TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 328: Canh Gà Nhân Sâm Tẩm Bổ, Bà Nội Nghe Chuyện Động Trời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:42:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Canh gà hầm gần .

Kiều Ngọc Uyển bỏ nấm hái trong gian , rắc một nắm kỷ t.ử, ba quả táo đỏ, một cái rễ nhân sâm.

Dinh dưỡng tràn đầy, sắc hương vị đều đủ cả.

Kiều Ngọc Uyển kìm nếm thử một miếng, mùi vị gà trong gian quả thực tuyệt vời.

Thịt chắc độ dai, nhưng hề bở.

Vị tươi ngon, mùi thơm nồng nàn, gà nuôi ở nông thôn so với nó chỉ là đàn em.

Trực tiếp hạ gục.

Lại c.ắ.n một miếng nấm.

Càng là tươi ngon đến rụng cả lông mày.

Kiều Ngọc Uyển uống liền hai bát canh gà lớn, mới cầm cánh gà lên gặm.

Tướng Quân xé gặm cái đùi gà lớn vẻ mặt hạnh phúc: "Cuộc sống nhỏ mới gọi là sướng, tao ở thành phố đói gầy cả ."

"Bữa nào tao cho mày ăn thiếu thịt ?"

" tao cứ ăn ." Lý lẽ nhiều.

"Thế cái rễ nhân sâm cho mày ăn." Kiều Ngọc Uyển gắp lên định bỏ bát nhỏ của nó.

"Tao ăn, đắng nghét, ngon." Tướng Quân lắc đầu liên tục.

Lấy chân mèo che miệng bát .

"Không mắt , chỉ một cái rễ sâm nhỏ thôi cũng đáng giá ít tiền đấy.

Mày ăn, tao cũng ăn, vứt chẳng phí phạm ?"

Đưa rễ sâm đến bên miệng Tướng Quân.

Lúc , Kiều Ngọc Uyển trong mắt Tướng Quân giống hệt bà hoàng hậu độc ác dụ dỗ Bạch Tuyết ăn táo độc.

Tướng Quân lắc đầu như trống bỏi.

Bà cụ Kiều ngoài cổng lớn hít hít mũi, thơm quá, đẩy cửa :

"Cái gì vứt phí phạm?"

"Cái gì đây? Chân nấm ?" Bà cụ Kiều đặt m.ô.n.g xuống ghế, cau mày .

Càng càng giống.

Kiều Ngọc Uyển và Tướng Quân , ánh mắt chạm , ánh mắt đồng thời rơi đôi đũa, Kiều Ngọc Uyển rùng một cái.

"Nội, chính là..."

Bà cụ Kiều nhét miệng nếm thử: " là ăn .

Không chỉ đắng, còn mùi đất.

Thảo nào Tướng Quân lắc đầu liên tục, rốt cuộc là cái gì?" Bà cụ Kiều hỏi nhổ .

"Nhân sâm."

"Khụ khụ..." Bà cụ Kiều kinh ngạc ho sù sụ.

Sợ ho văng đồ quý giá , vội vàng giơ tay che miệng.

Kiều Ngọc Uyển nhà lấy một cái bát lớn, múc cho bà cụ Kiều một bát canh gà, "Hơi nóng, nội uống từ từ thôi."

Bà cụ Kiều:...

Cái con bé , thể rót cho bà cốc nước !

Ừm, canh gà tươi ngon thật.

Bà cụ Kiều ăn cơm xong gặm một cái đùi gà lớn, ăn hai miếng ức gà to.

Mới lau miệng, hạ thấp giọng hỏi: "Ở ? Chỉ một cái rễ sâm, là?"

"Nguyên một củ."

Bà cụ Kiều ngẩn : "Nguyên một củ cháu mang bán, cháu nấu canh?"

Bà cụ Kiều cháu gái chút sầu lo: "Hồi lúc bà còn trẻ Đại đội Hữu Nghị đào nhân sâm.

Mang lên thành phố bán cả đống tiền.

Càng nguyên vẹn càng đáng giá.

kinh nghiệm, nhân sâm đào đầy đủ râu ria, ngay cả lông tơ cũng thiếu một sợi.

Còn năm tuổi, năm tuổi càng lâu bán càng đắt..."

"Nội ơi!" Kiều Ngọc Uyển thấy bà nội xu hướng càng càng dừng , vội vàng :

"Cháu cũng cố ý, lúc đó trong tay cháu chỉ một con d.a.o rựa.

Cháu định về nhà tìm dụng cụ tay, sợ tìm thấy nữa.

Đành dùng d.a.o rựa đào, đó dùng tay bới.

Không cẩn thận đào đứt hai cái rễ.

Một cái cháu hầm canh , cái khá dài, cháu định mang cho ông nội ngâm rượu.

"Cháu thôi ." Bà cụ Kiều nhịn , giọng bất giác lớn lên.

Lập tức phản ứng , vội vàng hạ thấp giọng:

"Rễ sâm của cháu dài thế , chắc cũng năm mươi năm nhỉ?"

"Tầm đấy ạ." Trồng xuống từ bao giờ cô cũng quên .

Bà cụ Kiều vỗ đùi, "Các cụ cấm sai, nhân sâm là tiểu nhân trong t.h.u.ố.c.

Cháu yếu nó sẽ bắt nạt cháu.

