TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 334: Nghi Ngờ Là Chú Định Bang Nói Xấu
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Định Bang khóe miệng giật giật, từ trong túi lấy mấy tờ giấy.
"Xem đây là gì?"
"Cầm , đừng bỏ lỡ thời gian đăng ký."
Tiếp đó từ trong túi lấy một xấp tài liệu, "Cơ hội hiếm , học thuộc cho kỹ, còn mấy ngày nữa ."
"A a a, đơn đăng ký tuyển công nhân! Chú Định Bang, chú thế.
Đợi chú già , cháu dưỡng lão cho chú."
Kiều Ngọc Uyển vô cùng bất ngờ, trẻ con nhảy cẫng lên tại chỗ hai cái.
Ngụy Định Bang khóe miệng co giật, "Dưỡng lão thì thôi, hai thằng con trai mà."
Ông ăn xong cái bánh bao cuối cùng, dậy, ngoài cửa.
"Được , đây.
À đúng , chuyện của Lý Lập Hỷ cháu nhất nên kéo dài hai ngày, đừng vội quá."
"Cháu ! Không thể để họ nghĩ là quá dễ dàng."
Khó mới đòi giá cao!
Hơn nữa, con trai của phó giám đốc Vương vẫn còn ở trong đó.
Còn oai hơn cả lãnh đạo, lên trời chắc.
Tiễn Ngụy Định Bang , Kiều Ngọc Uyển cất đơn đăng ký gian, thẳng tiến đến ga tàu.
Mồ hôi nhễ nhại chạy về Thanh Sơn Lương Tử, cửa thở đều một chút.
Liền tu ừng ực một ca lớn nước lọc.
"Sao thế ?" Kiều lão thái sốt ruột đến dậm chân, cháu gái bà bao giờ t.h.ả.m hại như .
"Chuyện !" Kiều Ngọc Uyển gọi nhà đông.
Người nhà họ Kiều cô cho hiểu .
Cô thẳng vấn đề: "Sáng sớm con nhận tin, ngày mùng tám tháng Cơ Giới Xưởng tuyển công nhân thành phố.
Quan trọng nhất là giới hạn hộ khẩu.
Anh Kiều Kiến Hoa họ đều thể đăng ký."
Thời buổi công việc giới hạn hộ khẩu thực sự quá ít.
Mấy năm nay gần như .
Cô còn nghi ngờ là chú Định Bang .
Người nhà họ Kiều đồng loạt kinh ngạc, nhất thời sững sờ tại chỗ, hồi lâu nên lời.
Họ nhầm chứ?
Bánh từ trời rơi xuống ?!
Kiều Kiến Hoa là hồn nhanh nhất, kích động dậy, "Tiểu Uyển, thật ?"
Ánh mắt vô cùng mong đợi.
Kiều Ngọc Uyển gật đầu thật mạnh: "Chắc chắn một trăm phần trăm, tin tức nội bộ đầu tay.
Thực là tuyển công nhân thành phố, cũng chỉ là cho thôi.
Thực tế thể tám giờ năm mươi mới dán thông báo, chín giờ thi.
Phát đơn đăng ký.
Dán vài phút thu , hết hạn đăng ký.
Rất nhiều xưởng đều như , nội bộ , đừng hòng chút tin tức nào."
Trái tim kích động của nhà họ Kiều lắng xuống.
Kiều lão đầu vội vàng hỏi: "Vậy chúng cũng khi nào phát đơn đăng ký ?"
Kiều Ngọc Uyển đắc ý ngẩng cao đầu, lấy đơn đăng ký từ trong túi :
"Xem đây là gì?
Đơn đăng ký! Tận bảy tờ!"
Ai mà chú Định Bang thật chứ! Nghĩ thật chu .
Người nhà họ Kiều kích động hét lên, mắt dán c.h.ặ.t đơn đăng ký rời.
Kiều Ngọc Uyển ngoài cửa sổ, sợ đến chơi:
"Lần tuyển mười .
Có ở phân xưởng, ở hậu cần.
Yêu cầu học vấn cũng cao lắm, trình độ trung học cơ sở là ."
Trương Hương Hoa sốt ruột, "Thế thì ? Anh Kiến Hoa của con họ chỉ bằng nghiệp tiểu học."
"Đừng vội." Kiều Ngọc Uyển về phía Kiều Phú Hữu: "Bác cả, bác với chủ nhiệm hậu cần của lâm trường ạ?"
Kiều Phú Hữu trong lòng khẽ động, gật đầu: "Thân, mấy hôm ông còn mời bác ăn cơm.
Muốn đặt lợn của đại đội , để dành cuối năm phát phúc lợi."
Kiều Ngọc Uyển hì hì: "Thế thì dễ !
Lâm trường trường trung học trực thuộc của riêng , nhờ ông một tiếng, cũng là khó.
Chỉ là thời gian gấp."
Kiều Phú Hữu rít hai t.h.u.ố.c, suy nghĩ một lát:
"Vấn đề lớn, bọn trẻ, bà mau nấu cơm trưa , ăn xong sẽ lên công xã.
À đúng , bắt hai con gà ở nhà ."
"Vâng." Trương Hương Hoa dứt khoát đáp, vội vàng ngoài.
