TN 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 319: Màn Khoe Khoang Chấn Động Của Kiều Ngọc Uyển, Cả Nhà Nhột Nhạt

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:40:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngọc Uyển xoa xoa đầu Tướng Quân: "Cháu còn chê gà rừng chẳng thịt mấy.

Bình thường hầm canh gà uống, thỉnh thoảng cho chút đường món kho tàu, ăn như quà vặt.

Tướng Quân còn thường xuyên bắt thỏ rừng.

Thịt hầm đó mới gọi là thơm.

Bây giờ nông thôn giống ngày xưa nữa, quả thực là đổi ch.óng mặt.

Cứ đại đội cháu , nuôi mấy nghìn con thỏ, ăn lúc nào cũng mua .

Lấy công điểm đổi cũng .

Xã viên đại đội mua còn rẻ, tất nhiên , cũng sợ đầu cơ trục lợi, giá nội bộ mỗi tháng giới hạn mua một con."

Nhìn ánh mắt Trần mẫu vỡ vụn.

Kiều Ngọc Uyển giả vờ thấy, tiếp tục hớn hở c.h.é.m gió:

"Đại đội cháu bây giờ còn nuôi năm mươi con lợn, con nào con nấy béo mầm, ba trăm cân.

Cuối năm mổ lợn mỗi chúng cháu đều chia ít tiền .

Không lấy tiền, chia thịt cũng .

Cháu tính toán xong xuôi , năm nay cháu lấy tiền, cháu lấy thịt hết.

Thiếu gì thì thiếu chứ thể để cái miệng chịu thiệt.

Cháu thể chia ít thịt ." Lần đến lượt mắt Kiều mẫu sáng lên.

Kiều Ngọc Uyển trong lòng bĩu môi, hừ, chiếm tiện nghi của cô , .

Cô chính là cố ý, để họ thấy mà ăn , hắc hắc...

Cái miệng của Kiều Ngọc Uyển vẫn tiếp tục: "Còn sông lớn nữa, đúng là ứng với câu gậy đập hoẵng, gáo múc cá.

Cháu ăn cá cũng chẳng cần mua.

Tối hôm đặt bẫy, sáng hôm một chậu nhỏ.

Cá diếc, cá chạch, hầm khoai tây ngon cực kỳ.

Cháu còn cần câu, mấy còn câu cá trê, cá chép to hai ba cân.

Đại đội cháu sản lượng lương thực cũng cao lắm.

Gạo, bột mì, cao lương, kê, ngay cả đứa gầy nhom kiếm công điểm như cháu.

Cũng vác từng bao từng bao về nhà.

Mùa đông năm ngoái tự cháu mấy khuôn đậu phụ, ép một vại nhỏ dầu đậu nành.

Ăn hết.

Mùa đông trong rừng còn hoẵng ngốc, cháu tình cờ bắt một con.

Đông lạnh một vại thịt lớn, cả mùa đông năm ngoái thịt từng đứt bữa."

Kiều mẫu há miệng, bà chất vấn tại ăn một miếng thịt hoẵng nào.

Phát hiện cửa sổ thò mấy cái đầu, nuốt trở .

Kiều Ngọc Uyển đến vui vẻ: "Mùa xuân bán rau dại, mùa hè bán rau trong vườn, mùa thu bán nấm.

Đều bán danh nghĩa tập thể.

Nông thôn bây giờ nhiều đường kiếm tiền lắm.

Cháu ở nông thôn sướng lắm .

Củi lửa, rau cỏ các thứ, tốn tiền, chịu rét căm căm giữa mùa đông, mồ hôi nhễ nhại xếp hàng mua giữa mùa hè.

Đại đội cháu còn điện , sắp tới còn kéo điện thoại nữa.

Bác cháu xem, hạnh phúc đến mức môi đỏ răng trắng.