Ông nội cháu lớn tuổi thế , thì thể cường tráng, lưng mỏi chân đau.

nhỡ cái phúc hưởng thụ thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-328-canh-ga-nhan-sam-tam-bo-ba-noi-nghe-chuyen-dong-troi.html.]

Chỉ một chút rễ sâm thôi, bà cũng sợ bổ quá khiến ông chảy m.á.u cam."

Kiều Ngọc Uyển bất lực bà cụ Kiều.

"Chỉ một cái rễ sâm, cũng ngâm cả củ, tà môn thế."

Cũng nhân sâm ngàn năm.

"Thế cũng ." Bà cụ Kiều lắc đầu liên tục, "Lại truyền ngoài, để , thì còn thể thống gì.

Đợi cháu thời gian mau tìm chỗ bán .

Cháu là con gái con lứa tự an , đến lúc đó bảo bác cả cháu.

Hoặc ba em Kiến Hoa cùng.

Không cái khác, chỉ riêng cái tướng to con của Kiến Nghiệp cũng đủ dọa ."

Kiều Ngọc Uyển vẻ mặt cạn lời, mang theo bọn họ, ai bảo vệ ai đây.

"Được , đều nội hết."

Bà cụ Kiều toét miệng : "Tiểu Uyển, lấy cho bà xem chút ?"

"À thì, cái lộ một chút đầu trong chậu hoa bệ cửa sổ chính là nó đấy ạ."

Bà cụ Kiều:...

"Trước khi thành phố đào , cháu cũng bào chế, sợ mất d.ư.ợ.c tính.

Nên trồng nó trong chậu hoa nhỏ."

Thực tế là bữa tối mới chôn .

Bà cụ Kiều mím môi: "... Thôi, tạm thời xem nữa, cháu kỹ cho bà chuyện nhà bà ngoại cháu xem nào."

Kiều Ngọc Uyển kể đầu đuôi gốc ngọn: "Cháu thấy tình hình , chuồn thẳng luôn.

Hì hì, bọn họ chỉ lo , đều phát hiện ."

Bà cụ Kiều tức giận vỗ đùi, "Đều tại cái miệng chốt cửa của bà.

Bà vốn định khoe khoang với bố cháu, để nó hối hận khó chịu.

Không ngờ trùng hợp thế, thể xảy chuyện ."

"Không ạ, bà thì lâu ngày bố cháu bọn họ cũng sẽ thôi.

Chú Định Bang đến mấy , nào cũng mang đồ ngon cho cháu.

Không ít .

Hôm cháu còn thím Quyết Quyết Chủy bọn họ đoán, là cháu nhận cha nuôi đấy.

Không khác, chỉ riêng cái miệng của vợ chồng Kiều Kiến Nam.

Gặp bố cháu sẽ ?"

Có một chuyện cô , vì sợ, đơn thuần là vì thấy phiền.

cũng chẳng cả.

Bà cụ Kiều lúc mới khó chịu như nữa: "Thế cháu nghĩ thế nào?

Giúp giúp?"

Kiều Ngọc Uyển bĩu môi: "Trước khi về cháu tìm chú Định Bang ngóng .

Chú Định Bang Lý Lập Hỷ đặc biệt phối hợp, đạo lý khoan hồng cho thành khẩn khai báo hiểu vô cùng sâu sắc."

Bà cụ Kiều mặt cảm xúc liếc cô một cái: "Nói tiếng !"

Kiều Ngọc Uyển bất đắc dĩ, thẳng: "Chính là Lý Lập Hỷ vô cùng kém cỏi.

Vừa trong, công an đập bàn hai cái, dọa hai câu.

Anh lập tức khai sạch sành sanh, cái miệng nhanh như s.ú.n.g máy.

Ghi chép chậm chút là theo kịp.

Trộm cái gì, trộm hôm nào, bán , chia tiền với ai.

Anh nhớ rõ mồn một.

Trước , tổng cộng bán hơn một ngàn đồng đấy.

Đều là mấy thứ đồng nát sắt vụn.

Anh tính là chủ mưu, nhiều nhất coi như là một tên lâu la.

Mấy tên khác nhiều tâm cơ, cũng sớm nhận điều gì .

Chạy , chỉ ngốc nghếch ở đó chuyển đồ ngoài, bắt cái chuẩn ngay.

Theo lý mà , loại chuyện nội bộ xưởng xử lý là xong.

Đền tiền, phạt tiền, đuổi việc là xong chuyện..."

Bà cụ Kiều vội vàng hỏi: "Thế tại báo công an ?"

Kiều Ngọc Uyển vẻ mặt đầy niềm vui hóng hớt: "Bên trong liên quan đến một .

Con trai út của một phó xưởng trưởng họ Vương ở xưởng cơ khí!"

"Hít!" Bà cụ Kiều trợn tròn mắt: "Quan lớn thế, trong nhà thể thiếu tiền?"

Lại còn cái chuyện trộm gà bắt ch.ó .

"Ai còn chê tiền nhiều c.ắ.n tay bao giờ?" Kiều Ngọc Uyển : "Hơn nữa loại lêu lổng đó, còn quản mấy cái ?"

Bà cụ Kiều tặc lưỡi: "Đây là hố cha ruột .

Cho nên bà nuôi con, thì thể quá chiều chuộng, chiều quá trớn, đến cuối cùng hại vẫn là .

Ở bên ngoài cái gì cũng dám .

Tưởng trời là bố, đất là , nó là con ông trời ."

 

 

Loading...