"Chỉ mang gà thì , chỗ con còn hai chai rượu Tây Phượng." Kiều Ngọc Uyển đưa chìa khóa cho Kiều Kiến Nghiệp.
"Em lấy , ở trong cái tủ đất ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-334-nghi-ngo-la-chu-dinh-bang-noi-xau.html.]
Kiều Kiến Nghiệp xỏ giày liền chạy ngoài, vui vẻ như một chú chim tự do.
Kiều Kiến Hoa và Kiều Kiến Đảng .
Kiều Kiến Hoa kìm nén sự kích động:
"Tiểu Uyển, nếu thi đỗ, lương năm đầu tiên đều cho em."
"Anh cũng ." Kiều Kiến Đảng mơ cũng ngờ may mắn .
"Không cần , tự tiết kiệm lấy vợ ." Kiều Ngọc Uyển ghét bỏ xua tay.
"Trả tiền rượu là .
Mua cho em đôi giày nữa, đế giày sắp chạy lửa ."
Mọi trong nhà ha hả.
Trương Hương Hoa đang nhóm lửa trong bếp lau khóe mắt, nhờ ơn cháu gái bao nhiêu .
Dù con bé , bà cũng định như .
Kiều lão thái và Kiều lão đầu vui đến khép miệng.
Gia hòa vạn sự hưng, một dấu hiệu thịnh vượng.
Kiều lão đầu chuẩn đợi thi đỗ, lén mua ít giấy tiền, mộ tổ tiên lẩm bẩm.
Kiều lão thái nắm tay Kiều Ngọc Uyển: "Uyển nhà chắc chắn thi đỗ."
Nghĩ đến cháu gái sắp về thành phố, Kiều lão thái nhất thời nước mắt lưng tròng.
"Bà xem bà già , đây là chuyện , cái gì.
Nhớ con bé sẽ đưa bà tàu hỏa thăm nó."
Kiều Ngọc Uyển lấy tay lau nước mắt cho bà lão: "Nội, con thi!"
"Thế ." Kiều lão thái tưởng là vì , lập tức sốt ruột: "Nội còn chờ đến nhà con hưởng phúc đây."
Kiều lão đầu cũng khuyên theo: "Như con đấy, cơ hội hiếm .
Chỉ cần thể về thành phố, những thứ khác con cần nghĩ gì cả."
Kiều Ngọc Uyển nắm ngược tay Kiều lão thái, "Con ngay từ đầu định thi!
Cũng ngoài, con thẳng nhé.
Con ở nông thôn thực sự quá vui vẻ!
Muốn ăn gì thì ăn, chơi gì thì chơi, ngủ đến mấy giờ cũng .
Rảnh rỗi, Kinh Thị, miền Nam, tự một tờ giấy giới thiệu là ngay.
Thiếu tiền, lên núi dạo một vòng.
Lợn rừng, hoẵng, con bán ngoài ít, nào cũng kiếm ít tiền.
Hơn nhiều so với kiếm đồng lương c.h.ế.t."
Lợn và thỏ trong gian xu hướng sinh sôi nảy nở.
Kiều lão thái lắc đầu như trống bỏi, gì cũng đồng ý:
"Thế giống , đây là bát cơm sắt, lúc nào cũng đảm bảo.
Già nổi nữa còn nhà nước nuôi.
Con bây giờ còn trẻ, tay chân lanh lẹ thể săn, đợi con lớn tuổi thì ?"
Kiều lão đầu cảm thấy cháu gái vẫn còn nhỏ, hiểu những điều :
"Tiểu Uyển, con nghĩ xa hơn.
Bây giờ chỉ tiền cũng vô dụng, phiếu ai bán đồ cho con?
Không lấy phiếu?
Quan trọng còn hộ khẩu, kết hôn, sinh con, hộ khẩu quan trọng lắm đấy."
"Lý lẽ con đều hiểu, nhưng cứ nghĩ đến dậy sớm, còn ba ca, con mất hết sức lực và thủ đoạn.
Đi là thể .
Cả đời cũng thể !"
Người nhà họ Kiều:... Sao con bé lười thế!
Mấy khuyên nửa ngày, Kiều Ngọc Uyển hề lay chuyển.
"Nếu con về thành phố, tìm việc , dễ như trở bàn tay, bỏ lỡ cơ hội.
Còn .
con vẫn cảm thấy sẽ khôi phục thi đại học, nên con vội.
Thế , ông, nội, ba năm, lấy ba năm hạn.
Nếu ba năm thi đại học vẫn khôi phục, con sẽ tìm cách về thành phố.
Lúc đó con mới mười chín, gì cũng kịp."
Ở đây đặc biệt chỉ việc tìm đối tượng.
Hai ông bà lo lắng nhất chính là điều .
Nghe cô trong lòng kế hoạch, cô là đứa bướng bỉnh, cũng khuyên nữa.
Chỉ thở dài một .
Lúc Kiều Ngọc Uyển cũng thở dài: "Nếu đây là xưởng khác, con thể thi .
Đợi thi đỗ, bán .
Cơ Giới Xưởng lương cao, phúc lợi , thấp nhất cũng kiếm năm trăm đồng.
đây là quen.
Làm như thì trông ăn tương quá khó coi."