Dinh dưỡng đầy đủ, chiều cao tăng vùn vụt, bây giờ cao hơn chị dâu cháu một cái đầu .

Ây dô, cũng chỗ .

Tức đến mức bà nội cháu cứ lầm bầm, bảo may quần áo cho cháu tốn vải.

Ha ha ha... cháu chỉ một điểm , ăn mãi béo, chọc tức thật."

là chọc tức !

Mỉa mai bóng gió!

Trần mẫu lầu ép đại hội c.h.é.m gió.

Mặt mày xám xịt.

Muốn phản bác, nhưng bà từng đến quê nhà họ Kiều, lỡ như bà kiến thức nông cạn, là thật thì .

Thế thì bà chẳng mất mặt .

nghĩ đến sự kiêu ngạo, ngấm ngầm xỉa xói nãy của , thấy đau mặt.

Vẫn là con gái bà đúng.

Cô em chồng dạng , một chút thiệt thòi cũng chịu, dễ chung đụng.

Thím Tào nấp bên cửa sổ lén ưa nổi vẻ đắc ý của Kiều Ngọc Uyển.

Liền thò đầu c.h.ử.i vài câu, chồng quát : "Về đây, chuyện nhà bà xen mồm gì."

" chỉ chướng mắt nó bốc phét, sống thế, về tay ?"

tin chút nào.

Nông thôn chính là nông thôn, nếu thật sự như , ai còn thành phố nữa.

Nói xạo!

Người chồng cạn lời: "Người núi vàng núi bạc, mang về, bà cũng chẳng bới móc gì."

Thím Tào nhớ vụ ầm ĩ lúc Kiều Ngọc Uyển xuống nông thôn, liền ngậm miệng.

Lại chút hối hận: "Biết thế lúc cái Linh với thằng Hải nhà xuống nông thôn, cho chúng nó về quê nhà họ Kiều thì ."

Đây vẫn là tin .

Chủ yếu là Kiều Ngọc Uyển trông sức thuyết phục.

Bên ngoài, Trần mẫu khô khan một câu cháu sống , cháu yên tâm .

Nói xong liền vội vàng rời , bóng lưng trông vô cùng tiêu điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-cuc-pham-nguoi-qua-duong-giap-trong-van-nien-dai/chuong-319-man-khoe-khoang-chan-dong-cua-kieu-ngoc-uyen-ca-nha-nhot-nhat.html.]

Kiều Ngọc Uyển hạ bàn tay đang vẫy chào tạm biệt xuống.

Về phòng liền mang gói bánh đào và hộp đồ hộp Kiều mẫu mua về phòng .

Cửa đóng sập , định ăn mảnh.

Kiều mẫu ghế, mệt mỏi vô cùng, gõ cửa gì đó, mở lời thế nào.

Kiều Ngọc Uyển giường đất nhỏ hì hì: "Tướng Quân, ăn bánh đào ?"

"Không ăn, nghẹn lắm, nãy tao đến nhà Vương Mỹ Lệ lượn lờ, chậc, vắng vẻ lắm.

Vương mẫu trông già mười mấy tuổi.

Tao suýt nữa thì nhận ."

Kiều Ngọc Uyển xoa xoa bàn chân mềm mại của nó: "Trí nhớ mày thật đấy, tao suýt thì quên mất Vương Mỹ Lệ."

Cũng cơm nhà nước ngon .

Câu câu chăng chuyện một lúc, ngoài cửa truyền đến tiếng động.

Là Kiều phụ, Kiều Ngọc Đống, Trần Trường Xu cùng về.

Kiều Ngọc Đống nhà oang oang: "Mẹ, cơm nấu xong , Tiểu Xu đói ."

Trần Trường Xu rửa tay xong, liền tiến lên phụ Kiều mẫu một tay.

Kiều mẫu vội vàng xua tay: "Đâu cần con , mau về phòng nghỉ ngơi .

Cứ thẳng lưng mãi, cơm chín gọi con.

