chỉ là hạt giống mới, còn phân thỏ, phân lợn các loại phân bón bón đủ.

Cộng thêm xã viên chăm sóc , năm nay hầu như ai lười biếng.

Lại thêm năm nay mưa thuận gió hòa, ông trời thưởng cơm ăn.

Chắc chắn là đại bội thu!

Gần như bằng tổng sản lượng năm ngoái và năm cộng .

Các lãnh đạo đều kích động hỏng, nếu bọn họ tận mắt thấy, còn tưởng rằng phóng vệ tinh ( khoác).

Lương thực, cái gốc để nông dân an lập mệnh!

Đây chính là công lao to lớn !

Bí thư Hồ vỗ mạnh vai Kiều Phú Hữu, "Phú Hữu , tồi, lắm."

"Cảm ơn lãnh đạo, nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa.

Tranh thủ để Thanh Sơn Lương T.ử nhà nhà ở nhà ngói, cái đó... lãnh đạo .

Ngài xem, còn chuyện báo cáo với ngài."

 

 

Loading...