, nếu con đói thì ăn chút bánh đào lót .

Mẹ con , đều là con mua cho đấy, để tủ phòng con ."

Kiều Ngọc Đống hất cằm về phía phòng nhỏ, hạ giọng hỏi:

"Tiểu Uyển về ?"

Về cho ăn thì loạn mất.

Kiều phụ, Trần Trường Xu đều Kiều mẫu, Kiều mẫu mím môi:

"Về , nó ."

Sợ con dâu hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Phần của nó là mua cho."

Kiều phụ, Kiều Ngọc Đống và Trần Trường Xu đều tự giác hiểu , tám phần là ầm ĩ .

Nhìn bộ dạng mím môi nhiều của Kiều mẫu là .

Kiều phụ vỗ vỗ vai Kiều mẫu: "Con đẻ , đừng chấp nhặt với trẻ con."

Cãi cũng cãi , đ.á.n.h cũng đ.á.n.h thắng.

Kiều mẫu:... Ông thì cái gì.

Kiều phụ xuống ghế: "Lúc về gặp vợ lão Tào, chào hỏi, bà thèm để ý đến .

Còn lườm một cái.

Quế Lan , bà cãi với bà ?"

Tay gắp thức ăn của Kiều mẫu khựng : "Không , ông còn phát hiện.

Lúc về bà cũng mặt nặng mày nhẹ."

tìm khác hỏi xem chuyện gì, thì Trần mẫu đến, nên bà quên béng chuyện .

Kiều Ngọc Uyển mở cửa, tựa cửa:

"Chắc là do con chọc tức đấy."

Kiều phụ, Kiều mẫu, Kiều Ngọc Đống:...

Trần Trường Xu mở hé cửa ăn bánh đào, ngóng:...

Kiều Ngọc Đống nhíu mày: "Mày về kiếm chuyện, thể yên phận chút ."

"Đừng trách em, em tay ." Kiều Ngọc Uyển vẻ mặt tủi .

Kể rành rọt từng chữ một.

"Mọi phân xử xem, con đúng ?

Hai vợ chồng chị đều lương, về quê cũng chẳng mang cho đứa em gái đáng thương xuống nông thôn chút đồ gì.

Con dựa lấy tiền mồ hôi nước mắt của mua gà cho chị?

Con điên !"

Trần Trường Xu:... Bánh đào thơm nữa .

Kiều phụ:... May mà ông nhà mấy con gà rừng .

Kiều Ngọc Đống tự vả một cái, tại mở miệng tự chuốc lấy nhục nhã.

"Bố , bố xem con đúng ?

Cái nhà thím Tào , chính là thiên vị con cả, thiên vị đến mức mấy đứa con đều thích về nhà nữa.

Về nhà là cãi .

Vợ cả ngày nào cũng hai vợ chồng thím Tào trông cậy họ dưỡng lão.

bảo thím Tào cứ như sai bảo cháu gái .

Hôm nay đòi ăn cái , ngày mai đòi mua cái , gì cũng bắt thím Tào bỏ tiền.

Lại còn cảm ơn, cứ coi như đó là điều hiển nhiên.

Còn chú thím Tào tìm việc cho em trai nhà đẻ cô nữa.

Bên ngoài còn tuyên bố, tìm việc thì về nhà nữa, xem, đây chẳng là kết quả của sự thiên vị , để cô tưởng là duy nhất..."

Đây đều là ông bác bảo vệ chiều nay kể cho cô .

Mới lò, còn nóng hổi, nhà họ Tào còn .

Kiều phụ, Kiều mẫu xong trong lòng đ.á.n.h thót một cái.

Lén lút đ.á.n.h giá Kiều Ngọc Đống.

Mặt Kiều Ngọc Đống xanh lè, Trần Trường Xu cũng chẳng khá hơn là bao.

Đều nhột nhạt.

 

 

Loading...